TN 70: Cực Phẩm Người Qua Đường Giáp Trong Văn Niên Đại - Chương 272: Rải Hoa Khắp Đại Đội, Tranh Giành Vị Trí Lái Máy Kéo
Cập nhật lúc: 2026-02-25 03:36:42
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Quyết Quyết Chủy một chút cũng chú ý tới nhà họ Kiều đến, đến mức mép sùi cả bọt mép.
"Chính là mấy con gà mái ở nhà tranh khí, cứ cách một ngày mới đẻ một quả trứng.
Con dâu nhà dăm ba bữa luộc cho bọn trẻ mỗi đứa một quả ăn.
Thế là, tích cóp nhiều như .
Chỉ còn sáu quả, bảo mang hết cho nó, vốn dĩ gom cho chẵn, mang mười quả cơ.
Mười quả trứng gà cũng chẳng đáng bao nhiêu tiền, cũng chỉ năm hào, bán hai ngày rau rừng là ..."
Bà nhẹ như mây gió, cứ như bản một chút cũng xót xa.
"Thế bà lải nhải cái gì chứ." Có tin.
Lúc , tinh mắt, thấy nhà họ Kiều, vội vàng kéo vạt áo Quyết Quyết Chủy một cái.
Quyết Quyết Chủy đang hăng say, căn bản chú ý tới.
"Còn là con ranh con Tiểu Uyển , keo kiệt bủn xỉn, xin nó mấy cây hoa, mở miệng là cho."
Một chút mặt mũi cũng nể bà .
"Thật đấy, còn xin nó đây ."
" khuyên bà đừng mở cái miệng đó , đỡ mất mặt."
Khóe miệng Trương Hương Hoa giật giật, vác cuốc tới, "Nói gì thế, náo nhiệt ."
Quyết Quyết Chủy sợ hãi rụt cổ : "... Không, gì cả!"
Bà cần vuốt ve, dọa c.h.ế.t khiếp, hồn suýt bay mất.
Sao trùng hợp thế chứ!
Những khác: "..." Mỉm .
Trương Hương Hoa híp mắt, gật đầu với mấy , dẫn theo ba con trai cao to vạm vỡ vòng qua bọn họ, xuống ruộng.
Tròng mắt Quyết Quyết Chủy đảo liên hồi.
Vừa nãy bà chắc gì nhỉ?
Bên , Kiều lão thái và Vương Lão Thái hai chị em già chạy đến sân nhỏ của Kiều Ngọc Uyển ngắm hoa.
Hai bà lão lập tức bê ghế đẩu chân cửa sổ nữa.
Đặc biệt là hoa của Kiều Ngọc Uyển đều tưới nước gian, tuy tưới linh tuyền thủy, nhưng cũng nở vô cùng rực rỡ.
Cây xanh cũng mọc to.
Kiều lão thái gạt gạt lá cây, "Tiểu Uyển , đây là rau dớn và rau hầu thối ?"
"Hai thứ cũng thể hoa trồng ?"
" đừng , cũng phết." Vương Lão Thái ghen tị quanh: "Khoảng sân nhỏ của Tiểu Uyển dọn dẹp, thật quá."
Ghen tị đến mức mỏi cả miệng .
Người một sống còn gấp trăm cả nhà bọn họ.
Cả nhà bọn họ phế vật thế ?!
Kiều Ngọc Uyển cầm giẻ lau lau lá cây, "Vương nãi nãi thích cháu cho bà mấy cây."
"Không cần cần." Vương Lão Thái mặt mũi nào mà lấy, đều là bỏ tiền mua cả.
Kiều Ngọc Uyển bà lão thực sự thích, "Vậy cháu cắt cho bà mấy cành hoa hồng nhé.
Bà mang về ngâm trong nước một đêm, sáng mai trồng xuống đất, bao sống.
Cháu còn một ít hạt giống hoa mào gà, hoa nhái, cúc vạn thọ, ngu mỹ nhân.
Mỗi loại cho bà một gói nhỏ..."
"Thế cháu còn đủ dùng ?" Vương Lão Thái đến mức thấy tổ quốc .
"Đủ ạ, cháu còn nhiều lắm." Đặc biệt là hoa nhái, một túi to đùng.
Hai bên đường, trong sân ban chỉ huy đại đội, cửa cung tiêu xã... Kiều Ngọc Uyển chuẩn rải khắp Thanh Sơn Lương Tử.
Năm cần trồng nữa, hạt giống thích bay lung tung, đỡ việc.
Nhìn lẻ tẻ thì lắm, nhưng một mảng lớn thì vẫn .
