TN 70: Cực Phẩm Người Qua Đường Giáp Trong Văn Niên Đại - Chương 229: Hiệp Thiên Tử Dĩ Lệnh Chư Hầu, Kiều Ngọc Uyển Dọn Dẹp Gọn Gàng Đám Người Gây Rối
Cập nhật lúc: 2026-02-25 03:33:40
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Người phụ nữ giống như đổ đầy xăng.
Khóc lóc với mã lực tối đa, dường như chịu uất ức tày trời.
" sống nổi nữa, sống nổi nữa, một con ranh con vắt mũi sạch đè đầu cưỡi cổ vu oan..."
Mọi càng thương xót hai vợ chồng hơn, sức an ủi.
Có vài còn lớn tiếng xì xào bàn tán về Kiều Ngọc Uyển.
Người phụ nữ càng vẻ đây, đầu gối khuỵu xuống, "Cảm ơn, cảm ơn trả sự trong sạch cho chúng .
xin quỳ xuống ở đây cảm ơn ."
"Đừng, chúng nhất định sẽ chủ cho chị, yên tâm ." Một phụ nữ mặc áo bông màu xanh lam tiến lên một bước đỡ lấy bà .
Ánh mắt Kiều Ngọc Uyển vô cùng khinh bỉ.
Dường như giây tiếp theo sẽ mở miệng định tội cho Kiều Ngọc Uyển.
Kiều Ngọc Uyển nhướng mày, "Đã thời đại nào , còn tí là quỳ.
Cũng học cái thói phong kiến của ai.
Lão đại từng , thời đại là thời đại nhân dân chúng chủ, nhân dân chúng lên .
cứ tưởng tất cả đều sẽ ghi nhớ lời của lão đại và lấy gương.
Không ngờ lòi một kẻ dị hợm như bà, đầu gối mềm nhũn như xương .
Nhìn bà quỳ trơn tru như thế, chắc là thợ lành nghề nhỉ?"
Người phụ nữ sững sờ, đàn ông cũng cứng đờ cả .
Nội tâm vô cùng đắc ý lập tức dập tắt hơn phân nửa.
Những thủ đoạn nhỏ đây bách chiến bách thắng, nay mất tác dụng.
Người phụ nữ mặc áo bông xanh lam theo bản năng buông tay , lùi một bước.
Bà nhúc nhích thì thôi, nhúc nhích dường như khiến Kiều Ngọc Uyển nhớ tới bà .
"Còn cả bà nữa, còn dùng ánh mắt , sẽ m.ó.c m.ắ.t bà .
Dù bà mọc mắt cũng vô dụng, mắt tròng."
"Cô..." Người phụ nữ tức giận đến run tay.
Cảnh sát đường sắt:... Đừng coi cảnh sát đường sắt là công an, mặt họ mà dám đe dọa khác.
Quá ngông cuồng .
"Đồng chí, xin cô chuyện chú ý khẩu khí của ."
"Vâng, đồng chí cảnh sát," Thái độ nhận của Kiều Ngọc Uyển vô cùng nhanh ch.óng.
Giây tiếp theo liền âm dương quái khí, " ngày nào cũng đ.á.n.h răng, khẩu khí, ngược là một ...
Bản lĩnh thì lớn, khẩu khí nhỏ."
"Miệng thì nghèo, mà còn mua giường mềm?
Còn mua một lúc ba vé?
Đồng chí nhân viên tàu hỏa, kiểm tra vé là trách nhiệm của các , mau kiểm tra ."
Người đàn ông và phụ nữ cứng đờ, họ chỉ mua một vé cho con trai mà thôi.
Người phụ nữ hận Kiều Ngọc Uyển c.h.ế.t , giương nanh múa vuốt định xông lên xé nát miệng cô.
Kiều Ngọc Uyển trực tiếp tung cước, đá bay .
Còn vỗ vỗ mu bàn chân, cái biểu cảm dường như chạm đồ bẩn đó khiến mà nhức cả răng.
Cảnh sát đường sắt đối mặt với sự khiêu khích hết đến khác của Kiều Ngọc Uyển, liền đưa phê bình.
