TN 70: Cực Phẩm Người Qua Đường Giáp Trong Văn Niên Đại - Chương 308: Nhà Họ Hàn Cúng Ma Và Sự Tính Toán Của Uông Xuân Lâm
Cập nhật lúc: 2026-02-25 03:40:22
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhà họ Hàn chỉ mua vật liệu thôi lăn lộn ba ngày.
Chạy gãy chân cũng mua .
Hết cách , cuối cùng dùng giấy khác thế.
là lên mộ đốt báo cũ, lừa gạt quỷ đây mà!
Dán mất hai ngày, cả một nhà thức khuya dậy sớm, hỏng mấy cái, cuối cùng mới miễn cưỡng dán một cái dáng hình.
Ở đại đội khác lén lút tìm một hiểu chuyện , mang lên núi đốt.
Đưa cho hai mươi đồng.
Khoảng thời gian ánh mắt của đại đội đều tụ tập ở nhà họ Hàn.
Cửa Cung tiêu xã náo nhiệt từng , từ sáng đến tối mồm năm miệng mười, nước miếng bay tứ tung kể ngừng.
Thật sự là chuyện quá huyền bí.
Càng nhanh đến mười lăm tháng tám, cảm xúc càng dâng cao.
Vừa khẩn trương, sợ hãi, lo lắng, tò mò.
Đặc biệt là hàng xóm trái nhà họ Hàn, mấy ngày nay buổi tối đều dám nhắm mắt.
Chỉ sợ ăn dưa đầu mùa.
Hàn lão tứ mỗi ngày sợ tới mức run bần bật.
Ăn ngon, ngủ yên, cả tinh thần uể oải, hai cái quầng thâm mắt thật lớn treo ở mặt.
Mấy ngày ngắn ngủi gầy hơn mười cân, lo âu sắp điên .
Quyết Quyết Chủy nhắc tới ánh mắt kinh hoảng: "Haizz, cảm giác nhà họ Hàn đốt xong tác dụng nhỉ?
Mọi chú ý tới ? Sắc mặt Hàn lão tứ đều phát xanh.
Sống sờ sờ giống như hút dương khí ."
"Chứ còn nữa, giữa trưa hôm qua, vặn ngang qua cửa nhà .
Hắn cứ ở trong sân phơi nắng, thanh thiên bạch nhật, giật một cái, ánh mắt đều là thẳng tắp."
"Bà còn dám ngang qua cửa nhà ? bây giờ đều đường vòng."
"Chậc chậc chậc, nhà họ Hàn khác cũng dễ chịu."
"Nuôi lớn như , thể cưới vợ , suýt chút nữa cạch một cái còn, đổi là ai cũng chịu nổi."
"Khoảng thời gian nhà họ Hàn tâm tư hái nấm cũng .
Kiếm ít ít tiền, cộng thêm lung tung rối loạn tiêu ngoài, tính , mất toi năm mươi đồng."
"... Nhà họ Hàn vẫn là vốn liếng dày hơn chúng ."
Một đám bác gái thím tức khắc ừng ực ừng ực trào nước chua.
Điểm thanh niên trí thức, Kiều Ngọc Uyển đang nướng bánh trung thu, Tướng Quân hiếm khi ngoài lêu lổng.
Ở trong sân tung tăng nhảy nhót, vồ ong mật, vồ bướm, nhảy lên nhảy xuống tinh lực dư thừa đến chịu .
Kiều Ngọc Uyển sợ nó đổ bánh trung thu.
Bảo nó sang một bên chơi.
Chu Dương và Phùng Hoa xách theo một miếng thịt từ cửa , "Thanh niên trí thức Kiều, hai chúng đường trở về vặn cùng với đại đội trưởng.
Đại đội trưởng công xã rốt cuộc đồng ý kéo điện thoại cho đại đội chúng ."
"Thật ?" Ngạc nhiên lớn!
"Ừ, về liên hệ với trong nhà thuận tiện ."
Tướng Quân tuy rằng béo, nhưng thập phần linh hoạt, trực tiếp nhảy lên hàng rào, nghiêng đầu Chu Dương và Phùng Hoa.
Phùng Hoa sờ sờ đầu mèo, "Ngày mai qua lễ hầm thịt cho mày ăn."
Tướng Quân: "Meo ~ thịt hai ít đến đáng thương, đủ cho tao nhét kẽ răng."
"Phụt..." Kiều Ngọc Uyển một cái nhịn , suýt chút nữa đem nước uống trong miệng phun .
"Khụ khụ, cần cho nó, gần đây bảo nó giảm béo đấy!"
Chu Dương Phùng Hoa:...
Giảm béo, từ ngữ mới mẻ cỡ nào a.
Hai Tướng Quân thiếu cái ăn, cũng thêm nữa.
Kiều Ngọc Uyển nhà lấy bát đựng bốn cái bánh trung thu, đậu đỏ, mè đen, ngũ nhân, táo nhuyễn, mỗi loại một cái.
"Cho hai nếm thử."
"Cảm ơn nhé!" Chu Dương và Phùng Hoa đồng thanh.
"Thanh niên trí thức Kiều phát bánh trung thu ?" Uông Xuân Lâm bưng một cái bát, cùng Lý Văn Đông từ luống đất tới.
Kiều Ngọc Uyển , "Tới trả dầu đậu nành a."
Tướng Quân m.ô.n.g xoay chuyển, nhảy trở về.
"Ui chao, cái đuôi dài , suýt chút nữa thì rơi bát ." Uông Xuân Lâm vội vàng trốn sang bên cạnh, nhịn giọng điệu oán giận.
"Dầu suýt chút nữa thì đổ, thanh niên trí thức Kiều, dầu đổ cô đền a."
