TN 70: Cực Phẩm Người Qua Đường Giáp Trong Văn Niên Đại - Chương 252: Bưu Kiện Của Lão Lục, Kiều Lão Thái Đeo Nhẫn Vàng

Cập nhật lúc: 2026-02-25 03:36:22
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8V3jnMNYLW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chắc là Kiều Ngọc Uyển là một kẻ lăn lộn giang hồ, nhân viên hít sâu một , bước quy trình bình thường.

“Tên là gì?”

“Kiều Ngọc Uyển đại đội Thanh Sơn Lương Tử.”

“Cái gì?” Nhân viên đột ngột ngẩng đầu lên, ngây ngốc cô: “Đại đội Thanh Sơn Lương Tử? Cô thật sự là Kiều Ngọc Uyển? Đại đội các cô mấy tên Kiều Ngọc Uyển?”

“Chỉ , hàng thật giá thật.” Kiều Ngọc Uyển chút khó hiểu. Cô tên Kiều Ngọc Uyển chuyện , khó tin ? Người đến cây b.út trong tay cũng sắp bóp gãy .

Nhân viên run rẩy, mặt tái : “Cô... cô thật sự đơn thương độc mã tay xé xác bảy tên buôn ?”

Nhân viên lén lút đ.á.n.h giá Kiều Ngọc Uyển từ xuống . Tay chân nhỏ nhắn, khuôn mặt trắng trẻo như quả trứng gà bóc vỏ. Nhìn thế nào cũng là một cô gái nhỏ nhắn yếu ớt, giống dáng vẻ đ.á.n.h , lừa cô chứ.

Kiều Ngọc Uyển tươi như hoa, kiêu ngạo ưỡn n.g.ự.c: “Vâng, là , thế.” Chị đây ở giang hồ, nhưng giang hồ cũng truyền thuyết của chị. Đây chính là danh tiếng!

Nhân viên: “...” Còn thế, cứ cái hình nhỏ bé của , đừng bảy tên, mười bảy tên cũng đủ đ.á.n.h. Cô gái ngoài hai mươi tuổi lập tức ngoan ngoãn. Nụ lập tức vô cùng hòa ái: “Không gì, đang khâm phục cô, cô giỏi! Cái đó, cô ký tên ở đây là , bưu kiện lớn nhất cửa sổ là của cô. Có xách nổi ? Không xách nổi giúp cô cùng khiêng.”

Lời còn dứt, từ quầy bước . Không dùng thì phí, cho dù thể xách nổi, cũng nên tổn thương tấm lòng vì nhân dân phục vụ của chứ.

Kiều Ngọc Uyển và nhân viên mỗi khiêng một đầu. Đặt bưu kiện lên yên xe , Kiều Ngọc Uyển mở khóa xe đạp, mới lấy dây thừng buộc c.h.ặ.t bưu kiện yên .

“Cảm ơn đồng chí nhé, tâm cũng thiện.”

Phát thẻ xong, Kiều Ngọc Uyển đạp xe đạp vèo một cái lao thật xa.

Nhân viên: “...” Cô khen . Có mắt !

Vừa đầu , liền thấy lãnh đạo nhà ở cửa từ lúc nào. Mặt nhân viên sắp nở hoa . Kiều Ngọc Uyển vượng !

Về đến điểm thanh niên trí thức, Kiều Ngọc Uyển khóa xe đạp , vác bưu kiện nhà. Bưu kiện nặng, cô cảm giác hơn ba mươi cân, là từ Kinh Thị gửi tới. Cô đoán là Lục Kim An gửi, ngoài , cô cũng quen ai khác. tự dưng gửi bưu kiện cho cô gì?

Tướng Quân lượn một vòng quanh bưu kiện: “Meo, mau mở xem , tiểu gia thật sự tò mò trong đó những gì.”

“Dù cũng cá khô nhỏ .” Kiều Ngọc Uyển nhanh ch.óng rửa tay, quần áo.

