TN 70: Cực Phẩm Người Qua Đường Giáp Trong Văn Niên Đại - Chương 238: Màn "tế Sống" Ngô Vệ Dân Của Các Bà Thím
Cập nhật lúc: 2026-02-25 03:36:07
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vương Vĩnh Hồng co rúm , nhưng nghĩ đến tình nghĩa đây với Ngô Vệ Dân.
Vẫn bước lên một bước: “Vệ Dân, , đỡ hơn chút nào , em…”
Cô thực sự nên gì cho .
“Cô cảm thấy sẽ đỡ hơn ?” Ngô Vệ Dân vô cùng u ám.
“Nói cũng buồn , thương nặng như thế, rốt cuộc chăm sóc là mấy ngoài. Còn mật nhất đây của , bạn gái của . Lại biến mất một cách khó hiểu.”
Vẻ mặt Vương Vĩnh Hồng lập tức cứng đờ, hốc mắt đỏ hoe.
Viện thanh niên trí thức yên tĩnh đến mức cả tiếng kim rơi, Vương Vĩnh Hồng, Ngô Vệ Dân, đều chút cạn lời.
Bọn họ đều là từng trải qua sóng to gió lớn.
cái loại náo nhiệt quỷ quái thì đầu tiên thấy.
Phùng Hướng Lan nháy mắt hiệu với Kiều Ngọc Uyển, khẩy với Ngô Vệ Dân một tiếng.
Kiều Ngọc Uyển cũng liếc Ngô Vệ Dân một cái.
Cũng mấy chú Định Bang đang cái gì, còn bắt .
Hiệu suất cũng quá chậm .
“Vệ Dân, em, em thực sự chấp nhận nổi, hai chúng …” Vương Vĩnh Hồng lấy hết dũng khí, .
“Hồng Hồng, cô còn trẻ, gặp chuyện lớn thế mất chừng mực, hồn . thể hiểu, thật đấy, nhưng giờ về . Không thể phiền Văn Đông bọn họ chăm sóc nữa. Dù cô cũng là đối tượng của . Trước đây cô chẳng thường , đợi sang xuân hai đứa sẽ xây nhà. Kết hôn dọn ngoài ?” Ngô Vệ Dân rõ ràng ý đồ , ghê tởm.
Hắn rõ Vương Vĩnh Hồng chia tay, còn cố tình ngắt lời cô .
Vương Vĩnh Hồng trực tiếp sợ đến phát , thể vốn gầy yếu lảo đảo, vịn khung cửa mới miễn cưỡng vững.
Kiều Ngọc Uyển lạnh một tiếng: “Ngô Vệ Dân, đều là trưởng thành . tưởng Vương Vĩnh Hồng đến trạm y tế chăm sóc , biểu đạt ý gì rõ ràng chứ. Chỉ cần não cắt đôi, thì chắc đều hiểu.”
Sắc mặt Ngô Vệ Dân vặn vẹo một hồi, hiện giờ nổi từ " cắt", càng nổi từ " đôi".
Ánh mắt oán độc của , dường như lột da róc gân Kiều Ngọc Uyển.
Kiều Ngọc Uyển quan tâm ?
Không quan tâm.
Dù Ngô Vệ Dân não úng nước, vì hận lây sang vô tội là cô.
Thế thì cô dứt khoát nhân lúc tên tù, chọc tức một trận cho .
Kiều Ngọc Uyển đ.á.n.h giá Ngô Vệ Dân từ xuống một lượt, ánh mắt vô cùng càn rỡ.
“Ngô Vệ Dân, bây giờ và đây quả thực như hai khác . Trước đây dù là giả vờ , là thật. Ít nhất cũng thể gọi một câu ôn văn nho nhã. Nhìn bây giờ xem, quả thực như ch.ó nhà tang, chỉ mấy trò tiểu nhân ghê tởm. Thảo nào a, đây thái giám trong cung đều là biến thái. Hôm nay coi như mở rộng tầm mắt .”
Vãi chưởng, đây là bộ tướng của ai, mà trâu bò thế.
Cái miệng nhỏ tẩm độc ?
Cái mà cũng ?
Mọi Kiều Ngọc Uyển với ánh mắt khác hẳn.
Mẹ Hàn hôm qua về nhà chồng mắng cho một trận, hận Kiều Ngọc Uyển thấu xương.
Bà lập tức nhảy , đại nghĩa lẫm liệt chỉ trích Kiều Ngọc Uyển.
“Con nha đầu nhà họ Kiều mày lương tâm hả?”
“Ngô Vệ Dân thanh niên trí thức thế , mày lời an ủi, còn xát muối vết thương của …”
“Ồ?” Kiều Ngọc Uyển mặt vô tội: “Thanh niên trí thức Ngô cơ?”
Mẹ Hàn vẻ mặt mày đang giả ngu .
“Mày bớt giả vờ , ai chẳng thanh niên trí thức Ngô chỉ thành què. Còn thành thái giám, miếng thịt bên mất . E là đến hai cái chuông cũng mất luôn, thành phế nhân. Mày là con nha đầu chồng hiểu cái , đàn ông liên quan đến tôn nghiêm. Thời gian ngắn, mặt vợ còn ngẩng đầu lên . Huống chi là trực tiếp xổm tiểu, mất …”
Mẹ Hàn nước miếng tung bay, giọng vô cùng lớn, hàng xóm láng giềng đều rõ mồn một.
Viện thanh niên trí thức tụ tập thêm một đám .
