TN 70: Cực Phẩm Người Qua Đường Giáp Trong Văn Niên Đại - Chương 226: Thời Đại Hoàng Kim Nhặt Rác Hóa Vàng, Dùng Bát Lỗ Chử Câu Được Ông Nội Chồng
Cập nhật lúc: 2026-02-25 03:33:37
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ăn một miếng ruột già, húp một ngụm canh nóng, cuộc sống nhỏ bé đừng quá tươi .
Kiều Ngọc Uyển đang ăn ngấu nghiến, từ trong cửa hàng bước một ông cụ cơ thể tráng kiện, mặt mày hồng hào.
"Khụ!"
Kiều Ngọc Uyển:... Đừng phun nước bọt bát của cô.
Xoay một cái, tiếp tục cúi đầu khổ cực ăn.
"Khụ khụ..." Ông cụ ho nặng nề hai tiếng.
Ho to như , Kiều Ngọc Uyển cũng điếc, giả vờ thấy nữa thì cho lắm.
"Ông ơi, ông ? Có hút t.h.u.ố.c nhiều quá, ngứa cổ họng ?
Thế thì , ông nội cháu đây cũng giống như ông..." Lải nhải lải nhải kéo xa hai dặm.
Kiều Ngọc Uyển chính là cố ý.
Mặc kệ ông là ai, cứ sấn sổ tới thì là mua bán.
Cô là thích ăn bám một cách cứng rắn.
Ông cụ đó cạn lời cô một cái, "Cháu gái, còn lỗ chử ? Ông cũng đói ."
"Có ạ." Kiều Ngọc Uyển trả lời vô cùng sảng khoái, tự nhiên vỗ vỗ chiếc túi bên cạnh, "Còn đầy một hộp cơm nhôm.
cháu thể cho ông ."
Ông cụ:...
Con bé , còn phiền phức hơn cả thằng nhóc ở nhà.
Mùi thơm của lỗ chử thật sự quá bá đạo, ông cụ bước lên một bước, "Cháu gái, ông mua của cháu, ?"
"Không ạ." Kiều Ngọc Uyển lắc đầu, "Cháu là kế thừa chủ nghĩa xã hội, là đóa hoa của Tổ quốc.
Sao thể chuyện đầu cơ trục lợi ."
Đừng hòng bắt cô phạm một chút sai lầm nào, Kiều Ngọc Uyển nhét hai miếng ruột già miệng.
"Ây da, thật sự là thơm quá mất."
"Ruột lợn xử lý vô cùng sạch sẽ, khi ăn mềm dẻo, nhưng mang theo chút dai dai.
Mùi thơm đậm đà êm dịu , khiến dư vị vô cùng.
Phổi lợn kết cấu mềm mại, sự hầm nấu lâu trong nước dùng, hấp thụ trọn vẹn tinh hoa của nước dùng.
Lại thêm hoa hồi, quế, tiêu, đinh hương vân vân, c.ắ.n nhẹ một miếng, hương vị phong phú bùng nổ giữa các kẽ răng.
Lại ăn kèm với hoa hẹ và sa tế bí truyền độc quyền của cháu.
Ông ơi, ông đặc biệt ăn ?" Kiều Ngọc Uyển nhét đầy hai má phồng phồng.
Bụng ông cụ vô cùng chịu thua kém, truyền đến một tràng tiếng ùng ục.
Kiều Ngọc Uyển hưng phấn ngẩng đầu lên, "Ông ơi, ông thật sự đói ."
Ông cụ nghẹn họng, nhảm, đói thì thèm đến mức .
Muối ông cụ ăn còn nhiều hơn gạo Kiều Ngọc Uyển ăn, sớm phản ứng , con bé đang câu cá ở đây.
Ông chính là con cá tự nguyện c.ắ.n câu đó, "Vậy cháu cái gì?"
"Hắc hắc." Kiều Ngọc Uyển , vẻ mặt thật thà chất phác, đôi mắt cửa hàng đồ cổ đặc cung tràn đầy khao khát.
"Ông ơi, ông cứ cháu là cháu gái ông, dẫn cháu mở mang tầm mắt.
Được ạ?
Cháu thật sự thích, mua."
Ánh mắt quắc thước của ông cụ rơi Kiều Ngọc Uyển, con bé một chút cũng bài theo lẽ thường.
Người cửa hàng đồ cổ ít.
nhận vơ họ hàng với những lão già bọn họ thì đây là đầu tiên.
Da mặt đủ dày, gan cũng đủ lớn.
ông cụ thích, da mặt mỏng thì ích rắm gì, đồ gì cũng ăn đồ nóng hổi.
"Được, nhưng trong cửa hàng ít quen, đều ông cháu gái.
Thế , ông cháu trai, ông cứ cháu là cháu dâu tương lai của ông, thế nào?"
"Thành giao!" Cháu dâu thì cháu dâu, đều là một nhà.
Kiều Ngọc Uyển tỏ vẻ, nhân sinh, dễ như trở bàn tay.
Ông cụ nghẹn họng, khóe miệng giật giật dữ dội.
Thực ông chiếu tướng con bé mặt một vố, ông nghĩ con bé da mặt cho dù dày một chút.
Ông cháu dâu, con bé chắc chắn cũng sẽ e thẹn, vặn vẹo.
Ông cụ là ông là thể nhân cơ hội nhạo cô vài câu đau ngứa.
Vớt vát chút quyền chủ động mất.
ông vạn vạn ngờ da mặt con bé dày đến mức đăng phong tạo cực.
