TN 70: Cực Phẩm Người Qua Đường Giáp Trong Văn Niên Đại - Chương 257: Kiều Ngọc Uyển: Giang Sơn Của Ta Nhỏ Quá

Cập nhật lúc: 2026-02-25 03:36:27
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Kiều Ngọc Uyển dịch ghế đẩu nhỏ gần mấy bà lão.

Lại chia cho mỗi một viên kẹo quýt.

chia kẹo, cửa Cung tiêu xã càng thêm náo nhiệt, mấy bà lão đều lôi hết vốn liếng "dưa" (chuyện phiếm) .

Dương lão thái miệng nhét đầy ắp, năng rõ ràng:

"Theo thấy, Thẩm trọc là thằng khốn nạn nhất, đừng bây giờ tóc chải bóng loáng, ruồi bâu cũng trượt chân, trông giống lắm. Chứ hồi trẻ thì chẳng cái giống gì, cũng chỉ khá hơn mấy tên lưu manh một chút."

Mắt Kiều Ngọc Uyển sáng rực, vội vàng hỏi: "Thế chọn ông đại đội trưởng?"

Chuyện ít , một bà lão khác bên cạnh kích động vỗ đùi.

"Thế mới tâm địa gian xảo nhiều mưu mô! Bố vợ là bí thư đại đội Nhị Đạo Loan, họ Tùng. Sau bố vợ lớn tuổi, liền nghỉ hưu. Mấy ông vợ em vợ của đều việc, cộng thêm nịnh nọt, mắt . Tới tới lui lui bố vợ liền đẩy lên một cái."

Kiều Ngọc Uyển cảm thấy chuyện chẳng gì, nịnh nọt bố vợ, đó gọi là "thải y ngu " (mặc áo sặc sỡ vui lòng cha ).

Vỗ m.ô.n.g ngựa lãnh đạo, đó gọi là hướng về tổ chức.

Nói thế nào cũng sai.

"Chỉ những cái thì cũng chẳng gì." Dương lão thái duỗi đôi chân nhỏ, tự nhẹ nhàng xoa bóp chân.

"Vợ Thẩm trọc khi kết hôn đối tượng, hai qua lắm. Nghe sắp bàn chuyện cưới xin , Thẩm trọc đối tượng, còn đào góc tường."

"Thế để ông cạy góc tường thế?" Kiều Ngọc Uyển thật sự tò mò .

"Sau đó một ngày cũng thế nào, một mụ đàn bà đến nhà họ Tùng thằng nhóc . Nói thằng nhóc minh bạch với con gái nhà ai đó trong thôn. Nhà họ Dương ngoài miệng tin, nhưng thể điều tra ? Vừa điều tra là hỏng bét, đúng lúc bắt gặp một cô gái đưa trứng gà luộc cho thằng nhóc ."

"Thế cũng chẳng chứng minh gì a." Kiều Ngọc Uyển cảm thấy cứ thế mà tan vỡ thì quá trẻ con.

"Thì Vương Mỹ Lệ còn đưa cho Phùng Hoa đấy, Phùng Hoa trừ cô thì chẳng ghét ai."

"Chứ còn gì nữa!" Dương lão thái vỗ đùi cái đét, " con gái nhà họ Tùng đường chạy về nhà ba tên côn đồ chặn . Suýt nữa thì bắt nạt, đúng lúc Thẩm trọc ở gần đó, cứu . Đợi thằng nhóc chạy tới, Thẩm trọc đang vỗ vai con gái nhà họ Tùng an ủi đấy. Lại cho thằng nhóc hiểu lầm." Dương lão thái dang tay.

Một bà lão khác bĩu môi, "Nói hai chính là duyên phận. đó trai hòa, còn thư cho con gái nhà họ Tùng. , con gái nhà họ Tùng nhận . Đợi đến khi nhận tin, thì sắp kết hôn với Thẩm trọc , trai bao lâu đau lòng bộ đội. Bao nhiêu năm nay, cũng còn sống . Dù cũng về, một cũng , haizz, cũng là do bên còn vướng bận gì nữa. Thật lúc đầu ông bà Tùng cũng đồng ý lắm, bố trai mất sớm. Trong nhà chỉ còn trơ trọi , cái gì cũng dựa chính , điều kiện cũng chẳng ."

