TN 70: Cực Phẩm Người Qua Đường Giáp Trong Văn Niên Đại - Chương 230: Trở Về Đại Đội Thanh Sơn Lương Tử, Vả Mặt Đám Bà Tám Thích Lo Chuyện Bao Đồng

Cập nhật lúc: 2026-02-25 03:33:41
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Kiều Ngọc Uyển đến đầu làng, thấy Hàn hai tay đút ống tay áo, chân kiễng lên phía , đang nước bọt bay tứ tung trò chuyện với mấy thím.

"Ây, thím nó , thím xem con ranh con nhà họ Kiều mấy ngày ?

một tuần ?"

Quyết Quyết Chủy, "Tròn một tuần , cũng mười ngày nhỉ?"

Mẹ Hàn bĩu môi: "Ây, thím nó , thím xem nhà họ Kiều cũng to gan thật đấy.

Con ranh con đó tuổi cũng lớn, mà dám một đến nơi xa xôi như .

tuy ưa con ranh con đó, chê nó bộ tịch.

chúng cũng thể thừa nhận, con ranh con đó lớn lên xinh xắn.

Ra ngoài , lỡ như xảy chuyện gì, gặp bọn buôn .

Chúng dám , ăn với vợ chồng Thắng Lợi đây."

Trên mặt Hàn đầy vảy sẹo, kiệt tác của Chu Xuân Hoa.

"Chứ còn gì nữa." Đôi mắt nhỏ của Quyết Quyết Chủy đảo liên tục, "Đừng thấy Kiều lão thái bình thường khoe khoang, lúc bà .

Ây, các thím xem nhiều ngày như còn về?

Cho dù là mua hạt giống cũng cần dùng đến nhiều thời gian như a.

hỏi thanh niên trí thức Lâm Tân Thành đến từ Kinh Thị .

Cậu từ Kinh Thị đến chỗ chúng tàu hỏa mất hai ngày một đêm.

Đi về là ba ngày.

Chúng cứ tính dư cho nó, tính là bốn ngày, mua hạt giống tốn thêm một ngày.

Tính toán chi li tổng cộng mới năm ngày.

Các thím xem tại con ranh con nhà họ Kiều nhiều ngày như về?

Chuyện chắc chắn vấn đề."

Quyết Quyết Chủy vô cùng ghen tị với trang sức bạc của Kiều lão thái.

Đối với Kiều Ngọc Uyển, mang vinh quang cho Kiều lão thái, vô cùng thích.

Họ đều là những nghèo ở nông thôn cùng một vạch xuất phát.

Kiều lão thái đột nhiên vượt lên ở khúc cua.

Chẳng câu , sự thất bại của bản cố nhiên là buồn bã, nhưng sự thành công của bạn bè càng khiến đau lòng hơn.

Hai tuy là bạn bè, thậm chí còn chênh lệch vai vế.

cản trở bà ùng ục ùng ục ứa nước chua với Kiều lão thái.

"Đại đội trưởng ngay cả hạt giống cũng chở về ." Một thím khác đột nhiên xen , nhỏ giọng lầm bầm một câu.

Điều gây cuộc thảo luận sôi nổi của .

Hôm qua họ đều xem hạt giống mới .

Cũng thấy gì khác biệt so với loại họ đang trồng bây giờ.

Mẹ Hàn tinh thần , "Miệng lông, việc chắc chắn.

Chỉ một con ranh con như nó... chậc chậc, dù thì cũng tin tưởng.

thấy mấy hạt giống đó khó mà thu hoạch lương thực, lãng phí tiền của chúng ..."

Mẹ Hàn tiếc sức bôi nhọ Kiều Ngọc Uyển.

Cứ nghĩ đến việc ông bạn già từng ý định ghép đôi con trai út của bà với con ranh con đó, bà càng thích Kiều Ngọc Uyển.

Trong lòng ít thầm c.h.ử.i hồ ly tinh.

Con lúc tức giận quá, thật sự sẽ .

Hạt giống mua ở Kinh Thị, lúc bác Tiền chú ý sớm cô tráo thành hạt giống trong gian .

Thế thu hoạch lương thực mới là chuyện lạ.

Kiều Ngọc Uyển từ góc khuất bất thình lình bước , "Thím Hàn, thím Vương, đang phát biểu ngôn luận phá hoại sự đoàn kết gì thế?"

lên tiếng, trực tiếp dọa hai giật nảy .

Cổ hai cứ như rỉ sét, răng rắc răng rắc từ từ đầu .

"Tiểu, Tiểu Uyển về ?"

"Về thì mau về nhà , ông nội bà nội cháu đều lo lắng c.h.ế.t ."

"Không vội, cháu thích các thím trò chuyện." Kiều Ngọc Uyển trực tiếp gia nhập bọn họ.

Đứng ở vị trí chính giữa mấy .

Mấy thím khác , bà, nhao nhao tìm lý do tránh xa chiến trường.

"Ây dô, lợn nhà còn cho ăn."

"Bà mới nhớ , trong nồi nhà còn đang hấp bánh bao đậu."

Chim muông tản mát, chỉ để Hàn và Quyết Quyết Chủy Kiều Ngọc Uyển tóm c.h.ặ.t.

Hai tự nhận đấu võ mồm thì nắm chắc phần thắng, nhưng vũ lực tuyệt đối, thế lực phản động đều là hổ giấy.

Quyết Quyết Chủy hối hận .

Cái miệng thối của bà ôi, cửa nẻo như chứ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-cuc-pham-nguoi-qua-duong-giap-trong-van-nien-dai/chuong-230-tro-ve-dai-doi-thanh-son-luong-tu-va-mat-dam-ba-tam-thich-lo-chuyen-bao-dong.html.]