Chỗ bọn họ lạnh, những loại hoa khác cũng thích hợp trồng diện rộng.
Hả, hoa t.ử đinh hương dường như cũng thích hợp.
Còn cây mận đường lúc nở hoa cũng , là kiếm hai cây nhỉ?
Còn nho nữa, Kiều Ngọc Uyển quanh sân nhỏ của , thở dài, bột mới gột nên hồ.
Chỗ quá nhỏ , "Nội, ở nhà trồng ít nho ."
Kiều lão thái: "... Cháu thích lăn lộn thế nào thì lăn lộn."
Vương Lão Thái là theo phái hành động, đợi buổi trưa tan tầm, nhà họ Vương liền phát hiện nhà quây thành một vườn hoa nhỏ.
Kiều lão thái cũng , nghĩ là , mái hiên trồng một hàng.
Những cây nở hoa cũng trồng mấy khóm.
Chỗ Kiều Ngọc Uyển trống một nhỏ.
Kiều lão thái và Kiều Ngọc Uyển cùng chung một gu thẩm mỹ, đặc biệt yêu thích thược d.ư.ợ.c, cẩm tú cầu, hoa hồng - những loại hoa nở nhiều.
Không chỉ , buổi chiều Kiều lão thái còn cùng Kiều Ngọc Uyển.
Rải hạt giống hoa nhái khắp đại đội suốt một tiếng đồng hồ, bỏ sót một ngóc ngách nào.
Đừng hỏi, hỏi chính là già nhưng tâm già.
Giữa chừng ít bà lão thấy, Kiều lão thái cũng keo kiệt, mỗi hai nắm to hạt giống hoa hỗn hợp.
Đi ngang qua những nhà quan hệ , còn rải thêm một ít cửa nhà .
Nhìn nhà họ Hàn bỏ , Kiều Ngọc Uyển híp mắt, "Nội, cửa nhà Quyết Quyết Chủy rải ?"
Bà lão: "...!"
Tin tức Kiều Ngọc Uyển rải hạt giống hoa khắp đại đội nhanh ch.óng lan truyền khắp Thanh Sơn Lương Tử.
Thu hút sự bàn tán xôn xao của , đa đều cảm thấy Kiều Ngọc Uyển rảnh rỗi sinh nông nổi.
Lại qua hai ngày, Kiều Phú Hữu nhận tin của Bí thư Hồ.
Xưởng diêm mua xe tải lớn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-cuc-pham-nguoi-qua-duong-giap-trong-van-nien-dai/chuong-272-rai-hoa-khap-dai-doi-tranh-gianh-vi-tri-lai-may-keo.html.]
Giá cả Bí thư Hồ đều giúp thương lượng xong , mười bảy ngàn năm trăm, trả một .
Ngoài máy kéo cũng giúp liên hệ xong , ba ngàn ba trăm chẵn!
Mới tinh!
Cần tự lái về.
Đại đội Thanh Sơn Lương T.ử nhẹ nhàng kiếm một chiếc máy kéo mới cộng thêm mười bốn ngàn hai trăm đồng.
Lại nổ tung chảo .
Phải rằng đây sổ sách của đại đội ngay cả một trăm đồng cũng .
Kế toán Vu một xấp tiền, sắp đến nơi , cuối cùng ông cũng giống một kế toán .
Mọi trong nháy mắt ném chuyện Kiều Ngọc Uyển trồng hoa đầu.
Nói đùa , đừng là trồng hoa trong đại đội, cho dù là vườn rau nhà bọn họ trồng hoa bây giờ bọn họ cũng quan tâm nữa.
Mỗi nhà đều bắt đầu tính toán những dự tính nhỏ nhặt.
Tối hôm đó, hai vợ chồng Kiều Kiến Nam lên giường đất, ngửa chuyện phiếm.
Trong mắt Hàn Thải Phượng lóe lên những tia sáng kỳ lạ, mang theo một tia tính toán và một tia kỳ vọng.
"Đại đội chúng ai lái máy kéo cả.
Tiểu Uyển thể lái, nhưng con bé nội chúng chiều chuộng, kiêu kỳ vô cùng.
Đợi đến mùa thu hoạch thể thức khuya dậy sớm theo đồng ? Em thấy khó lắm!"
"Chậc chậc chậc, Tiểu Uyển lười lắm cơ!"
"Từ lúc xuống nông thôn đến giờ, vẫn luôn là ba em Kiến Hoa dậy sớm gánh nước cho.
Bản con bé từng gánh một nào.