Sau khi mở , Kiều Ngọc Uyển kinh ngạc sững sờ, một cái đùi lợn muối, một gói kẹo sữa viên, một gói mứt hoa quả. Hai hộp sữa mạch nha, hai túi sữa bột, hai hộp bánh quy lớn, một gói socola. Ba cân kẹo sữa Đại Bạch Thỏ, ba cân kẹo cuộn sơn tra, ba gói bánh ngọt Kinh Thị, hai con vịt . Một đôi ủng mưa, một chiếc áo mưa, còn hai bộ váy liền áo, hai đôi giày da nhỏ. Đây là điểm chính, điểm chính là còn hai chai rượu Mao Đài đặc cung, hộp rượu in chữ Lục lớn. Năm bức thư pháp và tranh vẽ, hai chiếc lư hương nhỏ bọc vô cùng cẩn thận. Đều là đồ cổ!

Kiều Ngọc Uyển trực tiếp gạt Lục Kim An sang một bên trong đầu. Mời Lục gia gia ghế VIP. Đều là dụng tâm chuẩn , những thứ khác, rượu đặc cung rõ ràng là cho ông nội cô. Đồ cổ cũng là thứ cô siêu thích, trong thư pháp và tranh vẽ kẹp một bức thư. Quả nhiên là Lục gia gia.

Bức thư bình dân, chính là một hiện trường phàn nàn quy mô lớn. Trước tiên là cảm ơn cô dạo gửi nhân sâm và rượu cốt hổ cho ông. Nói là giúp việc lớn. Lại mộc nhĩ, hạt dẻ, hạt thông, nấm hương, thịt xông khói, thỏ xông khói, ngỗng xông khói bà lão nhà ông thích ăn. Đứa cháu trai nhiệm vụ về của ông, gầy như con khỉ càng thích hơn. Một ăn hết nửa con ngỗng, quả thực nỡ . Lại khen cháu trai ông nuôi hai ngày, trở nên vô cùng trai . Chỉ là vô dụng, uổng công mọc một khuôn mặt trai, đến cái đối tượng cũng . Tiếp đó lật ngược tình thế cực hạn, khen cháu trai ông nấu cơm, giặt quần áo, kiếm tiền, tính tình . Tóm , ai cháu dâu ông là hưởng phúc .

Khóe miệng Kiều Ngọc Uyển giật giật, là ông lão ở đại viện nào kích thích Lục gia gia chứ, xem cái miệng lẻo mép kìa. Lắc đầu, để đứa cháu trai của ông trong lòng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-cuc-pham-nguoi-qua-duong-giap-trong-van-nien-dai/chuong-252-buu-kien-cua-lao-luc-kieu-lao-thai-deo-nhan-vang.html.]

Cô chia mỗi thứ một phần, cầm cả hai chai rượu lên, nghĩ nghĩ, giữ hộp rượu. Đỡ giải thích lằng nhằng, hào hứng nhà .

“Ông nội, ông xem cháu mang đồ gì cho ông ?” Kiều Ngọc Uyển sán gần Kiều lão đầu, thần bí móc .

Kiều lão đầu nhiều chữ, nhưng hai chữ Mao Đài vẫn nhận . “Uống rượu cân là , mua rượu chai gì, tốn tiền. Bố cháu đây cứ thích mua rượu Nhị Oa Đầu đóng chai, cái thứ so với Nhị Oa Đầu, cái nào ngon hơn?”

Kiều Ngọc Uyển: “... Mao Đài là quốc t.ửu của nước đấy! Tiếp đãi khách nước ngoài, đặc cung cho cán bộ lão thành, một đơn vị, đều là loại rượu . Muốn mua bình thường đều mua , cần phiếu đặc biệt. Có nơi còn cần giấy giới thiệu của cơ quan, một chai rượu Mao Đài bán tám đồng đấy.” Đặc cung thị trường căn bản lưu thông, càng thể dùng tiền để đo đếm .

