TN 70: Cực Phẩm Người Qua Đường Giáp Trong Văn Niên Đại - Chương 251: Khấu Lâu Nhãn Ra Đời, Kiều Ngọc Uyển Đi Lấy Bưu Kiện
Cập nhật lúc: 2026-02-25 03:36:21
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Kiều Ngọc Uyển day day mi tâm, bất đắc dĩ: “Chị hai, em nhớ tính tình chị nhu nhược thế ? Sao để ông bắt nạt chứ? Nhịn một chút sóng yên biển lặng, lùi một bước biển rộng trời cao, câu đúng là đ.á.n.h rắm. Ai tin đó là đại ngu ngốc. Người hiền bắt nạt, ngựa hiền cưỡi, đây mới là đạo lý. Chị tưởng chị nhịn, để ông xả giận, là thể xong chuyện ? Ngây thơ, ông chỉ càng bắt nạt chị thuận tay hơn thôi, đến cuối cùng ai cũng thể giẫm lên đầu chị một cái.”
“Chị .” Đạo lý Kiều Ngọc Hà hiểu, nhưng cô tự tin để .
Kiều Ngọc Uyển nhét một viên kẹo miệng, miệng phồng lên, rõ chữ: “Em ngờ Thẩm Hưng Thắng vô phẩm như . Chỉ vì hợp với Thanh Sơn Lương Tử, với bác cả, mà ngáng chân một cô gái nhỏ như chị. Cái thá gì chứ.” Bay bổng quá . Thẩm Hưng Thắng e là vị trí đại đội trưởng quá vững vàng .
Kiều Ngọc Hà lau nước mắt, bĩu môi: “Không vì chuyện , ông chị đến tìm em xin kỹ thuật. Chị đồng ý, ông mới ngáng chân chị.” Cô ngốc, , nhưng cô gây rắc rối cho Tiểu Uyển.
Kiều Ngọc Uyển quả thực nên dùng từ gì để hình dung Thẩm Hưng Thắng nữa. Thật sự coi là hoàng đế đất , đồ nhắm trúng thì bắt buộc lấy .
Kiều Ngọc Uyển mặt đen , hung hăng trừng mắt về hướng Nhị Đạo Loan, kiếp, nhất định kéo Thẩm Hưng Thắng xuống ngựa. Thẩm Hưng Thắng công xã, trong đại đội cũng là họ hàng dây mơ rễ má. Cũng dễ dàng như , cô tìm cơ hội. tiền lãi thì vẫn thể thu một chút.
Kiều Ngọc Uyển thấy Kiều Kiến Chi phía đợi sốt ruột, nhanh ch.óng an ủi Kiều Ngọc Hà: “Chị cố gắng ở cùng các thanh niên trí thức nhiều , việc gì thì tìm chị Kiến Chi, da mặt đừng mỏng như thế. Trời kẻ nào diệt vong, tất tiên cho kẻ đó điên cuồng, cái điệu bộ trời là một, ông là hai . Ông e là cũng chẳng nhảy nhót mấy ngày nữa .”
Kiều Ngọc Hà cứng đờ nhếch khóe miệng, an ủi: “Em yên tâm, chị lớn thế .”
Trên đường về, Kiều Ngọc Uyển cứ suy nghĩ xem thế nào để trả thù Thẩm Hưng Thắng. Đi ngang qua cửa Cung tiêu xã, thấy Quyết Quyết Chủy đang nước bọt bay tứ tung chuyện với , vẻ tiều tụy của hai ngày .
Ngô Vệ Dân bắt , Quyết Quyết Chủy và Hàn liền sợ đến phát bệnh. Ngay tối hôm đó phát sốt, trực tiếp dậy nổi khỏi giường lò. Mẹ Hàn ầm ĩ, là Ngô Vệ Dân hạ t.h.u.ố.c bà , bà sắp c.h.ế.t . Gào thét hơn nửa đêm, cứ như khiêu vũ cùng bầy sói. Nghe Hàn Vạn Lý nhẫn nhịn nổi nữa tắt mic bằng tay. Cũng thật giả, dù cũng mũi mắt. Còn cái nợ đòn đến tận cửa , căn bản đ.á.n.h trúng bóng .
Quyết Quyết Chủy thì gào thét, nhưng cũng cảm thấy sắp gặp Diêm Vương . Mặt mày trắng bệch, môi run rẩy, lóc nắm tay con trai, trăng trối hậu sự, , là báo một loạt tên món ăn. Trước khi chỉ ăn miếng . Nghe bánh đường bột mì trắng, sủi cảo nhân hẹ trứng gà bột mì trắng. Gà con hầm miến, thịt lợn kho tàu, rau dớn xào hẹ... Có ăn hết miệng thì Kiều Ngọc Uyển , dù bây giờ là dung quang hoán phát .
Kiều Ngọc Uyển thầm kêu kỳ lạ, liền hóng hớt chuyện . Cô hì hì tới: “Thím, thím uống t.h.u.ố.c gì mà khỏi nhanh thế? Vương Vĩnh Hồng trẻ trung khỏe mạnh, mà vẫn còn đang bệnh kìa.” Biết hạ t.h.u.ố.c, trực tiếp lên thành phố xét nghiệm m.á.u. Sợ c.h.ế.t khiếp, chịu đủ tội, bây giờ lúc ăn cơm đều nghi thần nghi quỷ. Đều bắt đầu nấu ăn riêng . Làm cho năm nam thanh niên trí thức mặt đen sì, nhưng gì.
