TN 70: Cực Phẩm Người Qua Đường Giáp Trong Văn Niên Đại - Chương 270: Bác Cả Kiều Đổi Khác, Mặt Dày Mới Có Thể Ăn No

Cập nhật lúc: 2026-02-25 03:36:40
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Xong !

Kiều Phú Hữu lập tức cúi gập một trăm tám mươi độ, "Vâng , chúng đợi tin của bí thư.

Cảm ơn bí thư, cảm ơn bí thư!"

Cảm ơn Bí thư Hồ xong, hai lập tức ngoài cửa.

Vừa đóng cửa , Kiều Phú Hữu nhớ chuyện kéo điện.

Bí thư Hồ định thư giãn một chút, nhấp một ngụm nước , thấy khuôn mặt già nua nhăn nhúm của Kiều Phú Hữu thò .

Lập tức thẳng tắp, đặt cốc nước xuống, "Lại chuyện gì nữa?"

"Hắc hắc, bí thư, chuyện kéo điện của đại đội chúng , ngài xem bắt đầu ngày nào thì thích hợp?

Vài ngày nữa chúng gieo hạt xong , vặn thể giúp một tay.

Nếu muộn hơn, lề mề đến lúc cỏ, thì chúng rảnh tay .

Đại đội chúng hiện giờ ít nhiều việc..."

Kiều Phú Hữu mặt dày, đến bàn việc, giả vờ giả vịt cầm phích nước lên định rót thêm nước cốc.

Kế toán Vu nuốt nước bọt:...

Không ngờ lão Kiều cũng lúc phong cách kỳ lạ thế .

"Ây da da da ông..." Bí thư Hồ tác phong của ông cho suýt nhồi m.á.u cơ tim.

Lập tức dậy, run rẩy tay, "Ông mau bỏ phích nước xuống, bớt giở trò .

Còn họp bàn bạc, quyết định cái gì mà quyết định!

Ông học ai học, học cái thói đó của Thẩm Hưng Thắng." Bí thư cũng buồn nôn đấy.

Kiều Phú Hữu quả nhiên nhảy dựng lên, "Lãnh đạo, ngài c.h.ử.i xéo thế!"

Chửi bẩn quá mất!

" nhé, ông bảo Kế toán Vu xem, cái bộ dạng mặt dày mày dạn nãy của ông.

Có giống Thẩm Hưng Thắng ." Bí thư Hồ , đáng đời, ai bảo ông kiếm chuyện cho .

Kế toán Vu hiền lành, Bí thư Hồ toát mồ hôi hột, mặt ông giả vờ hiền lành cái gì chứ.

Ai mà ai?

Vì để bán chiếc xe tải lớn, nãy lải nhải mãi thôi.

Kẻ xướng họa với Kiều Phú Hữu cứ như tấu hài, giờ thành hồ lô cưa miệng .

Kiều Phú Hữu biện bạch, "Không giống, tên Thẩm trọc đó đều vì chuyện 'giày rách' mà mất chức ..."

"Khoan ." Bí thư Hồ ngơ ngác, "Ông ai mất chức ?"

"Thẩm trọc, Thẩm Hưng Thắng."

"Ông vì cái gì?" Bí thư Hồ ngoáy tai luôn , "Sao !

Chuyện lớn thế , ai đến công xã báo cáo!"

Tức giận đập bàn.

Trong lòng Kiều Phú Hữu sắp nở hoa , ông thực sự ngờ Nhị Đạo Loan trâu bò thế.

Bao nhiêu ngày nay vẫn luôn giả c.h.ế.t.

Trên mặt đầy vẻ nghi hoặc: "Mới chuyện hai ngày thôi, còn tưởng ngài chứ.

Chuyện ầm ĩ lớn lắm.

Nghe Thẩm Hưng Thắng bắt quả tang tại trận, trói gốc cây suýt đ.á.n.h c.h.ế.t..."

Không cần thêm mắm dặm muối, chuyện của Thẩm Hưng Thắng quá mức bùng nổ.

Kể ngọn ngành khiến Bí thư Hồ tức giận đến biến sắc.

" là vô pháp vô thiên, công xã chúng bao nhiêu năm nay từng xảy loại chuyện thối nát .

Lãnh đạo cán bộ đầu phá hoại phong khí, cứ tiếp tục thế , còn thể thống gì nữa!"

Quan trọng là còn giấu giếm ông !

Chắc chắn là đè chuyện xuống!

Nghĩ đến cái gọi là hậu thuẫn của Thẩm Hưng Thắng, Bí thư Hồ nhíu c.h.ặ.t mày.

Tư cách lão làng, tư tưởng bảo thủ, dễ dàng đổi.

Chỉ thích việc theo khuôn phép cũ, răm rắp thi hành mệnh lệnh của cấp .

Nói trắng , chính là phách lực, tài cán lớn, cứ thích ỷ lão mãi lão, chiếm hố xí mà chịu ị.

Trước đây ít phê bình Thanh Sơn Lương T.ử bừa trong các cuộc họp.

Khác xa với lý niệm của ông .

Ông thực tâm một việc thiết thực.

Không lúc nào cũng ngáng chân, cản trở ông .

Lần chừng là một cơ hội, với tư cách là đầu Công xã Vĩnh Xuân.

Ông hy vọng, cũng cho phép tiếng thứ hai.

Có lẽ ông trời cũng chướng mắt Thẩm Hưng Thắng, Kiều Phú Hữu và Kế toán Vu khỏi sân công xã.

Cũng chân, Nhị Đạo Loan đến.