Đám Chu Dương và Phùng Hoa khóe miệng giật liên hồi.
“Ngu quá.” Chu Dương nhỏ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-cuc-pham-nguoi-qua-duong-giap-trong-van-nien-dai/chuong-238-man-te-song-ngo-ve-dan-cua-cac-ba-thim.html.]
Lại Kiều Ngọc Uyển gài bẫy .
Chậc chậc chậc, ánh mắt Ngô Vệ Dân lúc hận thể nuốt sống Hàn.
Thế mà Hàn còn mải mê dạy dỗ Kiều Ngọc Uyển.
Chẳng hề chú ý đến.
Không, lẽ bà chú ý đến , đoán chừng trong mắt bà , Ngô Vệ Dân đáng để sợ.
Đắc tội thì đắc tội thôi.
Đắc tội Ngô Vệ Dân, đổi lấy việc đè đầu cưỡi cổ Kiều Ngọc Uyển một , vụ bà lỗ.
Tuyệt thật!
Kiều Ngọc Uyển khiêm tốn thụ giáo: “A, thím , thím hiểu nhiều thế cơ . Ái chà, ở đây nhiều kết hôn thế , cái hổ c.h.ế.t . Mau đừng nữa…”
Mẹ Hàn một phản cốt, càng cho càng hăng: “Mày tuổi còn nhỏ, kiến thức ít. Trước đây còn tục kéo giúp bao (đa phu) đấy.”
“Kéo giúp bao là gì?” Phùng Hướng Lan ở bên cạnh buột miệng hỏi theo bản năng.
Người trẻ tuổi ít hiểu, đồng loạt về phía Hàn.
Cảm giác vạn chú ý , Hàn quá thích .
Giọng cũng to hơn hẳn: “Chính là đàn ông đột nhiên ăn gì nữa, bệnh tật, nuôi nổi vợ con nữa. Thì rước một đàn ông khỏe mạnh về nhà. Góp vợ , để đàn ông giúp việc nuôi gia đình. Nuôi con, cũng nuôi cả .”
Phùng Hướng Lan kinh ngạc: “Thế cũng á? Vậy hai đàn ông ở cùng ?”
“Ngại c.h.ế.t .” Triệu Đông Tuyết cũng nhịn một câu.
“Chứ còn gì nữa.” Quyết Quyết Chủy thực sự nhịn nữa, lao .
“Một phòng đông, một phòng tây, đều một mái hiên, ăn chung một nồi cơm. Chậc chậc chậc, phòng đông phòng tây, cách cũng chẳng xa, nhà tường đất cách âm. Các cứ ngẫm mà xem, lúc đầu thể ngại ngùng. Dần dần quen cũng thôi.”
Không cướp mất sự nổi bật, Hàn vội vàng cướp lời: “Ngay mí mắt cắm sừng, nhưng thế nào? Ai bảo là đồ phế vật. Trong lòng dù như d.a.o cắt, cũng đ.á.n.h gãy răng nuốt m.á.u trong. Khó lắm đấy. Cho nên a, thanh niên trí thức Ngô vướng chuyện như thế . Các bất kể trong lòng chê bai thế nào, coi thường thế nào, ngoài miệng cũng tích đức. Cậu còn khổ hơn các nhiều.” Bà , liếc mắt Kiều Ngọc Uyển.
Kiều Ngọc Uyển, tự nhận là đang tích đức: …
Ông trời bà đất ơi, hai đang đổ thêm dầu lửa đấy .
Rốt cuộc là đang giúp Ngô Vệ Dân, là đang nội hàm Ngô Vệ Dân ?
Sổ tay ghi thù của Ngô Vệ Dân cộng một cộng một.
Kiều Ngọc Uyển chớp chớp mắt, đều chút dám sắc mặt Ngô Vệ Dân nữa !
Cô sợ thấy x.á.c c.h.ế.t vùng sơn cước.
Có lẽ do Kiều Ngọc Uyển ngoan ngoãn đến mức khó tin, hai dừng nữa.
Mẹ Hàn: “Con nha đầu nhà họ Kiều, thím dạy mày thêm một câu. Đánh đ.á.n.h mặt, mắng vạch khuyết điểm.”
Quyết Quyết Chủy: “Người xưa lắm, việc lưu một đường, ngày dễ gặp mặt.”
Mẹ Hàn: “Mày và thanh niên trí thức Ngô ở nhà nhà , ngẩng đầu thấy cúi đầu thấy. Đừng căng quá, con gái con đứa, vẫn nên dịu dàng một chút.”
Quyết Quyết Chủy vô cùng tán đồng: “, thím Hàn mày , cái tính cách của mày chồng chẳng ai ưa , ghê gớm quá.”
Hai bà một câu, một câu.
Phối hợp vô cùng ăn ý.
Đợi xong, Hàn và Quyết Quyết Chủy , cùng trợn trắng mắt.
Quay đầu sang hướng khác.
Kiều Ngọc Uyển ngoan ngoãn gật đầu: “Được , cháu lời các thím, cháu sai .”
Mẹ Hàn và Quyết Quyết Chủy vô cùng an ủi.
Trước đây đối đầu với con nha đầu c.h.ế.t tiệt , bao giờ thắng nổi.
Hôm nay cuối cùng cũng gỡ một bàn, hai tinh thần phấn chấn, hận ý giảm một nửa.
Lại sang Vương Vĩnh Hồng và Ngô Vệ Dân, lẽ thầy nghiện .
Hai trực tiếp lâng lâng.