Mắt mày cong cong, ngoan ngoãn xảo xảo, còn lăng xăng nhường chiếc ghế đẩu nhỏ cho ông.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-cuc-pham-nguoi-qua-duong-giap-trong-van-nien-dai/chuong-226-thoi-dai-hoang-kim-nhat-rac-hoa-vang-dung-bat-lo-chu-cau-duoc-ong-noi-chong.html.]
Lại nhét cho ông một đôi đũa, còn chủ động tên của .
Lấy danh nghĩa là, ông nội thể cháu dâu tên gì.
Ông cụ phiền lòng bưng hộp cơm, một miếng ruột già, một miếng đậu phụ rán, "Đợi ông ăn xong, sẽ dẫn cháu .
Đừng vội nhé, lỗ chử cháu vị thật sự chuẩn."
"Ngon chứ ông, ngày mai nếu ông còn dẫn cháu đến, cháu cho ông, thêm một phần thịt kho tàu nữa thì ?" Kiều Ngọc Uyển xổm một bên thuận nước đẩy thuyền.
Đây chính là ông nội cô, ông nội ruột thịt duy nhất của cô!
Ông cụ:... Nghĩ gì thế.
Kiều lão đầu ở Cát Tỉnh xa xôi hắt một cái thật to, "Con bé Tiểu Uyển , khác đ.á.n.h điện báo hận thể chỉ hai ba chữ.
Nó thì , một tràng dài."
Kiều lão thái cầm chổi lông gà quét bụi, "Tiêu thêm chút tiền cũng đáng, cuối cùng trong lòng cũng còn lo lắng như nữa.
Tiểu Uyển nhà chúng chính là xông xáo, một nhỏ bé như mà dám Kinh Thị.
Đợi Uyển nhà chúng mua hạt giống sản lượng cao về, ông xem , nhất định lên đại đội tuyên truyền thật ."
Kiều lão đầu nhếch mép, "Được, đến lúc đó cùng bà."
Kiều lão thái cho Kiều lão đầu một ánh mắt ông khá.
Mấy ngày nay thấy bóng dáng Kiều Ngọc Uyển ở đại đội, liền hỏi.
Nghe Kiều Ngọc Uyển Kinh Thị, lập tức cả đại đội nổ tung như cái nồi.
Nói gì cũng .
Có Kiều Ngọc Uyển bay bổng , chuyện mua hạt giống lớn như , một con ranh con từng xuống ruộng thì hiểu cái gì.
Đừng phí tiền của đại đội.
Cũng chua xót, cho rằng Kiều Ngọc Uyển dùng tiền công chơi.
Xã viên lúc đầu khái niệm , chịu nổi thanh niên trí thức hiểu cái , qua vài càng đồn càng tà môn.
Kiều Phú Hữu vốn dĩ còn một vố lớn, cho một niềm vui bất ngờ.
Nghe thấy những lời đồn đại , lập tức mặt kéo dài như núi Trường Bạch.
Hiện tại đành mở cuộc họp, giải thích lộ phí, tiền ở, tiền ăn vân vân đều do Kiều Ngọc Uyển tự chi trả.
Một chua xót nữa.
Lại Kiều Ngọc Uyển tâm tư hoang dã, thích khoe khoang, tiền chỗ tiêu, rửng mỡ.
Bị Kiều lão thái, Trương Hương Hoa và Chu Xuân Hoa khách khí mắng .
Chu Xuân Hoa và Hàn cặp thông gia còn đ.á.n.h một trận.
Khiến Hàn Thải Phượng bắt đầu lải nhải.
Cũng tin tưởng Kiều Ngọc Uyển, ôm kỳ vọng lớn đối với hạt giống mới.
Đại đội ồn ào ầm ĩ mấy ngày liền.
Kiều lão thái trong lòng kìm nén cục tức.
Chỉ đợi cô cháu gái bảo bối của trở về rửa hận.
Bên , Kiều Ngọc Uyển vui vẻ đến mức khép miệng, giống như con chuột nhỏ rơi hũ gạo.
Trong cửa hàng chỉ bán đồ thật, mà phần lớn là lò quan, giá cả còn đặc biệt rẻ.
Rẻ đến mức độ nào?
Kiều Ngọc Uyển chỉ thể bán đồ cổ giống như đang bán cải bắp, mua đồ cổ giống như đang mua rau.
"Đây đúng là thời đại hoàng kim thể nhặt rác hóa vàng bất cứ lúc nào bất cứ nơi ." Cô nhịn cảm khái.
"Ông ơi, chúng thể mua mấy món?
Có giới hạn ạ?"
"Không !" Ông cụ cầm một chiếc đĩa tay tỉ mỉ xem xét.
Bị cô gọi thiết như , còn chút quen.
"Ngoài những thứ bày ở , trong tủ còn nhiều bát, cháu mua thì tự mở tủ chọn."
Kiều Ngọc Uyển mở tủ , chà chà, bát đó từng chồng từng chồng.
Cứ để tùy tiện như .
Cô chủ yếu chọn một lò quan, " phận", ví dụ như hoàng đế nào từng dùng, vương gia nào yêu thích, hoặc là lượng tồn tại đời ít.
Ông cụ thấy cô chỉ chọn tám món, trong lòng vô cùng nghi hoặc.
"Cháu gái, cháu chọn nữa?
Ông thấy mấy món cháu đều khá thích mà, đủ tiền ?"
Kiều Ngọc Uyển híp mắt lắc đầu, "Không cần ạ, đủ ạ."
Luôn để cho khác một chút.