Câu chuyện khúc chiết thật, Kiều Ngọc Uyển tặc lưỡi, cũng thấy tiếc nuối cho hai .

nghĩ đến "một cái chăn đắp hai loại ".

Vợ Thẩm trọc lưng ít Kiều Ngọc Hà, Kiều Ngọc Uyển cảm ơn cô vì ơn gả cho chú bộ đội .

Cô gõ gõ ngón tay trái lên đùi, miệng khẩy:

"Người đến nhà họ Tùng , còn mấy tên côn đồ , sẽ đều do Thẩm trọc tìm đến chứ? Còn cả bức thư nữa, mất cũng kỳ lạ."

Đừng cái gì mà duyên phận, tim cô đen tối lắm, một chút cũng tin.

Mấy cái kịch bản nhiều , đều là mấy cái mô típ cũ rích trong phim truyền hình, chỉ thể nghệ thuật bắt nguồn từ cuộc sống.

Cô phân tích như , lòng bát quái của mấy bà lão nổi lên.

Đều cẩn thận ngẫm nghĩ, càng nghĩ càng hưng phấn, càng nghĩ càng thấy đúng là như .

"Mày đừng nữa, thật sự khả năng , giống chuyện Thẩm trọc thể ."

"Đáng sợ thật, tí tuổi đầu mà trong bụng nhiều mưu mô thế."

"Thẩm trọc thích thật lòng a, nghĩ nhiều đường nước bước thế."

"Thôi dẹp , thích với chả thích cái gì, nhà họ Tùng điều kiện tồi , đời để chút của cải."

"Thật đấy, nhà họ Tùng cũng địa chủ, của cải?"

" nhớ nhà họ Tùng ..." Dương lão thái thần thần bí bí, "Đánh chồn vàng (Hoàng bì t.ử) bán."

"Hít!"

Mấy hít ngược một khí lạnh.

Kiều Ngọc Uyển nữa cảm tạ ơn gả của nhà họ Tùng.

Làm cái nghề của bọn họ, vốn dĩ tin mấy thứ huyền hoặc .

Cộng thêm cô đều xuyên , càng mê tín hơn.

Chồn vàng là cái gì?

Đông Bắc "Hồ Hoàng Bạch Liễu Khôi" (Ngũ đại gia tiên) há là gọi chơi?

Hơn nữa Hoàng gia (Chồn) là loài giảo hoạt và thù dai nhất.

Bán cái gì bán, cứ nhè cái mà bán, Kiều Ngọc Uyển rùng .

Mấy bà lão nước miếng bay tứ tung trò chuyện, ít chuyện bát quái của Nhị Đạo Loan, Kiều Ngọc Uyển đến thỏa mãn cõi lòng.

Sắp đến trưa, cô cũng đói, xách ghế đẩu nhỏ về nhà.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-cuc-pham-nguoi-qua-duong-giap-trong-van-nien-dai/chuong-257-kieu-ngoc-uyen-giang-son-cua-ta-nho-qua.html.]

Từ trong gian lấy một con gà, cầm con d.a.o phay lớn băm chan chát.

Tướng Quân vui vẻ, "Gà càng ngày càng béo, cả bụng mỡ gà, con hơn mười cân, hai chúng ăn hết ?"

"Không , còn bà nội tao bọn họ nữa, vớt nhân sâm và bào ngư ."

Kiều Ngọc Uyển bỏ thịt gà nồi đảo liên tục, xào cho dậy mùi thơm bỏ nồi hầm thêm lượng nước .

Lại gian nhanh ch.óng đào một củ nhân sâm nhỏ trồng đó.

Lại vớt mấy con bào ngư lớn rửa sạch bỏ , tràn đầy dinh dưỡng.

Kiều Ngọc Uyển thêm mấy thanh củi bếp lò, từ trong gian lấy một giỏ nhỏ quả đào lớn ăn.