Bí thư Hồ lập tức triệu tập cuộc họp, đ.á.n.h cho nhiều trở tay kịp.

Tâm trạng Kiều Phú Hữu đến mức bay bổng, "Lão Vu, sắp trưa , , mời ông đến tiệm cơm quốc doanh đ.á.n.h chén một bữa trò."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-cuc-pham-nguoi-qua-duong-giap-trong-van-nien-dai/chuong-270-bac-ca-kieu-doi-khac-mat-day-moi-co-the-an-no.html.]

Lão Vu lắm, trong công việc luôn ủng hộ ông .

Chỉ cần hai họ bện thành một sợi dây thừng, lo gì Thanh Sơn Lương T.ử giàu!

Kiều Phú Hữu hào khí ngút trời, vung tay lên.

"Sao thế? Phát tài ?"

"Tiểu Uyển xót thỉnh thoảng ở công xã ăn cơm.

Cho mấy tờ phiếu thịt và phiếu lương thực." Kiều Phú Hữu đắc ý vỗ vỗ túi áo .

Kế toán Vu: "...!"

Ghen tị khiến con biến dạng.

"Cái lão già , sướng thật đấy." Kế toán Vu chua loét .

Kiều Phú Hữu đắc ý gót chân chạm đất luôn, cả lâng lâng.

Nói là đ.á.n.h chén một bữa trò, nhưng đều là những quen tiết kiệm.

Cắn răng, cũng chỉ mỗi gọi một bát mì thịt băm, gọi thêm một đĩa đậu phụ gia đình và hai lạng rượu trắng.

Kế toán Vu húp một ngụm mì, "Thế tồi !

Phú Hữu, sợ ông chê , đây là đầu tiên bước tiệm cơm quốc doanh đấy.

Lần ăn bột mì trắng, vẫn là gói sủi cảo dịp tết."

Kế toán Vu vuốt mặt.

Kiều Phú Hữu nhấp một ngụm rượu, "Chê cái gì? đây cũng mới là thứ hai bước .

Lần đầu tiên là Tiểu Uyển dẫn đến!

Không giấu gì ông, nếu ông ở đây, tự bước còn chờn chợn đấy."

Tiền là lá gan của nghèo!

Đại đội Thanh Sơn Lương Tử, đây thực sự quá khó khăn.

Kế toán Vu mỉm , cũng nhấp một ngụm rượu:

"Tiểu Uyển nhà ông đúng là xông xáo, thấy chẳng nơi nào con bé dám ."

Kiều Phú Hữu húp mì sùm sụp, nóng đến mức ch.óp mũi toát mồ hôi.

"Tiểu Uyển , ngoài phận đều là do tự cho, đều là kính áo quần kính .

Chỉ cần ăn mặc một chút, tư thế bày đủ đầy một chút.

Người coi thường lập tức giảm chín phần.

Con bé con bé ở Kinh Thị, bất kể là dạo bách hóa, ăn cơm, mua hạt giống.

Những đó đều vô cùng khách sáo."

Kế toán Vu nghĩ đến quần áo Kiều Ngọc Uyển mặc bình thường, e là cả tháng cũng chắc trùng!

Im lặng một lát.

Quá lý!

Nhìn một cái là tiền, gia đình tầm thường, "Thế Tiểu Uyển còn gì nữa?

Cái tác phong đó của ông ở văn phòng bí thư, suýt tưởng hoa mắt."

Kiều Phú Hữu húp cạn nước mì, kiên quyết thể lãng phí.

"Tiểu Uyển , đại đội trưởng tính là lãnh đạo chính quy.

Thích vẻ, giọng quan liêu, học cái thói đó vô dụng, mặt dày.

Mặt dày mới thể ăn no.

Cũng đừng sợ mấy đại đội trưởng khác chê , nhét lợi ích thiết thực túi mới là quan trọng nhất.

Ông xem xem, hôm nay bí thư đồng ý giúp chúng bán xe tải lớn, giúp chúng mua máy kéo đấy.

đoán chừng chuyện kéo điện cũng cửa."

" cũng thấy hy vọng lớn." Tân quan nhậm chức ba đốm lửa, năm ngoái Bí thư Hồ đốt lên .

Hai ăn no uống say, mỗi đạp một chiếc xe đạp về đại đội.

Buổi chiều còn ít việc bận rộn !

Đợi Kiều Phú Hữu về đến điểm thanh niên trí thức, thấy Kiều Ngọc Uyển đang đóng đinh lên bức tường ngoài của ngôi nhà.

"Bác cả về , bí thư ạ?"

Kiều Ngọc Uyển chú ý tới nụ mặt Kiều Phú Hữu, liền chuyện tám chín phần mười là thành .

Kiều Phú Hữu dắt xe đạp trong nhà kho nhỏ.

Mặt mày hớn hở qua đón lấy chiếc rìu nhỏ trong tay cô giúp cô đóng đinh.

"Đồng ý , bác đoán chừng lâm trường thì là xưởng diêm mua.

Chỉ hai xưởng tiền, cháu đóng nhiều đinh lên tường thế gì?"

"À, treo chậu hoa, tường gạch mộc quá."

Khóe miệng Kiều Phú Hữu khống chế giật giật, "Nhà ai mà chẳng thế ?

Hơn nữa chậu hoa treo thế nào? Tròn vo, rơi ?"

Ông còn kinh ngạc, đầu tiên tường ngoài nhà còn thể treo chậu hoa.

Ông cảm thấy trí tưởng tượng của treo ngược .

 

 

Loading...