“Đắt thế cơ !” Kiều lão đầu kích động vội vàng bỏ tẩu t.h.u.ố.c xuống. Quẹt quẹt mấy cái mồ hôi tay quần áo, lúc mới cẩn thận đưa tay nhận lấy. Đầu óc đều choáng váng: “Đây thật sự là lãnh đạo uống? Ối giời ơi, già già phúc.”

Kiều Ngọc Uyển lấy cho ông một cái chén rượu nhỏ: “Ông nội, mở nếm thử .”

“Rượu ngon thế uống phí lắm, là đợi nào lãnh đạo công xã đến...”

Ông xong, Kiều Ngọc Uyển ông định gì, trực tiếp mở một chai . “Ông nội, đồ chúng tự độc hưởng mới đúng. Người ngoài quan hệ gì với chúng , cho họ uống xót ruột lắm.”

đúng đúng.” Kiều lão đầu lúc mới thôi, vội vàng rót một ngụm nhỏ nếm thử.

Kiều Ngọc Uyển: “... Ngon ạ?”

Kiều lão đầu chép miệng hai cái, nhấm nháp kỹ lưỡng: “Là ngon hơn rượu trắng cân hơn một đồng một cân chúng mua. Chỉ là nồng độ cao lắm, uống lực.” Uống quen loại sáu mươi độ , uống loại thì nhạt nhẽo, mùi vị nhạt.

“Ông thôi .” Kiều lão thái lườm ông lão một cái. “ là lợn rừng ăn cám mịn. Đồ cho ông uống đều phí phạm. Tiểu Uyển, cháu đừng mua rượu đắt thế cho ông nữa, nếm thử một mùi vị là .” Ra ngoài c.h.é.m gió cũng c.h.é.m, uống thì ích gì.

Kiều lão đầu cứng cổ, phục, Kiều Ngọc Uyển vội vàng từ trong túi lấy một chiếc hộp nhỏ (thực chất là lấy từ Không gian) nhét tay Kiều lão thái.

“Cái gì thế?” Kiều lão thái lập tức quên béng Kiều lão đầu đầu. “Cục cưng của bà ơi, cái là thật ?” Cầm chiếc nhẫn lên, định cho miệng c.ắ.n.

“Bà nội, dừng miệng mau, mẻ răng gặm xương , là vàng thật đấy.” Ái chà ơi, suýt chút nữa là c.ắ.n hằn dấu răng .

Kiều lão thái khuyên, c.ắ.n nữa, đeo ngại ngùng: “Tiểu Uyển, là để cho cháu . Cháu là cô gái nhỏ đeo , bà nội lớn tuổi thế .”

“Đặc biệt mua cho bà nội đấy.” Kiều Ngọc Uyển đeo ngón tay cho bà. “Sau cháu đeo, gặp thì mua tiếp thôi.”

Kiều lão thái khép miệng: “Ây da, thật đấy! Cái tám chín gram nhỉ? Cũng khá nặng tay đấy. Bây giờ bà là bà lão ngầu nhất đại đội Thanh Sơn Lương T.ử .” Lúc bà cảm thấy cả lâng lâng, chân như giẫm bông. Nhà bọn họ mấy đời nông, bao giờ thấy vàng chứ. Trước đây chỉ thấy Hàn lão thái đeo qua, nay bà cũng .

Kiều Ngọc Uyển hì hì: “Bà nội sẽ luôn là bà lão ngầu nhất Thanh Sơn Lương Tử, đợi thể quang minh chính đại đeo . Cháu mua vòng tay vàng lớn, khuyên tai vàng và dây chuyền vàng cho bà nội.” Cô chuẩn sẵn mấy cái trong Không gian cho bà nội .

Khóe miệng Kiều lão thái dần mở rộng, cái bánh vẽ đập cho choáng váng. Tâm trạng của bà lúc : Hiểu ông lão, trở thành ông lão, vượt qua ông lão.

Kiều lão đầu: “...”

 

 

Loading...