Tướng Quân nhả sáu bảy cái hạt đào, khen một câu thật ngọt.

"Tao thấy trừ sầu riêng , cái gì mày ăn." Kiều Ngọc Uyển híp mắt lấy một nắm vải thiều nhỏ.

"Cái còn ngọt hơn, chỗ chúng bán mấy thứ , nếu tao còn thể mang cho bà nội tao bọn họ nếm thử. Đợi mấy hôm nữa tao trồng ít dưa hấu và dưa bở trong vườn rau, mùa hè là hoa quả ăn ."

Chỗ bọn họ hoa quả đếm đầu ngón tay.

Cũng chỉ dâu tây, mơ, mận, táo dại, còn đào nhỏ.

Có nhà mấy giàn nho, cũng đợi mùa thu sương xuống mới ăn.

Dâu tây càng chẳng mấy nhà trồng, nhổ cỏ tốn công , quan trọng là nhà nào lương thực cũng đủ ăn.

Góc xó xỉnh nào cũng trồng ngô, khoai tây mấy thứ thể no bụng.

Rất nhiều nhà ngay cả cà chua cũng trồng.

Đều cảm thấy đây là rau dưa.

Kiều Ngọc Uyển tính toán trong lòng những thứ trồng, vườn rau nhỏ xíu ngoài cửa mà thở dài.

Giang sơn của cô nhỏ quá.

sợ, hạt giống của cô , kết quả nhiều, mỗi thứ trồng một chút xíu là đủ cô ăn .

Như ớt, cà rốt, đậu Hà Lan, ba thứ trồng một luống là đủ.

Canh gà hầm gần , Kiều Ngọc Uyển thả mấy quả táo tàu lớn và một nắm kỷ t.ử nhỏ.

Còn ăn thơm đến mụ mị .

Kiều Ngọc Uyển vội vàng múc một nửa đưa sang nhà , ngừng vó ngựa chạy về nhà.

Không kịp chờ đợi nếm một miếng, gà trong gian đúng là tuyệt phẩm.

Mỗi ngày ăn một con cô cũng ngán, quả thực tươi ngon đến rụng cả lông mày, "Tướng Quân, củ nhân sâm nhỏ mày ăn ?"

Tướng Quân nuốt miếng bào ngư trong miệng xuống, lắc đầu, "Không, tao sợ chảy m.á.u mũi."

Nhạt nhẽo vô vị, đắng nghét, ngon bằng thịt.

Nó mới mắc lừa !

Xử lý xong một cái đùi gà lớn, ăn một bát nhỏ cơm chan canh gà.

Còn ăn hai con bào ngư lớn, rằng bào ngư Kiều Ngọc Uyển lấy đều là loại bào ngư hai đầu (loại to).

Có thể thấy sức ăn của Tướng Quân.

Kiều Ngọc Uyển ừng ực uống ba bát canh gà lớn, mới chậm rãi gặm cánh gà.

"Hơi ngấy , tao cắt ít dưa muối, uống thêm chút rượu nếp."

Cuộc sống , những ngày tháng thần tiên, hạnh phúc đến rung đùi.

Ăn xong Kiều Ngọc Uyển ngủ một giấc ngắn, buổi tối còn việc.

Đêm trăng đen gió lớn g.i.ế.c , mài d.a.o soàn soạt hướng về phía Thẩm trọc.

Hơn mười một giờ đêm, Kiều Ngọc Uyển vác Tướng Quân chạy như bay, khỏi đại đội, thôn quán.

Cô mới lấy chiếc xe máy nhỏ màu hồng yêu quý .

Hôm nay cô nhất định gõ rụng răng cửa của Thẩm trọc, xem ông còn lên công xã khua môi múa mép với lãnh đạo thế nào, tìm Kiều Ngọc Hà gây phiền phức thế nào.

Xe máy nhỏ đúng là đắc lực, mười mấy phút tới nơi.

Ở ngã tư, cô cất xe máy nhỏ gian, về phía đến năm trăm mét.

Đã thấy một giọng quen thuộc đứt quãng, thở hồng hộc truyền tới.

Kiều Ngọc Uyển:...

 

 

Loading...