"Đây mới nửa bát dầu, thể đổ ?" Kiều Ngọc Uyển trợn trắng mắt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-cuc-pham-nguoi-qua-duong-giap-trong-van-nien-dai/chuong-308-nha-ho-han-cung-ma-va-su-tinh-toan-cua-uong-xuan-lam.html.]
Chu Dương lên nhấc mí mắt, a một tiếng:
"Tiền viện các t.ử tế a, hôm đó cho các mượn một bát đầy.
Suýt chút nữa thì đầy, các liền trả nửa bát?"
Coi ai là kẻ ngốc đấy!
"Cái gì? Một bát?" Lý Văn Đông chút ngốc, về phía Uông Xuân Lâm.
Chu Dương liếc xéo Uông Xuân Lâm một cái: "Có vay trả vay khó, việc như , và Phùng Hoa cũng cho mượn nữa.
Không chỉ dầu, những cái khác đều cho mượn, lớn tướng .
Quá chữ tín."
Loại chuyện đều , cũng là tuyệt.
Uông Xuân Lâm mặt nháy mắt đỏ bừng, ấp a ấp úng giải thích: "Vương Vĩnh Hồng múc cho , thể là dầu nhiều lắm , trở về hỏi một chút..."
Nói xong bưng bát, ngựa dừng vó chạy về tiền viện.
Lý Văn Đông xoa tay, vẻ mặt hổ, "Ngại quá a, hôm đó trở về muộn, ..."
Chu Dương xua xua tay, đối với Lý Văn Đông đổi một bộ biểu tình khác.
"Không liên quan chuyện của , bọn họ ."
Lý Văn Đông tồi, chút chuyện nhỏ , Chu Dương còn đến mức giận cá c.h.é.m thớt.
Anh rửa tay, bẻ cho Lý Văn Đông một nửa cái bánh trung thu ngũ nhân, một nửa cho Phùng Hoa, chính ăn.
Kiều Ngọc Uyển bật , cầm một cái, cô một nửa, Chu Dương một nửa.
Thực đơn của Tướng Quân càng ngày càng phong phú, ăn nó liền thèm.
Trực tiếp ôm cả một cái nhân đậu đỏ xổm bàn gặm.
Vương Vĩnh Hồng cùng đây với Uông Xuân Lâm ánh mắt lóe lóe.
"Tiểu Uyển." Cô cách hàng rào gật đầu chào hỏi.
Kiều Ngọc Uyển lười để ý tới cô , tự ăn bánh trung thu, ăn ngấy, còn nhà rót một cốc nước uống.
Mấy khác hai mặt ...
Vương Vĩnh Hồng mặt lúc đỏ lúc trắng, n.g.ự.c phập phồng kịch liệt hai cái.
Cô vườn rau xanh mượt cách vách, vườn hoa nhỏ rực rỡ, lý do một trận bực bội.
Nghĩ đến lúc trở về dặn dò bảo cô thành thật chút.
Mím môi quyết định nhịn.
Quay đầu về phía Chu Dương và Phùng Hoa, nhếch khóe miệng, "Thanh niên trí thức Chu, thanh niên trí thức Phùng, chuyện trách .
múc nửa bát dầu, bụng đột nhiên đau, chờ trở dầu lấy ..."
Trời mới cô sắp tức c.h.ế.t .
Uông Xuân Lâm là mắt mù , và lúc mượn bao nhiêu giống ?
Biết thích chiếm hời, keo kiệt c.h.ế.t, nghĩ tới ngu xuẩn như .
Làm liên lụy cô , hại cô đây xin .
Để Kiều Ngọc Uyển xem náo nhiệt.
Trên mặt Uông Xuân Lâm nhịn , còn tưởng rằng Vương Vĩnh Hồng là cố ý.
Nghĩ trả ít một chút bọn họ là thể ăn nhiều một chút.
Anh nghĩ Chu Dương và Phùng Hoa đều đến từ Kinh Thị, điều kiện , bình thường thịt cũng ít ăn.
Dầu ít một chút sẽ so đo.
Không nghĩ tới nể mặt bọn họ như , so với Ngô Vệ Dân còn keo kiệt hơn nhiều.
Nghĩ đến danh ngạch đại học Công Nông Binh chừng còn bỏ phiếu, Uông Xuân Lâm đành nghẹn, tìm cho cái bậc thang xuống.
"Đầu óc hồ đồ, mấy ngày nay chỉ lo nghĩ chuyện khác."
"Cái đó, thanh niên trí thức Kiều, cô là cháu gái ruột đại đội trưởng, cô đại đội chúng năm nay thể bình chọn đại đội tiên tiến ?"
"Trăm phần trăm a!" Kiều Ngọc Uyển từ trong lò nướng nhặt một cái liếp nhỏ bánh trung thu.
Trực tiếp cầm trong phòng để nguội.
Hoàn ý tứ cho Vương Vĩnh Hồng và Uông Xuân Lâm nếm thử một miếng.
Hai cũng vạn ngờ tới Kiều Ngọc Uyển hiểu chuyện như , sáu , bốn đều bánh trung thu ăn.
Chỉ hai bọn họ trơ mắt .
Trong lòng mắng Kiều Ngọc Uyển một .
Chờ Kiều Ngọc Uyển tới, Uông Xuân Lâm hỏi: "Thanh niên trí thức Kiều, đại đội trưởng , danh ngạch đại học Công Nông Binh của đại đội chúng chọn thế nào a?"
Tim Vương Vĩnh Hồng thót một cái, chuyện lớn như tại truyền ?
Trong lòng Kiều Ngọc Uyển xem thường đều sắp trợn lên trời .
Người chuyện quái gở như ?!