TN 70: Cực Phẩm Người Qua Đường Giáp Trong Văn Niên Đại - Chương 277: Tiểu Uyển Suýt Hóa Thân Thành Ác Quỷ

Cập nhật lúc: 2026-02-25 03:36:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Tiểu Uyển đấy?" Bà lão Hàn từ cửa Cung tiêu xã .

Nhìn thấy Kiều Ngọc Uyển xách cái làn đất to phía , bà liền lên tiếng gọi .

Kiều Ngọc Uyển đầu: "Cháu đến nhà bác hai, đưa cho nhà bác ít rau chân vịt."

Bà lão Hàn vạch xem thử, thấy đúng là rau chân vịt thật.

bĩu môi một cái thật khẽ: "Một cháu ăn rau cũng ít.

Rau chân vịt ăn nhanh là già mất, đưa cho nhà bác hai cháu một ít cũng , nhà đó nhiều con trai."

Kiều Ngọc Uyển chỉnh mớ rau bới lộn xộn, híp mắt hỏi:

"Bà Hàn mua nước tương ạ, trưa nay nhà bà ăn sủi cảo ?"

"Không, , lấy thịt mà gói sủi cảo." Bà lão Hàn lắc đầu như trống bỏi.

"Bà chỉ trộn nộm rau tần ô thôi, nước tương thì dậy mùi."

"Ồ~" Kiều Ngọc Uyển gật đầu.

"Thôi nhé, tán gẫu với cháu nữa, bà đây, bà còn nấu cơm xong!" Bà lão Hàn guồng đôi chân ngắn cũn chạy nhanh.

Kiều Ngọc Uyển nhướng mày.

Đến cửa nhà Kiều Trường Phú, Kiều Ngọc Uyển lấy dưa hấu và phích nước nóng từ trong Không gian , đặt lớp rau chân vịt.

Không ngờ trong nhà chẳng ai, đều về.

Ở nông thôn đa các nhà đều khóa cửa.

Kiều Ngọc Uyển thẳng nhà, đặt đồ lên bệ bếp.

Cũng chẳng cần để giấy nhắn, về cô đưa.

Lúc về, cô cố ý đường vòng, nghênh ngang ngang qua nhà Kiều Kiến Nam.

sân tán gẫu "một xu" chuyện phiếm.

"Có việc gì?" Kiều Kiến Nam nhíu mày, lưng đang cõng con, việc ở nhà cả buổi sáng.

Mệt đến mức càu nhàu.

Nhìn thấy Kiều Ngọc Uyển trắng trẻo nhàn nhã, lửa giận trong lòng cứ thế bốc lên ngùn ngụt.

Hàn Thải Phượng đeo tạp dề từ trong nhà , nặn một nụ .

"Tiểu Uyển đến đấy , ăn cơm ?

Ăn ở đây , chị đang định nấu, một lát là xong thôi."

Kiều Kiến Nam hừ hừ, định mở miệng Kiều Ngọc Uyển ăn quen cơm rau dưa đạm bạc nhà họ.

Thì Kiều Ngọc Uyển : "Để ạ, em đến giúp bà Hàn chuyển lời.

trưa nay trong nhà gói sủi cảo, bảo hai chị mau bế con sang giúp gói bánh.

Người đông, chứ để bà và bác gái Hàn hai gói thì chậm lắm."

Hàn Thải Phượng và Kiều Kiến Nam , vui mừng mặt.

"Được , hai vợ chồng ngay đây."

Sáng nay Hàn Thải Phượng thấy mua thịt, nên chẳng nghi ngờ chút nào!

Kiều Kiến Nam thì cảm thấy gì đó đúng.

món hời mà chiếm thì là đồ khốn, miệng nhạt nhẽo đến mức sắp mọc chim .

Hai vợ chồng đều hớn hở.

Kiều Ngọc Uyển cũng hì hì...

Vừa về đến nhà, thấy Chu Dương và Phùng Hoa ăn cơm bên ngoài.

Nhà nhỏ, trong phòng ngột ngạt, hai dứt khoát mang bàn ngoài sân.