Em còn thấy mấy Kiến Bắc, Kiến Đông và Kiến Tây gánh nước cho con bé nữa đấy!"
Đều gánh cho nhà cô , Hàn Thải Phượng bĩu môi.
"May mà nhà nội chúng tự giếng khoan, ở gần.
Nếu cứ như Tiểu Uyển, ngày nào cũng giặt quần áo, ba ngày gội đầu một , mà mệt c.h.ế.t.
Haiz, may mà chúng ở xa con bé, cần gánh cho con bé."
Nếu cô tức c.h.ế.t mất!
Đứa trẻ tiếng chuyện của cô ồn cựa quậy hai cái, Hàn Thải Phượng vội vàng đưa tay vỗ nhè nhẹ.
Ghé đầu sát Kiều Kiến Nam, hạ thấp giọng :
"Anh xem bác cả sẽ chọn ai lái máy kéo? Kiến Hoa? Hay là Kiến Đảng?
Anh là con cả, lập gia đình, gánh nặng lớn, theo lý mà để lái máy kéo là hợp lý nhất."
Kiều Kiến Nam cũng động lòng, nhưng nghĩ nhiều hơn, "Người lái máy kéo đắt giá đấy.
Bác cả chắc tiện trực tiếp chủ, thể cái gì cũng để nhà hưởng hết .
Không cho trong đại đội húp một ngụm canh ?
Thế thì khó coi quá." Kiều Kiến Nam hiểu Kiều Phú Hữu, ông loại đó.
Hàn Thải Phượng hừ lạnh một tiếng: "Được lợi ích gì chứ? Một chút ánh sáng cũng hưởng ké.
Mấy họ hàng nhà đại đội trưởng đại đội khác đều thể phân công công việc nhẹ nhàng nhất.
Bác cả thì , ngay cả một chân ghi điểm cũng sắp xếp cho nhà.
Hừ, cho dù thể sắp xếp e là cũng sẽ sắp xếp cho ..." Trong lòng Hàn Thải Phượng bốc hỏa.
thể bám lấy buông.
Nếu đại đội suất học đại học Công Nông Binh, gì cô cũng ầm ĩ một trận.
"Kiến Nam, ngày mai nghỉ, chúng bế con lên nhà thăm ông bà nội ."
"Ừ!" Kiều Kiến Nam lật , trằn trọc mãi ngủ .
Không ít gia đình cũng trằn trọc trăn trở cả một đêm.
Kiều Ngọc Uyển hề hai vợ chồng Kiều Kiến Nam sắp đến.
Sáng sớm hôm xách hai chiếc ghế đẩu nhỏ, hớn hở tìm Kiều lão thái đến cửa cung tiêu xã hóng hớt.
Hôm nay ở đây đặc biệt náo nhiệt, thấy hai đến, nhường một lối .
Để hai chính giữa.
Đầu tiên là khen ngợi Kiều Ngọc Uyển một trận, một tràng rắm cầu vồng đập mặt khiến Kiều Ngọc Uyển tít cả mắt.
Tiếp đó câu chuyện chuyển hướng, liền nhắc đến chuyện lái máy kéo.
Mọi lập tức như tiêm m.á.u gà.
Tròng mắt Hàn lão thái đảo liên hồi, dường như vô tình :
"Mùa thu năm ngoái quan sát , máy kéo lúc khởi động cần dùng sức nắm c.h.ặ.t t.a.y , thật nhanh.
Nhìn là dùng sức lớn , sức yếu, gầy e là .
còn tài xế , cẩn thận, tay đập sưng mặt, đập gãy răng đầy đấy."
Quyết Quyết Chủy hít một ngụm khí lạnh, "Thật đấy, đáng sợ thế cơ ? Chưa bao giờ."
"Chứ còn gì nữa, cần dối lừa ?"
", thể nào, Hàn nãi nãi như ." Kiều Ngọc Uyển nhịn mỏ hỗn xen .
Hàn lão thái kinh nghi bất định Kiều Ngọc Uyển.
Sao tự nhiên bụng thế?
"Đã nguy hiểm như , thế Hàn nãi nãi chắc chắn sẽ để cháu trai và cháu rể bà đúng ?" Kiều Ngọc Uyển hỏi.
"Cô nhóc nhà họ Kiều, mày hươu vượn gì thế? Tao ..."
"Thế bà nãy dọa gì?
Để nhà bà bớt vài đối thủ cạnh tranh ?" Kiều Ngọc Uyển mặt vô tội.
Vui vẻ nhận danh hiệu giáo chủ phái cắm d.a.o.