TN 70: Cực Phẩm Người Qua Đường Giáp Trong Văn Niên Đại - Chương 286: Cô Đột Nhiên Nghĩ Đến Nhạc Bất Quần

Cập nhật lúc: 2026-02-25 03:36:56
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mẹ Hàn Quyết Quyết Chủy chằm chằm, môi run rẩy.

Trong lòng bà lật qua lật c.h.ử.i Quyết Quyết Chủy bao nhiêu .

Dù Kiều Ngọc Uyển là giun trong bụng bà , cũng thể c.h.ử.i bẩn.

"Phụt..." Cô thực sự nhịn mà bật thành tiếng.

Mấy khác cũng đều nhếch miệng .

"Cười cái gì mà ." Mẹ Hàn mất mặt, hung hăng trừng mắt từng mặt.

Quyết Quyết Chủy lườm một cái rõ dài: "Bà quản trời quản đất, còn quản cả vệ sinh, hì hì nữa ?"

"Ấy, đ.á.n.h trúng."

Mẹ Hàn tức giận đùng đùng, dùng gậy chọc Quyết Quyết Chủy một cái, nhưng .

Mọi một trận .

Cuối cùng, thế giới chỉ Hàn tổn thương hình thành.

Quả nhiên, niềm vui của con đều xây dựng nỗi đau của khác.

Sau đó, cửa Cung tiêu xã luôn vui vẻ.

Nói chuyện một lúc, lúc trời sắp tối, Quyết Quyết Chủy rủ đến nhà Kiều Ngọc Uyển xem vườn rau.

Cả đám nhất trí, một nhóm đông nghịt kéo .

Đi nửa đường gặp ba bà thím, thế là cùng luôn, đoàn ngày càng lớn mạnh.

"Hô, cô gái nhà họ Kiều, trình độ trồng trọt của cháu giỏi thật đấy...

Một cây cà chua mà nhiều quả thế .

Một cháu ăn hết ?" Quyết Quyết Chủy , vặt một quả cà chua đỏ mọng.

Quệt đại hai cái quần áo ăn sồn sột.

Kiều Ngọc Uyển: "..."

Thật khách sáo chút nào.

"Thím rửa hãy ăn chứ." Chùi hai cái như thì tác dụng gì.

Quần áo khi còn sạch bằng quả cà chua của cô.

"Không cần, kiểu cách như ." Quyết Quyết Chủy mấy miếng xử xong một quả.

Kiều Ngọc Uyển cảm thấy kháy, khóe miệng giật giật.

bếp lấy một cái chậu lớn, hái gần nửa chậu, múc nước rửa sạch.

Chia cho mỗi một quả.

Mẹ Hàn ăn cà chua trong vườn rau, thấy quả dưa hấu to, hai mắt sáng rực.

"Tiểu Uyển , dưa nhà cháu..."

"Chưa chín." Kiều Ngọc Uyển mỉm , cho ăn một quả cà chua lắm .

Còn ăn dưa hấu của cô.

Cô chỉ trồng năm cây, nhà còn đủ ăn nữa là.

Quyết Quyết Chủy ghế đẩu trong sân, ngại ngùng xoa xoa tay.

"Tiểu Uyển , đợi đến mùa thu cho thím ít hạt giống nhé?"

"Được ạ!" Không chuyện gì to tát.

Những khác cũng lượt lên tiếng.

Kiều Ngọc Uyển lấy một cuốn sổ nhỏ và b.út, trịnh trọng ghi tên của từng nhà.

Đảm bảo sót một ai, càng thêm hài lòng.

Ai nấy đều toe toét, ngay cả Hàn cũng tươi như hoa.

Rau mọc , quả nhiều, thể trồng ít luống , đất thừa thể trồng thêm ít ngô, khoai tây gì đó.

Như thêm lương thực.

Sao mà vui cho .

Huống hồ rau ăn hết còn thể bán cho công xã, bán sớm hơn nửa tháng giá còn cao hơn một chút.

Tiễn , Kiều Ngọc Uyển lên nhà một chuyến.

nảy một ý.

Xuân năm thể bán cây rau giống.

Bảo bác cả mời bí thư Hồ đến đại đội thị sát, vườn rau trĩu quả của hai nhà họ.

tin năm bí thư Hồ ủng hộ.

Có công xã bảo kê, bán chạy .

Sau đó một thời gian, thể xã viên Thanh Sơn Lương T.ử bận tối mắt tối mũi.

Xới đất, xây nhà cho Phùng Hướng Lan và Triệu Đông Tuyết, còn chia nuôi thỏ, nuôi lợn, nấm bào ngư mùa hè cũng bán , thể dừng .

Trong thời gian đó còn tổ chức sửa đập nước một .

Đồng thời, Kiều Phú Hữu nhân cơ hội dọn dẹp hai cái ao cá ở phía tây đại đội.

Năm nay chắc là thể chia cá .

Kiều Ngọc Uyển cũng rảnh rỗi, ngày nào cũng việc.

Thỉnh thoảng đủ , cô bắt lao động chân tay.

công việc của cô cố định, giống như một ngày tám công việc thời vụ.

Hái cỏ linh lăng, cho thỏ ăn, nấu cám lợn, cho lợn ăn, hái nấm, lên công xã giao hàng...

Thỉnh thoảng còn giúp kế toán Vu sắp xếp sổ sách.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-cuc-pham-nguoi-qua-duong-giap-trong-van-nien-dai/chuong-286-co-dot-nhien-nghi-den-nhac-bat-quan.html.]