Lúc , Kiều Ngọc Uyển mở hộp cơm , để lộ thịt kho tàu bên trong.
Lắc lư mặt bé.
"Bạn nhỏ, em ngoan ngoãn thật , tại mèo đ.á.n.h em?
Em , thì sẽ ăn thịt." Giọng Kiều Ngọc Uyển nhẹ nhàng, mang theo sự dỗ dành đậm đặc.
Người đàn ông hận đến mức khóe mắt nứt toác, định xông lên bịt miệng con trai.
"Bốp!" Bị Tướng Quân tát lén một cái thành cái mồm xúc xích.
Cậu bé là tổ tông của gia đình, nhà nó, cộng thêm nhà chú bác, ngoài nó , là con gái.
Nó sớm chiều chuộng đến hư hỏng.
Ở nhà cho dù phạm tày trời, tất cả cũng sẽ bênh vực nó.
Người gánh tội chịu phạt luôn là các chị em gái.
Tất cả đối với nó đều là một mực bảo vệ.
Lâu dần, liền hình thành tính cách nó là lão đại, trời chỉ thể thứ hai, ngang ngược vô lý, nhưng ngu ngốc.
Thế là nó ngang ngược : "Nhà cháu mua giường tầng , nhưng cháu thích.
Cháu thích cái ." Nó chỉ tay về phía giường của Kiều Ngọc Uyển.
"Mẹ cháu liền bảo cháu cứ lên, dù lúc chúng cháu đến cũng ai.
Cháu còn thấy trong túi đồ ăn ngon, liền lấy, thì con súc sinh đ.á.n.h.
Hừ, cháu sẽ bảo bố bắt con súc sinh , lột da rút gân nó.
Cứ như , chị mau đưa thịt kho tàu cho cháu ăn..."
Tuổi còn nhỏ, mà lời độc ác như .
Khiến tất cả xong đều rùng ớn lạnh.
"Hóa hai vợ chồng đều là giả vờ, giả vờ cũng giống quá, suýt nữa lừa tất cả chúng ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-cuc-pham-nguoi-qua-duong-giap-trong-van-nien-dai/chuong-229-hiep-thien-tu-di-lenh-chu-hau-kieu-ngoc-uyen-don-dep-gon-gang-dam-nguoi-gay-roi.html.]
"Chứ còn gì nữa, còn ăn cướp la làng, may mà con mèo lanh lợi."
"Đứa trẻ coi như bỏ , nhỏ ăn trộm kim, lớn ăn trộm vàng, lệ khí nặng như , e là bóc lịch."
" thấy sẽ ăn kẹo đồng đấy, cha như cũng dạy đứa trẻ ."
Mọi mồm năm miệng mười, khách khí chỉ trích.
Khiến hai vợ chồng phá phòng lớn, lập tức lộ bộ mặt thật.
Hai vợ chồng mắt lộ hung quang, dữ tợn lao về phía hai con trai họ sẽ bóc lịch, sẽ ăn kẹo đồng mà đ.á.n.h.
Tay chân miệng cùng xông lên, c.ắ.n xé đá tát m.ó.c m.ắ.t.
Vừa đ.á.n.h còn c.h.ử.i, c.h.ử.i vô cùng bẩn thỉu, miệng như hố phân .
Những khác xong đều thấy bẩn tai, cũng thấy phiền hai , đều giúp cản .
Thế thì , hai vợ chồng cho rằng can ngăn thiên vị, hùa bắt nạt hai vợ chồng họ, bắt đầu tấn công vô tội vạ.
Mọi đ.á.n.h, thể để yên ?
Cũng nhao nhao tay đen tối, đá một cước, véo một cái.
Trực tiếp đ.á.n.h đến đỏ mắt.
Cả toa giường mềm ai thấy mà một tiếng náo nhiệt, toa toa đều ghé cửa áp sát kính xem.
Cảnh sát đường sắt đau hết cả đầu, tách cũng tách đám đông , chỉ đành gọi hỗ trợ.
