TN 70: Cực Phẩm Người Qua Đường Giáp Trong Văn Niên Đại - Chương 236: Thổi Còi Chia Phe, Màn Chửi Nhau Kinh Điển

Cập nhật lúc: 2026-02-25 03:33:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mấy nhà điểm danh thì xoa tay, thì trời.

Đều vô cùng hổ.

Đặc biệt là mấy bà thím nước miếng tung bay ở cửa cung tiêu xã.

Vợ Lưu Lão Khoái giọng lớn nhỏ, giải thích: “Cái đó, thì đồng ý. chủ , ông nhà , với mấy đứa con đều đồng ý. Cánh tay cũng vặn đùi ? Lớn tuổi , đầu óc rỉ sét dùng nữa, lời con cái cũng mất mặt…”

Mẹ Hàn con cái cũng đồng ý: …

Mẹ kiếp, thế chẳng khác nào c.h.ử.i con cái bà đầu óc đều rỉ sét !

Cơn giận trong lòng Hàn bốc lên ngùn ngụt.

Quyết Quyết Chủy cũng hùa theo thêm dầu lửa: “Nhà cũng thế, thiểu phục tùng đa . Bọn trẻ đều tin tưởng đại đội trưởng, phản đối cũng chẳng tác dụng ch.ó gì…”

đấy, chúng đều là mắt cũ kỹ .” Một bà thím giọng oang oang khác cũng gân cổ lên : “Nhà lúc đầu cũng sợ con bé nhà họ Kiều đáng tin, nhưng thằng cả nhà bảo. Cửa hàng hạt giống đều là của nhà nước, dám lừa dân …”

“Ông lão nhà cũng ý đó, đó là nơi Lão Đại ( đầu) ở. Cho bọn họ mượn một trăm cái gan cũng dám càn. Xảy vấn đề thật, chúng tập thể thư kiện lên Lão Đại…”

Thím nhắc đến thư, còn vẻ khá háo hức thử.

Khóe miệng Kiều Ngọc Uyển giật giật dữ dội, cô cảm ơn ?

Chỉ nghĩ đến việc cô lừa.

Sao nghĩ đến là cô đ.á.n.h tráo hạt giống nhỉ?

Cũng may, cô là một cực kỳ bụng.

Một thím khác đó nhảy nhót hăng cũng : “Nhà đồng ý lắm, chỉ sợ chắc chắn. nhà đều tin tưởng Phú Hữu. Từ khi ông đại đội trưởng, ít việc thực tế cho bà con. Nghe đại đội sắp xây trại nuôi heo nữa…”

Kiều Phú Hữu xong sướng đến mức khóe miệng toét tận mang tai.

Mọi gì cũng , tóm đều là những kẻ khẩu xà tâm phật (miệng chê nhưng thể thành thật).

Thực trong lòng đa đều một cán cân.

Mẹ Hàn càng càng tức, càng trong lòng càng hoảng, ba bước thành hai lao tới.

Trực tiếp dí mặt c.h.ử.i, một tay chống nạnh, một tay chỉ những đó, phun nước miếng tung tóe sủi bọt mép.

Chửi vô cùng khó .

Những lúc đầu còn nhịn một chút, nhưng Hàn điểm dừng.

đằng chân lân đằng đầu.

Hai phe cứ thế "thủy linh linh" (tự nhiên như nhiên) phun .

Kiều Ngọc Uyển đếm đếm, mười sáu chọi một, Hàn cũng là một nhân vật.

Mắt cô đảo một vòng, nhặt một cành cây dài, từ trong túi, thực là từ trong gian lấy một cái còi.

Đi đến mặt hai bên, hai tay giơ cao.

Vận khí đan điền, dùng sức…

“Tuýt ——”

Tiếng còi nổ vang bên tai , nổ cho tai họ ù .

Mọi ngơ ngác, tập thể cứng đờ.

Nước bọt phun dường như đều dừng giữa trung.

Kiều Ngọc Uyển hì hì, đẩy những sắp dính .

Lại cầm cái que nhỏ, vẽ một đường ở giữa.

“Chửi xả giận một chút thì , đ.á.n.h tuyệt đối . Hai ngày nữa đại đội bắt đầu bận rộn , thương ảnh hưởng đến công việc. Cháu vẽ cho một đường ranh giới, chỉ cần đừng vượt qua vạch, cứ thoải mái c.h.ử.i. À, cái đó, bốn mươi hộ còn của các , ai cùng tham gia c.h.ử.i ?”

Không chỉ Hàn, những nhà ký tên đồng ý lúc đều hoảng loạn tột độ.

Một trăm ba mươi bốn hộ đồng ý, chỉ bốn mươi mốt hộ bọn họ đồng ý.

Chẳng lẽ cả đại đội chỉ bốn mươi mốt hộ bọn họ là thông minh?

Nhỡ hạt giống mới thực sự năng suất kinh .

Thì bọn họ nhảy nhót lung tung bấy lâu nay, chẳng thành trò ?

Trơ mắt khác ăn đồ khô, ăn đến bụng tròn vo, bọn họ chỉ thể ăn cám uống nước loãng?

Ngày đó còn đến, chỉ nghĩ thôi chịu nổi .

Không ít cuống đến mức bệt xuống đất vỗ đùi .

Nghe , hai mươi sáu bà thím nhanh ch.óng đảo đôi chân ngắn cũn cỡn.

Chạy đến bên cạnh Hàn, đàn bà xả giận.

Trong lòng đều đang nén cục tức đây.

Đại chiến hai bên sắp nổ .