Cháo ngô dầm và bánh bột ngô còn thừa từ sáng, cũng chẳng hâm nóng , trời nóng ăn nguội cho mát.

Lại xào thêm một đĩa trứng gà hẹ, ăn kèm xà lách và rau chân vịt chấm nước tương.

Đơn giản, nhưng cũng ngon.

Ăn nhanh xong còn tranh thủ ngủ một giấc.

Kiều Ngọc Uyển cũng bày bàn ghế sân, bàn là loại mới đóng hồi đầu xuân.

Loại bàn cao.

Bàn đặt giường lò thấp quá, ăn bên ngoài thoải mái.

Kiều Ngọc Uyển cắt cho hai hai miếng dưa hấu, Chu Dương và Phùng Hoa tít mắt thấy tổ quốc .

Cơm cũng chẳng buồn ăn, ăn dưa , Phùng Hoa khen ngọt, thở dài:

"Hai bọn hỏi Lý Văn Đông , hai con gà trống bọn họ giữ để ăn."

"Không , sáng nay bắt ba con gà rừng núi, chia cho hai một con nhé, béo lắm."

Hai con biến thành ba con, mượt mà như thế đấy.

cũng chẳng ai thấy, cô mấy con là mấy con.

Phùng Hoa bật dậy khỏi ghế đẩu, lập tức nhà lấy tiền.

Chu Dương thì toét miệng bên chân hàng rào, trông mong chờ đợi.

Kiều Ngọc Uyển...

Hai ăn ý quá, cô sắp "đẩy thuyền" họ luôn .

Vô Lượng Thiên Tôn, tội tội .

Suýt chút nữa hóa thành Uyển tà ác!

Trong đó hai cây cọc hàng rào qua bao giao dịch, khe hở ở giữa ngày càng rộng .

Người chui qua thì khó, chứ gà thì qua nhẹ nhàng.

Chu Dương và Phùng Hoa lật qua lật con gà béo ú vẫn còn đang đạp chân tay, đến mức khép miệng.

"Chiều nay việc nhanh một chút, về sớm, tối nay chúng hầm canh gà uống."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-cuc-pham-nguoi-qua-duong-giap-trong-van-nien-dai/chuong-277-tieu-uyen-suyt-hoa-than-thanh-ac-quy.html.]

"Hay là trưa nay đừng ngủ trưa nữa, ăn cơm xong tiếp luôn ."

Để sớm ăn miếng thịt đó, cả hai đều liều mạng.

Năm nay vẫn duy trì quy định của năm ngoái, mỗi một ngày phân bao nhiêu đất đó, xong thì tự do hoạt động.

Không như , đều là đội trưởng phân nhóm.

Người thì đông, việc chẳng , so bì tị nạnh , chỉ sợ bản chịu thiệt mệt.

Bây giờ khác , ai lười biếng thì chỉ nhà chịu khổ giúp cho xong.

Hiệu suất nâng cao đáng kể.

Năm nay đều bận rộn hơn hẳn, ít nhà c.ắ.n răng mua thỏ từ trại nuôi thỏ về nuôi.

Nhà ít nhất cũng mua hai con.

Nhà nhiều nhất còn mua sáu con, Hậu Ốc và nhà Kiều Trường Phú đều mua sáu con.

Kiều Kiến Phán bận đến mức nghỉ cũng ngơi tay, đào rau cho gà con, ngỗng con và thỏ ăn, còn giặt giũ quét tước.

Mọi đều mua thỏ cái!

Chẳng ai ngốc cả, đại đội mới nuôi thỏ một năm thành quy mô, còn từng bệnh nào.

Bọn họ nuôi , thỏ đẻ thỏ...

Có thể bán cho đại đội, đại đội thống nhất bán ngoài.

Tuy nhiên Kiều Phú Hữu cũng rõ với .

Giá thu mua sẽ thấp hơn giá bán hai xu, dù máy kéo cũng đốt dầu.

Mọi chẳng chút ý kiến nào.