Mặt Quyết Quyết Chủy giật giật: “... Chắc là trúng độc sâu, dù hạ độc cũng dễ dàng.” Đâu chỉ là dễ dàng, què thành như thế, căn bản là thể nào. Quyết Quyết Chủy cũng là con dâu nhắc nhở mới nghĩ thông suốt.
Bà thể đồng cảm với bản hai ngày , chuyển chủ đề: “Cái đó Tiểu Uyển , cháu tiến triển tiếp theo ?”
“Không ạ.” Kiều Ngọc Uyển ngoan ngoãn chiếc ghế đẩu nhỏ, công an công xã ít kinh nghiệm. Làm việc chậm chạp, còn đợi dài cổ, trừ phi thành phố nhúng tay . “Thím, dạo thím ăn món gì ngon thế?” Không hóng hớt , tim gan tì phế thận của Kiều Ngọc Uyển đều khó chịu.
Quyết Quyết Chủy lập tức nghẹn một ở cổ họng, lên xuống . Sợ cái gì đến cái đó, nãy mấy bà lão hỏi, bà đều đ.á.n.h trống lảng qua chuyện . Lại đến thêm một đứa, câu hỏi qua . Quyết Quyết Chủy tư thế đáp án thề bỏ qua của Kiều Ngọc Uyển.
“Được ăn bánh đường và sủi cảo .” Vỡ bình vỡ lở, sợ chê ăn thịt. Vội vàng kéo khác xuống nước: “Thế là tồi , chúng cũng phiếu thịt. Vợ lão Hàn kìa, một miếng ngon cũng vớt vát , còn đ.á.n.h cho một trận tơi bời.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-cuc-pham-nguoi-qua-duong-giap-trong-van-nien-dai/chuong-251-khau-lau-nhan-ra-doi-kieu-ngoc-uyen-di-lay-buu-kien.html.]
Khóe miệng Kiều Ngọc Uyển giật giật, đây là thi xem ai t.h.ả.m hơn . Hàn Vạn Lý quả thực là thứ gì: “Thật đấy, chúng cũng thấy, đừng là đồn bậy.”
“Chắc chắn , tay chân Hàn Vạn Lý tiện lắm.” Quyết Quyết Chủy kích động vỗ đùi. “Mọi thấy , mới mấy ngày chứ. Mẹ Hàn gầy trông đáng sợ lắm, mặt nhỏ một vòng, da đều chảy xệ xuống. Nhìn cứ như già ba bốn tuổi. Hai con mắt cũng lõm sâu trong, chậc, bà già đúng là khó coi thật.”
Không hổ là Quyết Quyết Chủy, miệng đúng là cửa nẻo gì: “ thấy dứt khoát gọi bà là Khấu Lâu Nhãn (Mắt Lõm Sâu) cho xong.” Mình một biệt danh oai phong, liền buông tha cho khác.
“Thật giả , huyền hồ như bà , bà đều khỏi cửa. Sao bà thấy ?” Một bà thím mấy tin một hai ba ngày đổi lớn như .
Quyết Quyết Chủy: “Thế thể dối ? tận mắt thấy! Sáng sớm hôm nay, ngang qua gần nhà xí nhà bà , bà ngoài đổ bô nước tiểu để thấy rõ mồn một.”
Khóe miệng Kiều Ngọc Uyển khống chế giật giật. Đi ngang qua thật. Vừa đoán là nấp ở đó, cố ý đợi, cũng chê hôi, sự hy sinh lớn thật đấy.
“Thím, thím giỏi!” Dù cô cũng , Kiều Ngọc Uyển giơ ngón tay cái lên.
Quyết Quyết Chủy vô cùng đắc ý, toét miệng . Cảm thấy đúng, vội vàng ngậm .
Biệt danh Khấu Lâu Nhãn coi như đội c.h.ặ.t lên đầu Hàn . Bất kể mắt bà lõm đều thoát , Quyết Quyết Chủy gọi thêm vài sẽ hùa theo thôi. Nông thôn chính là nhiều biệt danh, còn buồn .
Kiều Ngọc Uyển tâm mãn ý túc nhấc m.ô.n.g về điểm thanh niên trí thức.
Vừa về điểm thanh niên trí thức bao lâu, nhân viên bưu tá đến cửa, báo cho Kiều Ngọc Uyển một bưu kiện ở bưu điện. Kiều Ngọc Uyển khá ngạc nhiên, họ hàng bạn bè đều ở bên cạnh. Ai từ xa xôi gửi bưu kiện cho cô?
Thấy thời gian còn sớm, dứt khoát đạp xe đạp một chuyến, cô đến nơi sắp tan . Vừa bước cửa ăn ngay một cái lườm nguýt. Kiều Ngọc Uyển trực tiếp lườm , mắt cô to, lườm nguýt bao giờ chịu thua.
“ đến lấy bưu kiện đồng chí ạ.”
Nhân viên quầy ngờ cô dám lườm , lập tức chút tức giận: “Đồng chí, mắt cô bệnh ?”
Kiều Ngọc Uyển lén lút: “Đồng chí, nhỏ thôi, lẽ nào vẻ vang lắm ? Dù hai chúng cũng mắc cùng một căn bệnh mà.”
Nhân viên: “...”