Kiều Ngọc Uyển thấy hai bên vị trí, nhường chỗ: “Được , tiếp tục …”

Mọi trong sân phơi: “…”

Sống lâu thế , bao giờ cạn lời đến thế.

Người nhà họ Kiều cũng đều ôm n.g.ự.c.

Chỉ Kiều Kiến Nghiệp thốt lên "đỉnh của ch.óp".

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-cuc-pham-nguoi-qua-duong-giap-trong-van-nien-dai/chuong-236-thoi-coi-chia-phe-man-chui-nhau-kinh-dien.html.]

Các thanh niên trí thức đều dùng ánh mắt "cô thật trâu bò" Kiều Ngọc Uyển.

Lão bí thư, đại đội trưởng, kế toán Vu và bốn vị đội trưởng vội vàng định tiến lên ngăn cản.

Tiếc là… kịch liệt mắng nhiếc .

Đàn bà trong đại đội chẳng ai là đèn cạn dầu, c.h.ử.i đều cực kỳ lợi hại.

Có thể c.h.ử.i c.h.ử.i ngừng nghỉ.

Chửi một tiếng đồng hồ cũng mệt.

Mọi xem say sưa ngon lành, Kiều Phú Hữu lườm Kiều Ngọc Uyển một cái.

Kiều Ngọc Uyển nhe răng , vô cùng tự hào.

Nhìn xem, binh bất huyết nhận ( tốn một giọt m.á.u), cô chẳng tốn chút sức lực nào.

Đám đây cô vui vẻ bao nhiêu, sức bao nhiêu, bây giờ c.h.ử.i tàn nhẫn bấy nhiêu.

Qua vụ , quan hệ chắc chắn thối hoắc .

Sau ba ngày hai bữa e là đều sẽ c.h.ử.i một trận nhỏ.

Quá sướng!

Sướng sướng sướng sướng!

Trong lòng Kiều Ngọc Uyển ngân nga điệu hát, cuốn sổ nhỏ hôm qua Triệu Trân Trân đưa.

Trên đó Tiểu Phán ghi chép chi tiết những ai c.h.ử.i cô ở cửa cung tiêu xã, thời gian nào, c.h.ử.i câu gì.

Triệu Trân Trân cũng giúp ghi chép.

Mẹ kiếp!

Tưởng chọn đồng ý là xong chuyện ?

c.h.ử.i oan ?

Ngọn lửa cô nhất định thổi bùng lên, bà nó!

Hai bên c.h.ử.i ròng rã nửa tiếng đồng hồ, còn liên tục gia nhập.

Cuối cùng lão bí thư thực sự nổi nữa, gầm lên một trận: “Câm miệng hết , chịu yên hả, còn đ.á.n.h nữa thì gánh phân hết.”

Lập tức dừng tay, gánh phân uy lực cực lớn.

Kiều Phú Hữu xua tay: “Giải tán hết , giải tán, về nhà cũng c.h.ử.i nữa nhé.”

Ông , lén trừng mắt Kiều Ngọc Uyển.

Kiều Ngọc Uyển mặt vô tội.

Mím môi , cái dáng vẻ đó, bao nhiêu vô hại bấy nhiêu vô hại.

Khóe miệng Kiều Phú Hữu giật một cái, thôi bỏ , ông mà trừng nữa là ánh mắt hình viên đạn của già sẽ bay tới ngay.

Dìu lão bí thư định rút lui, ông , gọi .

“Đại đội trưởng…”

“Chuyện gì?” Kiều Phú Hữu nhíu mày, ông đang bận lắm.

Người nhà họ Hàn vô cùng co duỗi, Hàn lão thái l.i.ế.m mặt sán gần.

“Phú Hữu , cháu xem, cùng một đại đội, còn chia hai loại, thế mất đoàn kết quá. Cái đó, là chúng đều trồng hạt giống mới hết .”

đúng đúng.” Mẹ Hàn xoa tay, nặn nụ .

“Chúng đều là họ hàng thích thực sự, chúng ủng hộ công việc của cháu thì ai ủng hộ!”

Hàn Vạn Lý tuyệt vọng nhắm mắt.

Ngu xuẩn!

Đại ngu xuẩn!

Ông hiệu bằng mắt cho con gái lớn, con rể lớn, Hàn Thải Phượng huých Kiều Kiến Nam.

Kiều Kiến Nam né sang bên cạnh, tiếp lời.

Sắc mặt hai vợ chồng đều khó coi.

Đều mặt, mặt bao nhiêu thế , chịu nổi sự mất mặt đó.

Hàn Vạn Lý tức giận nhảy dựng lên, trong lòng c.h.ử.i thầm đồ phế vật!

Bốn mươi hộ khác cũng vây , mồm năm miệng mười.

xin , lời , giảng đạo lý lớn.

Tư tưởng trung tâm là bọn họ kiến thức ngắn, nghĩ sai , đừng chấp nhặt với bọn họ.

Coi như bản thỏa thuận tồn tại, đoàn kết.

Kiều Kiến Nghiệp định tiến lên lý, Kiều Kiến Hoa và Kiều Kiến Đảng giữ c.h.ặ.t .

“Đừng xen , bố cách.”

Kiều Kiến Nghiệp lập tức im lặng.

Kiều Phú Hữu hừ một tiếng: “Đùa đấy ? Nghĩ . Muộn , chiều qua một chuyến lên công xã. Công xã đồng ý .” Nói xong trực tiếp dẫn thẳng.

bệt xuống đất vỗ đùi .

Loading...