TN 70: Cực Phẩm Người Qua Đường Giáp Trong Văn Niên Đại - Chương 268: Ăn Được Ngủ Được, Kiều Ngọc Uyển Vô Tư Lự

Cập nhật lúc: 2026-02-25 03:36:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Kiều Ngọc Uyển tay chân vô cùng nhanh nhẹn, đ.á.n.h vảy cá, rán cá.

Trước đó trong nhà hai con cá thơm nặng hơn ba cân, là do Tướng Quân vớt ở con sông trong gian.

Được Kiều Ngọc Uyển nuôi trong thùng nước, bên ngoài thì bảo là mua ở công xã.

Bây giờ trực tiếp thịt hết để món cá nướng cay, bỏ thêm chút váng đậu, rong biển, nấm hương, mộc nhĩ đồ ăn kèm.

Đầy ắp cả một chậu lớn.

Kiều lão thái vẫn luôn chuyện phiếm cùng Ngụy Định Bang, nhà ai nấu cơm.

Lát nữa chia cho họ một nửa, đỡ mất công họ nấu thức ăn.

Chỗ thịt hoẵng đó Kiều Ngọc Uyển hầu như ăn, trực tiếp thái một tảng lớn, một chậu thịt kho tàu.

Trong tủ bát vẫn còn một dải thịt ba chỉ.

Từ khi Kiều lão thái chấp nhận sự thật cháu gái lăn lộn ở chợ đen, trong tủ bát của Kiều Ngọc Uyển xuất hiện thứ gì bà cũng hỏi nữa.

Sớm quen thuộc , tự suy diễn logic rõ ràng rành mạch.

Bên trong chuyện phiếm cả tiếng đồng hồ, Kiều Ngọc Uyển cũng nấu xong cơm nước.

Một chậu nhỏ cá nướng cay, một chậu nhỏ thịt hoẵng kho tàu, một chậu nhỏ thịt lợn kho tàu, một đĩa lớn trứng xào hẹ, một đĩa lớn rau dớn xào hẹ, một đĩa rau ngải liễu trộn lạnh.

Còn một chậu cháo kê, sáu cái bánh bao bột mì trắng to bự.

Kiều Ngọc Uyển dọn bàn lên, lấy bát đũa, bày biện thức ăn .

"Đều là nhà cả, cần cầu kỳ mấy thứ đó, cháu dứt khoát dùng chậu đựng luôn."

" đúng đúng, thế ." Ngụy Định Bang ha hả.

Kiều Ngọc Uyển: "Nội, hai cứ ăn , cháu mang ít thức ăn nhà ."

"Bảo cùng qua đây ăn , nhiều thức ăn thế cơ mà." Làm Ngụy Định Bang cũng thấy ngại ngùng.

Kiều lão thái dùng đôi đũa sạch gắp một miếng thịt kho tàu bỏ bát Ngụy Định Bang.

"Không cần lo cho bọn họ , giờ vẫn tan tầm .

Chú mau nếm thử tay nghề của Tiểu Uyển , con bé nấu ăn nêm nếm gia vị mạnh tay lắm."

"Cảm ơn thím, cháu khách sáo nữa nhé." Ngụy Định Bang tít cả mắt.

Thịt kho tàu mềm dẻo thơm ngon, béo mà ngấy, tan ngay trong miệng.

"Ngon! Tay nghề của Tiểu Uyển còn giỏi hơn cả đầu bếp cơ quan chúng đấy." Không khách sáo, ông thực sự nghĩ như .

Kiều lão thái thích nhất là khác khen ngợi cô cháu gái bảo bối của , đến mức thấy tổ quốc .

Ăn liền ba miếng thịt kho tàu, gắp một miếng cá cay, Ngụy Định Bang ăn mãi mà dừng .

Lúc Kiều Ngọc Uyển , Tướng Quân cũng vặn từ bên ngoài .

"Meo, nhiệm vụ thành vượt mức."

"Làm lắm, thưởng thịt thịt." Kiều Ngọc Uyển lấy từ trong chiếc tủ nhỏ cái bát ăn cơm chuyên dụng của nó.