Trong thời gian cô còn đến Nhị Đạo Loan dự đám cưới của Kiều Ngọc Hà.

Bận tối mắt tối mũi.

Đợi xới xong đợt đất đầu tiên, thấy thể thảnh thơi vài ngày, nghỉ ngơi cho .

Công xã cuối cùng cũng quyết định, sẽ kéo điện cho Thanh Sơn Lương Tử!

Cả đại đội lập tức như nước sôi lửa bỏng, nổ tung.

Mẹ Hàn và Quyết Quyết Chủy mệt đến mức mí mắt sắp mở nổi, vẫn ở cửa Cung tiêu xã phát huy nhiệt huyết truyền bá thông tin.

Rất chuyên nghiệp.

Kiều Ngọc Uyển suýt nữa thì mừng phát !

Bóng đèn sáng như ban ngày của cô ơi, máy giặt giải phóng đôi tay của cô ơi!

Trời mới những ngày đèn điện khó khăn đến nhường nào.

Tướng Quân coi thường tiếng rên rỉ bệnh của cô, khuôn mặt mèo to bự đầy vẻ khinh bỉ:

"Mỗi tối mày ngâm trong suối nước nóng trong gian thì cũng là bơi.

Không thì cũng là sách, xem phim, việc, ngắm bảo bối.

Mỗi khỏi gian, mày đều đặt gối là ngủ ngay, mày rên rỉ cái gì?"

Kiều Ngọc Uyển: "..." Cô lời nào.

"Tướng Quân, mày uống ít linh tuyền thủy thôi, xem mày bây giờ thông minh như thành tinh kìa."

Nhóc con, trị mày!

Tướng Quân lập tức chuyển sang giọng điệu õng ẹo, "Ôi, Uyển yêu dấu.

Mấy ngày nay mệt lắm ?

đau lưng mỏi eo ? Nhanh, nhanh xuống, tao mát xa cho."

Giọng cố tình õng ẹo khiến khóe miệng Kiều Ngọc Uyển kìm mà giật giật.

Cô đột nhiên nghĩ đến Nhạc Bất Quần!

Hồ đồ!

Kiều Ngọc Uyển kiêu ngạo gật đầu, chỉ huy nó đ.ấ.m chân, đ.ấ.m lưng, xoa bóp tay.

"Bên trái một chút, ôi ôi, chính là chỗ ."

"Mạnh hơn một chút, ôi ôi, tồi, tiếp tục cố gắng..."

Kiều Phú Hữu đến chân cửa sổ: "..." Hóa Tướng Quân sống những ngày như thế !

Để một con mèo đ.ấ.m lưng, hợp lý ?

Kiều Ngọc Uyển thoải mái giường sưởi.

Khóe mắt Tướng Quân liếc thấy Kiều Phú Hữu đang ngậm tẩu t.h.u.ố.c ngoài cửa sổ.

Con ngươi đảo một vòng, "Meo~ Tiểu Uyển, tao ấn nổi nữa."

Nói nó lảo đảo, ngã vật giường sưởi, vẻ yếu đuối thể tự lo.

Kiều Ngọc Uyển ngẩng đầu, mí mắt cũng nhấc lên:

"Nhanh lên, đừng giả vờ.

Ấn một phút, mệt cái gì mà mệt!

Mày ngày nào cũng đuổi ch.ó rượt gà lên núi chạy điên cuồng mệt?

Còn dậy thì mày ăn cá sống ..." Kiều Ngọc Uyển "hung hăng" đe dọa.

Tướng Quân lảo đảo cố gắng bò dậy.

"Meo~ Mày vô tình, mày tàn nhẫn, mày vô cớ gây sự..."

"Khụ khụ, Uyển , bác cả cho cháu mấy miếng cao dán nhé?" Kiều Phú Hữu thực sự nổi nữa.

Kiều Ngọc Uyển dọa giật nảy , "Người dọa sẽ dọa c.h.ế.t đó bác cả..."

Nói nửa câu, Kiều Ngọc Uyển đột nhiên phản ứng .

Tướng Quân luôn diễn với cô!

Kiều Phú Hữu nhà, chỉ ngoài cửa sổ : "Vốn định để ngày mai cháu cùng Kiến Bắc.

Lên công xã đón thanh niên trí thức mới.

Thấy cháu mệt thế , thôi bỏ , vẫn là bác ."

Kiều Ngọc Uyển vội vàng bò dậy, ôm Tướng Quân lòng, "Không mệt, cháu đùa thôi mà!

Lần mấy thanh niên trí thức đến ạ?"

Đại đội họ hai , một về thành phố, chắc sẽ ít.

Chậc, thì đại đội họ cũng khá tà môn.

Nhắc đến chuyện , mặt Kiều Phú Hữu liền sầm , "Lãnh đạo , đại đội chúng bây giờ điều kiện hơn.

Lại hai giữa đường gì đó, cái từ đó còn khá khó ..."

"Giữa đường gãy gánh?"

" đúng đúng, vẫn là cháu văn hóa, chính là từ .

Bác cũng hiểu nghĩa là gì, tóm đại đội chúng phân nhiều nhất.

Các đại đội khác thường là bốn , riêng đại đội chúng , những sáu !"

Kiều Phú Hữu thở dài: "Nhất định chọn cho kỹ, nhất định cho chuẩn!"

Lại thêm một như Ngô Vệ Dân.

Tim bác thể nhảy ngoài mất."

Kiều Ngọc Uyển chớp mắt: "Bác cả, bác quên tiền sổ sách của đại đội chúng , còn cả máy kéo nữa, từ ?"

Kiều Phú Hữu:...

Loading...