Bí thư Hồ cảm thấy ở Thanh Sơn Lương T.ử đặc biệt lanh lợi, xem, vốn dĩ coi là đầu cơ trục lợi, xoay một cái biến thành hợp lý.

Kinh tế tập thể, chính là chuyện như .

Đầu óc linh hoạt một chút, ai cũng bới sai.

Chu Dương và Phùng Hoa nuôi bốn con, nhưng hai nuôi là để ăn thịt.

Sân , Phùng Hướng Lan bên bàn ăn, từng miếng nhỏ ăn dưa hấu.

Miệng còn chép chép liên tục.

"Tiểu Uyển cho đấy, chậc, Tiểu Uyển thật, đối với thật lòng với thì cực kỳ hào phóng.

Nhìn xem miếng dưa to đùng , một miếng chắc cũng hơn một cân.

Ái chà, ngọt thật đấy! Lại còn nhiều nước!"

"Mọi cũng ăn chứ gì? Lần ai lên công xã, cũng mua một quả về ăn ."

Ý ngoài lời là, đồ trong tay bà sẽ chia .

Những khác:... Thật là quá đáng!

Triệu Đông Tuyết:... Mình ăn ăn?!

Nhiều chằm chằm như , đúng là chút ngại ngùng.

Giây tiếp theo, ngọt thật!

Phùng Hướng Lan tuy là b.ắ.n đạn bừa bãi, nhưng Vương Vĩnh Hồng vẫn cảm thấy là đang nhắm .

Kiều Ngọc Uyển đến tìm cô gây phiền phức, nhưng trong lòng cô càng khó chịu hơn.

để cô mắt ?

Đến chuyện cũng lười ?

thật xông sân cho rõ ràng, chỉ là cô vẫn còn giữ lý trí.

Nghĩ đến việc cha Kiều Ngọc Uyển quan tâm đến cô, còn nhà cô mỗi gửi thư đều đang giúp chạy chọt, trong lòng liền một loại cảm giác ưu việt ngầm đạp Kiều Ngọc Uyển xuống.

Hừ, béo tính là béo, béo mới sập giường lò.

Tốt còn xem tương lai.

kiên nhẫn chờ đợi!

Đến đây, Vương Vĩnh Hồng im lặng tiếng.

Nhà họ Hàn, bà lão Hàn hai vợ chồng bế con đến, kinh ngạc đến mức khép miệng.

Hàn Thải Phượng đặt con lên giường lò, vội vàng rửa tay.

"Bà nội, bà bỏ cây cán bột xuống , để Kiến Nam cán vỏ bánh, bà gói ."

Kiều Kiến Nam: "Bà nội gói sủi cảo vỏ mỏng nhân nhiều, ngon hơn chúng cháu gói."

Hàn Thải Phượng kiêu ngạo liếc Kiều Kiến Nam: "Bây giờ ai nhớ đến hai vợ chồng chứ?

Nhà đẻ khó khăn lắm mới mua một cân thịt gói bữa sủi cảo tẩm bổ.

Vẫn còn nhớ đến hai đứa .

Anh nhà bà nội xem, tin thời gian qua Kiều Ngọc Uyển gói sủi cảo.

Sợ là dăm bữa nửa tháng gói một .

Hừ, từng gọi hai đứa một , đến húp ngụm nước sủi cảo cũng .

Cũng , nó ghét hai đứa , hai đứa so với bọn Kiến Bắc.

Cái của bốn bọn họ, hơn nhiều."

Hàn Thải Phượng cũng chẳng quan tâm Kiều Kiến Nam giữ mặt mũi .

Ngay mặt nhà đẻ, sức bôi bác nhà họ Kiều.

Kiều Kiến Nam cũng chọc trúng chỗ đau, lắc lắc cái đầu của Hàn Thải Phượng.

Xem thử vô nước , dẫn đến chập mạch, mắt tiếp xúc kém, dùng nữa.

Cả nhà bố vợ một tính một .

Mặt đều cứng đờ , thấy ?

 

 

Loading...