Gắp sáu miếng thịt kho tàu, bẻ bánh bao thành những miếng nhỏ vụn, rưới thêm nước sốt thịt kho tàu.

Để ở phòng bếp cho nó ăn.

Người thời đại đều vô cùng tiết kiệm, cô sẽ để Tướng Quân lên giường đất ăn để thử thách trái tim của Ngụy Định Bang .

Cơm mới ăn một nửa, Kiều Phú Hữu dẫn theo Bí thư Hồ và mấy nữa !

Nhìn thấy đám Ngụy Định Bang đang cắm cúi ăn uống:...?!

Ngụy Định Bang miệng đầy dầu mỡ:...!

Khóe miệng Bí thư Hồ giật giật: "Cục trưởng Ngụy, thấy xe của vẫn còn ở cổng.

Biết vẫn , nên đến hỏi xem cùng ..."

Không ngờ xếp bằng vững vàng giường đất, cắm đầu cắm cổ ăn đến mức ngẩng mặt lên.

Thế đúng ?

Lại liếc thức ăn bàn, ăn tết gói bữa sủi cảo cũng dễ dàng .

Thế từng chậu từng chậu thịt ý gì.

Cuộc sống của Kiều tri thanh ở Đại đội Thanh Sơn Lương T.ử thế ?

Bí thư Hồ đoán Ngụy Định Bang và Kiều Ngọc Uyển thiết, nếu thì thể ăn uống linh đình quang minh chính đại thế .

Hả?

Không đúng!

Thế lúc nãy giằng co nửa ngày trời, là hùa diễn kịch lừa ông đấy chứ?

Nghĩ đến bối cảnh của Ngụy Định Bang, ánh mắt Kiều Ngọc Uyển mang theo chút ý vị sâu xa.

Không ngờ một đại đội nhỏ bé ngọa hổ tàng long, còn mối quan hệ .

Kiều Phú Hữu vô cùng bối rối.

Thời buổi g.i.ế.c gà mổ cá chiêu đãi lãnh đạo cấp là chuyện thường tình.

Bí thư Hồ đến Công xã Vĩnh Xuân dặn dặn nhiều , cho phép lãnh đạo công xã xuống nông thôn ăn uống linh đình.

Cộng thêm Thanh Sơn Lương T.ử đây nghèo, từng lãnh đạo nào đến.

Về mặt thì khá là bỡ ngỡ.

Kiều Ngọc Uyển cũng bối rối, cô ngờ những .

May mà Kiều Phú Hữu cũng chuẩn , sớm sai bắt thỏ, mỗi một con.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-cuc-pham-nguoi-qua-duong-giap-trong-van-nien-dai/chuong-268-an-duoc-ngu-duoc-kieu-ngoc-uyen-vo-tu-lu.html.]

Bí thư Hồ gì cũng nhận.

"Ông nhận, cấp của ông dám nhận?" Ngụy Định Bang lau miệng, vô cùng bình tĩnh.

Mọi :... Nói lời thật lòng quá đấy.

Mặt Bí thư Hồ cũng đỏ lên.

Cuối cùng mỗi xách một con thỏ béo, một túi to rau rừng rời .

Ăn cơm xong, Kiều Ngọc Uyển ngủ bù một giấc, tỉnh dậy bên cửa sổ, lấy một cuốn sách .

Là một cuốn tiểu thuyết tổng tài bá đạo m.á.u ch.ó.

“Bá Đạo Tổng Tài Ái Thượng Đương Bảo Mẫu Đích Ngã”!

say sưa ngon lành, dần dần chìm đắm trong đó, những lời tỏ tình sến súa bên trong hận thể chép hết.

Tuyệt cú mèo!

Sao thể trí tưởng tượng phong phú thế , cô thích quá mất.

Đọc một mạch hết cả cuốn, Kiều Ngọc Uyển liền suy ngẫm.

nên cũng một cuốn tiểu thuyết nhỉ?

nghĩ đến thời đại nhuận b.út, chỉ thể phát điện vì đam mê, cô xẹp lép.