Đợi khi tách , mấy đều thương ở các mức độ khác .
Cảnh sát đường sắt và nhân viên tàu hỏa đều thành đầu nhím, quần áo cũng xé rách xộc xệch.
Chỉ Kiều Ngọc Uyển từ lúc nào ôm Tướng Quân, chiếc ghế đẩu nhỏ ở lối phía xa.
Một mèo một mày một miếng tao một miếng, chia sẻ thịt kho tàu.
Không gì, cô gái còn đến mức mắt mày cong cong, một bộ dạng năm tháng tĩnh hảo.
Tất cả :...! Lạnh tim, lạnh buốt lạnh buốt.
Đột nhiên chút nuốt trôi cục tức thì bây giờ?
Có thể bây giờ, miệng là tự mở, đ.á.n.h là tự đ.á.n.h.
Cảnh sát đường sắt định đưa gia đình ba , Kiều Ngọc Uyển lên tiếng, "Đồng chí, bảo họ đền ga trải giường cho ."
Cảnh sát đường sắt:... Cả đời bao giờ cạn lời như .
Kiếp họ thù oán với ?
Kiều Ngọc Uyển tiến lên trực tiếp lật vỏ chăn lên vo viên ném lối .
Lại túm lấy cổ áo bé, hiệp thiên t.ử dĩ lệnh chư hầu.
Tất cả :...
Hai vợ chồng lập tức ngoan ngoãn đưa tiền, mang theo ga trải giường mới nhận xám xịt rời .
Mọi đều thở phào nhẹ nhõm, một màn kịch lớn cứ như hạ màn.
Chắc là đ.á.n.h đều mệt , đoạn đường tiếp theo xảy chút rắc rối nào.
Kiều Ngọc Uyển giữa đường xuống xe ở Xuân Thành.
Bán một lô lương thực, trứng và thịt trong gian.
Lô vật tư lòng giúp giữ ở chợ đen cũng bán hết .
Tổng cộng thu hoạch hơn ba vạn đồng.
Tứ hợp viện lớn của cô a!
Kiều Ngọc Uyển sướng rơn, mãn nguyện tiếp tục tiến về hướng nhà.
Kiều Ngọc Uyển báo cho bọn Kiều Phú Hữu cô sắp về.
Cô còn lấy một lô khoai tây và khoai lang hạt giống, đến đón tiện.
Sau khi xuống xe, Kiều Ngọc Uyển tìm một con ngõ tương đối hẻo lánh gần Nhị Bách Hóa, lấy ba bao tải khoai lang, bốn bao tải khoai tây.
Dùng cỏ khô tùy tiện đậy lên.
Lại ngựa dừng vó đến cửa Nhị Bách Hóa tìm một chiếc xe bò.
"Ông ơi, ông đừng chở khác nữa, cháu chút đồ ông giúp cháu chở đến đại đội Thanh Sơn Lương Tử.
Cháu cho ông một cân đường đỏ ?"
Một cân đường đỏ cần một cân phiếu đường, cộng thêm tám hào một xu.
Ông bác chút do dự, lập tức đồng ý, "Được, đồ ở ?"
"Ông đợi cháu nhé." Kiều Ngọc Uyển chạy một mạch mất hút.
Ông bác trơ mắt cô lục tục vác về bảy cái bao tải siêu to khổng lồ, xót xa vuốt ve con bò.
"Ông ơi, cháu xe , cháu bộ."
Biết xót bò, tồi, tâm trạng ông bác vô cùng .
Đặc biệt là đường Kiều Ngọc Uyển còn đưa cho ông một điếu t.h.u.ố.c lá cuộn, hai viên kẹo múi quýt.
Còn c.h.é.m gió với ông về những cảnh lạ ở Kinh Thị.
Ông bác: "Cháu gái, ông chính là của đại đội Hữu Nghị, chuyện tìm ông nhé."
"Vâng ạ."
Hôm nay thời tiết , cửa cung tiêu xã ít buôn chuyện.
Hai phe nhân mã cứ thế nước chảy mây trôi mà chạm trán .