TN 70: Cực Phẩm Người Qua Đường Giáp Trong Văn Niên Đại - Chương 233: Gió Chiều Nào Che Chiều Nấy, Cục Diện Đảo Chiều
Cập nhật lúc: 2026-02-25 03:33:44
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2VmWeHUHZZ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong đại đội bí mật.
Lời Kiều Ngọc Uyển bữa cơm tối qua lan truyền nhanh như lửa cháy lan đồng cỏ.
Ổ vàng ổ bạc bằng ổ đất nhà .
Mấy ngày gặp, Kiều Ngọc Uyển quả thực chút nhớ nhung.
Lúc cô đang dang tay dang chân giường lò ngủ ngon lành.
Tướng Quân chui trong chăn của cô, cũng đang ngáy khò khò.
Hoàn bên ngoài nổ tung chảo.
Đặc biệt là mấy hộ gia đình nhảy nhót hăng nhất, cứ như nắm thóp gì đó, đang kịch liệt mắng nhiếc ngay cửa cung tiêu xã.
“Nó chỉ là một con ranh con, gì quá bá đạo chứ?”
“ đấy, đại đội còn đến lượt một thanh niên trí thức xuống nông thôn như nó chủ.”
“Nhỡ mua hạt giống đểu, lương thực, nhà già trẻ. Đói bụng tìm nó, nó đền chắc.”
“Có việc thì là con gái nhà họ Kiều, việc thì là thanh niên trí thức xuống nông thôn, hóa cái gì cũng do các quyết định hết ?” Cũng chướng mắt đám .
Vốn dĩ ghét bỏ thuận khí, thêm kẻ hát ngược điệu.
Càng khiến cơn giận bốc lên đầu, chống nạnh c.h.ử.i ầm lên.
“Mày đ.á.n.h rắm cái gì thế hả, còn lải nhải câu nữa, coi chừng bà xé nát cái miệng mày .”
“Hừ, ai sợ ai chứ.” Người phụ nữ xắn tay áo lên: “Có bản lĩnh thì nhào vô.”
Người phụ nữ lao tới húc đầu thiết đầu công húc ngã đối phương xuống đất.
Hai lao cấu xé .
Đàn bà trong đại đội đ.á.n.h đều tay c.h.ế.t , chuyên chọn chỗ đau mà đ.á.n.h.
Sức chiến đấu của hai là ngang tài ngang sức thì cũng kẻ tám lạng nửa cân.
Bà cho một tát, trả bà một cú đ.ấ.m.
Bà m.ó.c m.ắ.t , c.ắ.n tai bà.
Bà véo n.g.ự.c , đá háng bà.
Khung cảnh một thời gian vô cùng hung tàn, chẳng mấy chốc, cả hai đều thương.
Thế mà vẫn gào thét ai chịu thua ai.
Đám đông cửa cung tiêu xã xem đến là nghiền.
Cũng sợ xảy chuyện lớn, chạy nhanh đến trụ sở đại đội tìm Kiều Phú Hữu chủ, Kiều Phú Hữu dứt khoát đến.
Mấy chuyện lông gà vỏ tỏi đ.á.n.h , ông quản nữa.
Phiền c.h.ế.t .
Hôm nay đ.á.n.h , ngày mai chừng thiết đến mức mặc chung một cái quần.
Đàn bà trong đại đội cái tính nết , ông sớm nhận .
Có nhiều ở đó như , chắc chắn sẽ đ.á.n.h đến mức đỏ mắt thật .
Phải rằng, Kiều Phú Hữu giờ đây là một đại đội trưởng trưởng thành .
Quả nhiên giống như ông nghĩ.
Bên , cửa cung tiêu xã, đám đông xem náo nhiệt thấy hai đ.á.n.h vẻ quá lửa, vội vàng tiến lên tách hai .
Hai đầu tóc rối bù như tổ gà, mặt mũi bầm dập.
Vẫn gân cổ lên thách thức .
Mấy thanh niên trí thức đến cung tiêu xã mua táo xem say sưa ngon lành.
Phùng Hướng Lan sáng sớm ăn quả dưa to thế , Kiều Ngọc Uyển về.