Có lúc bà đều lấy chỉ khâu miệng .

Haizz, trùng hợp như , để chính chủ thấy chứ!

Phiền lòng!

Vết thương đóng vảy mặt Hàn cũng bắt đầu đau âm ỉ, bà sờ trái tim sắp nhảy lên tận cổ họng của .

Luôn cảm thấy cái mạng của xong .

Dường như sắp bỏ lỡ một trăm triệu.

Ông bác đ.á.n.h xe bò xem say sưa ngon lành.

Hút hết một tẩu t.h.u.ố.c.

Cuối cùng vẫn là ông bác sợ trời tối đường khó , lên tiếng nhắc nhở, "Cháu gái, mấy thứ chở ?"

Mẹ Hàn và Quyết Quyết Chủy xoạt một cái sang.

Mắt hai đảo liên tục, đầy ắp một xe lớn thế , là đồ mua từ Kinh Thị về chứ?

Mẹ Hàn nặn một nụ , "Tiểu Uyển..."

Vẻ mặt Kiều Ngọc Uyển nhạt nhẽo, cô bàn bạc với bác cả, cho những một vố đau.

Quay trực tiếp cùng ông bác rời .

Mẹ Hàn tức giận đ.ấ.m n.g.ự.c thùm thụp, quân sư quạt mo Quyết Quyết Chủy online trong một giây.

"Bà còn ngây đó gì? Còn mau thông báo cho Phượng nhà bà, muộn là chiếm món hời ..."

Lời còn dứt, Hàn lao xa tít tắp, dường như phía truy sát.

Quyết Quyết Chủy giơ tay Nhĩ Khang, bà cũng theo mở mang tầm mắt mà...

Kiều Ngọc Uyển đến cửa nhà , gân cổ lên, "Ông nội, bà nội, bác cả, bác gái cả, cháu về !"

Kiều lão thái xông lên đầu tiên, nhanh ch.óng đảo đôi chân ngắn nhỏ từ trong nhà lao .

Tiếp theo là Kiều lão đầu, Trương Hương Hoa, Kiều Kiến Hoa... Kiều Kiến Bắc...

Kiều Phú Hữu nhà.

Đông Bắc tháng ba tuy thỉnh thoảng vẫn tuyết rơi, nhưng rốt cuộc còn lạnh như nữa.

Kiều Ngọc Uyển cũng từ chiếc áo bông dày dáng dài sang chiếc áo bông nhung kẻ màu nâu mũ thêu hoa dáng ngắn, mặc quần ống rộng màu đen.

Dưới chân giày bông đế dày, vì xe tiện gội đầu.

Đỉnh đầu đổ dầu, Kiều Ngọc Uyển dứt khoát đội luôn mũ áo bông lên đầu.

Kiều lão thái chỉ cảm thấy cháu gái xinh hơn .

"Tiểu Uyển, cháu đổi thủy thổ mấy ngày, bà nội thấy cháu cao lên nhỉ."

Kiều Ngọc Uyển:... Đột nhiên nghĩ đến khổng lồ thời Thanh.

Bà lão nắm tay cháu gái buông, đ.á.n.h giá từ xuống .

Trương Hương Hoa vội vàng mở cổng lớn, cho xe bò trong sân, :

"Ông nội và bà nội cháu nhớ cháu lắm đấy, một ngày lải nhải mấy bận."

Mấy em Kiều Kiến Hoa cần sai bảo, vội vàng dỡ xe.

Kiều Ngọc Uyển một nữa cảm ơn ông bác đ.á.n.h xe, ôm c.h.ặ.t lấy Kiều lão thái, hai bà cháu quấn quýt thôi.

Kiều lão thái chỉ huy Kiều lão đầu lên nhà kho bắt ngỗng to.

Lại pha cho cháu gái một cốc sữa mạch nha nóng hổi.

"Tối nay nhà ăn khoai tây hầm ngỗng to, đúng , trong mấy cái bao tải to của cháu là gì ?"

Kiều Ngọc Uyển lên đầu giường đất, húp xì xụp, "Khoai lang và khoai tây sản lượng cao ạ."

Kiều lão thái hiểu , xót xa cho cháu gái.

Cháu gái vì đại đội mà bỏ nhiều, đám ếch đáy giếng kiến thức hạn hẹp đó còn cháu gái bà.

Bà thật xin ông trời phân biệt trung gian.

Kiều lão thái lấy chiếc chăn nhỏ đắp chân cho Kiều Ngọc Uyển, đó bắt đầu lải nhải mách lẻo.

Nhìn khoai lang và khoai tây mặt đất :

"Bà nội cứ nghĩ đến việc để bọn họ chiếm món hời, là trong lòng như cào xé ."

Kiều Ngọc Uyển vỗ n.g.ự.c, đảm bảo.

"Bà nội bà yên tâm , món nào cũng chiếm , khoai tây và khoai lang là cháu đặc biệt mang về cho nhà đấy."

Kiều lão thái kinh ngạc một chút, "Vậy hai nhà chúng dùng hết ngần ."

"Những nhà quan hệ với nhà , ví dụ như nhà bà nội Vương, nhà bà nội Ngụy, bà cứ chia cho nhà họ một ít.

Giá hạt giống đắt hơn năm xu một cân, bà cứ liệu mà ."

"Đợi mùa thu sản lượng , đám đó đảm bảo ruột gan xanh lè vì hối hận, vác cái mặt dày đến cửa cho xem."

Kiều lão thái trong đầu tưởng tượng một chút, vui vẻ thành tiếng, "Ây dô, cháu gái lợi hại quá."

Sáu em Kiều Kiến Hoa:...

Cháu trai triệt để thành cỏ rác .

 

 

Loading...