Bữa tối Kiều Ngọc Uyển ăn chút gì đó thanh đạm, bèn ăn mì cán.

Tháng năm trời tối muộn, ăn xong cơm là năm giờ bốn mươi, lúc bên ngoài còn sáng hơn trong nhà.

Kiều Ngọc Uyển khóa cửa, ôm Tướng Quân dạo khắp đại đội để tiêu thực.

Cuối cùng dạo đến ban chỉ huy đại đội.

xổm chiếc xe tải lớn, Tướng Quân sấp lưng cô, một một mèo chằm chằm hồi lâu.

"Tiểu Uyển." Ăn cơm xong, Kiều Phú Hữu cũng hưng phấn yên , ngậm tẩu t.h.u.ố.c thong thả tới.

"Đang nghĩ gì thế?"

Kiều Ngọc Uyển thèm ngoảnh đầu , "Bác cả, chúng bán chiếc xe tải ?"

"Cái gì cơ?" Kiều Phú Hữu giật đ.á.n.h rơi cả tẩu t.h.u.ố.c xuống đất, "Bán gì?

Chúng vất vả lắm mới xin mà."

Ông còn kịp khoe khoang với mấy đại đội trưởng khác !

Kiều Ngọc Uyển lắc Tướng Quân xuống, dậy, giậm giậm đôi chân tê, "Xe tải tốn xăng lắm!

Đại đội chúng nuôi nổi !

Hơn nữa thứ mỏng manh, cần bảo dưỡng, chúng hiểu.

Cả đại đội cũng chỉ một cháu lái, ai học, cháu ngược thể dạy một chút.

rốt cuộc cũng tác dụng lớn.

Chỉ với chút thỏ và lợn của đại đội chúng , dùng xe tải lớn để chở thì chẳng khác nào lấy pháo cao xạ b.ắ.n muỗi.

Không thiết thực bằng máy kéo."

Kiều Phú Hữu châm tẩu t.h.u.ố.c, ông hiểu .

"Ý cháu là chúng bán chiếc xe tải lớn , đó mua một chiếc máy kéo?"

"Vâng, máy kéo chỉ chở hàng , mà còn cày ruộng , một công đôi việc."

Xe tải lớn ngay cả bờ ruộng cũng lái qua .

Đường hẹp!

Kiều Phú Hữu ngộ , "Cháu lý, xe tải lớn cứ như mới tinh, bán cũng giá.

Cho dù bán mười sáu mười bảy ngàn, thì đại đội chúng vẫn còn dư ít !

Máy kéo mới tinh, cũng chỉ ba ngàn rưỡi..."

Bọn họ kiếm một chiếc máy kéo, trong tay nắm hơn một vạn đồng...

Bánh từ trời rơi xuống!

Kiều Phú Hữu kích động đến mức hai tay vỗ đôm đốp, tóc dựng cả lên.

"Bác tìm kế toán và lão bí thư bàn bạc ngay đây!"

Kiều Ngọc Uyển gật đầu, ôm Tướng Quân về nhà.

Một đêm mộng mị, sáng sớm hôm , Kiều Ngọc Uyển ngủ dang tay dang chân.

Kiều Phú Hữu gõ cửa sổ bên ngoài, "Tiểu Uyển , lát nữa bác và Kế toán Vu lên công xã tìm Bí thư Hồ.

Nhờ ông giúp chúng móc nối, bán chiếc xe tải lớn .

Cháu cùng ?"

"Không , hai , đừng hét giá thấp quá." Kiều Ngọc Uyển cựa quậy trong chăn, lật .

Tiếp tục ngáy o o.

Kiều Phú Hữu thấy tiếng ngáy nho nhỏ vang lên trong nhà, lắc đầu bật .

Ăn ngủ , vô tư lự.

Tối qua g.i.ế.c một con lợn trong gian, Kiều Ngọc Uyển sắp mệt c.h.ế.t .

 

 

Loading...