Tròng mắt đảo một vòng, cầm hai quả táo chạy thẳng sân .
Vèo vèo vèo lôi Kiều Ngọc Uyển từ trong chăn bắt dậy, Kiều Ngọc Uyển còn kịp gì.
Đã Phùng Hướng Lan túm lấy chăn quấn c.h.ặ.t thành hình nắm cơm tam giác.
Lại còn vô cùng chu đáo nhóm lửa trong hố bếp.
Rồi nhanh nhẹn rửa táo: “Tiểu Uyển, là mặc quần áo rửa mặt . Thu dọn xong ăn táo tớ kể chuyện bát quái? Tớ kể cho buồn lắm.”
Kiều Ngọc Uyển nứt toác cả .
Tối qua cô thế mà quên chốt cửa?!
Kiều Ngọc Uyển lưng , chậm chạp mặc quần áo, gấp chăn.
Phích nước tối qua Kiều Kiến Hoa đổ đầy nước nóng, rót rửa mặt.
Phùng Hướng Lan đầu giường lò c.ắ.n táo rộp rộp.
Kể sinh động như thật, khoa tay múa chân, tường thuật trực tiếp cho Kiều Ngọc Uyển .
Kiều Ngọc Uyển ngạc nhiên.
Hôm qua đội trưởng đội 3 Vương Chấn Thanh ở nhà rõ ràng là ủng hộ trồng giống mới, vợ ông phản đối dữ ?
Hừ, hai vợ chồng nhà , thú vị thật.
Kiều Ngọc Uyển hiểu , e rằng ý kiến của bốn vị đội trưởng cũng thống nhất.
Chẳng nên gì nữa, nên cô lòng chuyện , là chê trách mấy hộ gia đình tổ tiên phù hộ bốc khói xanh mà tự tay dập tắt.
Chuyện bé bằng cái rắm cũng đáng để ầm ĩ lên.
Phùng Hướng Lan thao thao bất tuyệt gần một tiếng đồng hồ.
Kể hết sạch sành sanh mấy chuyện bát quái gần đây, nhắc nhở chuyện Ngô Vệ Dân ngày xuất viện.
Mới thỏa mãn về sân .
Kiều Ngọc Uyển cho cô một gói nhỏ điểm tâm Kinh Thị.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-cuc-pham-nguoi-qua-duong-giap-trong-van-nien-dai/chuong-233-gio-chieu-nao-che-chieu-nay-cuc-dien-dao-chieu.html.]
Phùng Hướng Lan càng sướng rơn, vẫn là cô mắt , ôm đùi , mỗi đến báo tin đều bao giờ tay về.
Cả đại đội chẳng ai đãi ngộ như cô .
Kiều Ngọc Uyển ăn qua loa bữa cơm xuống.
Vốn định sáng nay sang nhà , xếp hàng chia quà, giờ xem .
Đừng đang chia một nửa xông nhà.
Trong bao tải của cô đựng quá nhiều đồ , một thấy thì coi như cả đại đội thấy.
Cô rước thêm phiền phức cần thiết.
Trụ sở đại đội cũng ồn ào cả buổi sáng, chẳng quy trình gì.
Kiều Ngọc Uyển ăn trưa xong, nãy Phùng Hướng Lan cung tiêu xã mới về mấy sọt quýt và táo.
Nghĩ đến chỗ cô mua cho ông bà khi chắc ăn hết từ lâu .
Cô rửa bát xong, khóa cửa, ôm Tướng Quân thong thả qua đó.
Cửa cung tiêu xã hôm nay náo nhiệt lạ thường, thế mà tụ tập ít , nước miếng tung bay đang bàn tán chuyện gì đó.
Không cần cũng là liên quan đến cô.
Kiều Ngọc Uyển lười để ý, ánh mắt của , bình tĩnh bước cung tiêu xã.
Mua năm cân táo Quốc Quang, năm cân quýt.
Triệu Trân Trân còn trẻ, khỏe nhanh, sớm .
Cũng khéo, cô mới về hôm , Kiều Kiến Phán hôm qua mới về trường.
Triệu Trân Trân lén kéo Kiều Ngọc Uyển quầy hàng trong cùng.
Từ trong túi lấy một cuốn sổ mỏng, thần bí đưa cho Kiều Ngọc Uyển.
“Đừng vội xem, về nhà hẵng xem.”
Kiều Ngọc Uyển nhướng mày, nhét túi, trò chuyện một lúc, kể vài chuyện mắt thấy tai ở Kinh Thị.
Triệu Trân Trân cảm thán: “Bao giờ chị mới đến Kinh Thị dạo chơi một chuyến nhỉ, thật ghen tị với em.”
Kiều Ngọc Uyển nhếch môi, ghé đầu sát một chút.
“Chị Trân Trân, em cho chị một bí mật, em Kinh Thị, phát hiện nhiều giảng viên đại học đều về thành phố …”
Điểm đến là dừng, những lời thể quá toạc móng heo .
Nói xong, Kiều Ngọc Uyển xách táo và quýt ngoài.
Triệu Trân Trân vô cùng khó hiểu.
Lầm bầm một câu: “Nói cái gì thế, ông gà bà vịt.”
Nhìn theo bóng lưng Kiều Ngọc Uyển rời , sắc mặt mấy ở cửa vô cùng khó coi.
Con ranh con vài câu, thế cục công thủ đổi .
Bọn họ chẳng qua là cầu sự định, nếu đại đội trưởng kiên quyết, cánh tay vặn đùi, bọn họ cũng sẽ đồng ý thôi.
bây giờ mà đồng ý nữa, thì cứ như bọn họ sợ .
Điều khiến một cảm thấy mất mặt.
Hơn hai giờ chiều, mấy Kiều Phú Hữu cuối cùng cũng thương lượng kết quả.
Bốn đội sản xuất của đại đội sẽ xáo trộn, chia .
Ai đồng ý trồng giống mới thì chia một đội, đồng ý thì chia một đội khác.
Tiền hạt giống sẽ do những đồng ý chia đều.
Nhà nào tiền dư dả thì nộp trực tiếp cho Kiều Phú Hữu, đó Kiều Phú Hữu chuyển cho Kiều Ngọc Uyển.
Nhà nào túng thiếu thì mùa thu hoặc cuối năm tiền đưa.
Cũng thể lấy lương thực để trừ.
Tất nhiên, tỷ lệ quy đổi lương thực và hạt giống chắc chắn là một đổi một.
Phương án đều cảm thấy hợp lý.
Còn về lương thực thu hoạch , cũng cần nộp lên đại đội chia theo công điểm nữa, đội nào chia đội nấy, ai cũng chiếm hời của ai.
Nói đơn giản là, đây lấy đại đội đơn vị.
Sau lấy tiểu đội đơn vị.
Chức trách của tiểu đội trưởng đổi, chia lương thực vẫn do đại đội trưởng và kế toán chủ trì.
Trước đây mỗi tiểu đội chia đất núi, đất dốc, đất trũng, đất , đất cũng coi như đồng đều.
Sau khi điều chỉnh đơn giản, đều thấy công bằng.
Lão bí thư xem xong cũng thấy tồi.
Cứ thế quyết định, chẳng ai lằng nhằng nữa.
Kiều Phú Hữu trực tiếp tuyên bố tám giờ sáng mai, tại sân phơi sẽ tổ chức đại hội thể xã viên.
Nhà họ Hàn, Hàn khẩy.
“Các cứ xem , ngày mai khối chuyện để nhà họ Kiều mất mặt. Hôm nay ở cửa cung tiêu xã, ngoài nhà họ Dương đồng ý , những nhà khác đều phản đối.”
Hàn lão thái cũng toác cái miệng rộng, khà khà.
“Ái chà, bên đồng ý mà gom đủ một tiểu đội, thế thì kịch để xem .”
Nhà Quyết Quyết Chủy chia thành hai phe.
Hai ông bà già đồng ý, hai vợ chồng trẻ kiên quyết ủng hộ.
Nhà Kiều Kiến Nam, Hàn Thải Phượng ôm con lải nhải bên tai Kiều Kiến Nam.
“Nhà đồng ý…”