TN 70: Cực Phẩm Người Qua Đường Giáp Trong Văn Niên Đại - Chương 224: Hóa Ra Anh Thích Tiểu Ớt Hiểm, Lục Kim An Bị Anh Em Tra Khảo Tình Cảm

Cập nhật lúc: 2026-02-25 03:33:35
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chỉ đạo viên kiêm em Từ Minh Hạo Lục Kim An với vẻ mặt thất thần.

Mở miệng hỏi: "An t.ử, mấy ngày nay mất hồn ?"

Lục Kim An xoay , úp mặt tường, trả lời.

Từ Minh Hạo chịu nổi cái điệu bộ im lìm của , kéo .

"Lần hỏi , mua quà gì cho con gái, cô gái nào trong lòng ?

của đoàn văn công, là của bệnh viện, là do nhà giới thiệu?

Cậu lên tiếng , đừng thèm để ý đến chứ, , em quân sư cho , đảm bảo ôm về nhà."

Lục Kim An im lặng một lúc lâu, mới dậy ngụy biện, "Không , đừng bậy."

Từ Minh Hạo khẽ hừ một tiếng, "Cậu cứ cứng miệng , thì xin nghỉ hai ngày ?

Còn nữa, đấy.

Lúc mua đồ, chỉ chọn cái chậu rửa mặt thôi mà chọn mất trọn năm phút.

Chọn cái ga trải giường vỏ chăn, chọn mất gần nửa tiếng, suýt nữa nhân viên bán hàng của hợp tác xã phát cáu luôn.

Cả đại đội chúng đều đồn ầm lên , qua mấy ngày nữa e là cả trung đoàn đều .

Nói chừng còn truyền đến tai ông cụ nhà nữa đấy."

"Ai đồn ?" Lục Kim An cạn lời, một đám đàn ông con trai mà nhiều chuyện thế chứ.

Chuyện mà để ông nội , thì lỗ tai còn yên ?

"Cậu lén lút mách lẻo lưng đấy chứ?"

Từ Minh Hạo thấy câu , lập tức xù lông, "An t.ử, hai mặc chung quần thủng đũng lớn lên cùng , là loại đó ."

"Cậu đúng là thế!"

Từ Minh Hạo nghẹn họng, cứng họng mất mấy giây, nhưng sự tò mò cuối cùng vẫn chiếm thế thượng phong.

"Nói thử xem nào, đảm bảo coi như cơ mật cấp một, tuyệt đối tiết lộ nửa lời với ông nội Lục và ."

Lục Kim An quyết định tin tưởng em thêm một nữa.

"Cô gái gặp lúc nhiệm vụ ở Cát Tỉnh, mồm mép lanh lẹ, lanh lợi, vô cùng lương thiện, còn đặc biệt đ.á.n.h !"

Khóe miệng Từ Minh Hạo giật giật, "Biết đ.á.n.h ? Khen thật lòng đấy ?

hoa khôi đoàn văn công theo đuổi như thế, ngay cả một sắc mặt cũng cho .

Nói một câu cũng keo kiệt, hóa thích tiểu ớt hiểm!"

Khẩu vị đúng là chút kỳ lạ, đúng là củ cải rau cải mỗi một sở thích.

Lục Kim An lạnh mặt, "Cô , tiểu ớt hiểm."

Từ Minh Hạo vỗ đùi ha hả, "An t.ử, thế là sa lưới tình , thế là bênh vực hả?"

là trọng sắc khinh bạn mà.

ai bảo là em chứ!

"Cậu xem cũng hai mươi hai , thích thì thích thôi, nãy phủ nhận?"

"Sao thế, thành phần gia đình cô gái đó ?

Sợ ông cụ nhà đồng ý?" Từ Minh Hạo đoán mò.

"Không ." Lục Kim An xoa xoa mặt, " quan tâm mấy thứ từ khi nào chứ?"

Đã thích , thì đối xử với con gái nhà hết , quản cô gia thế thế nào, thành phần chứ.

"Vậy là cái gì, mau ." Từ Minh Hạo thật sự tò mò c.h.ế.t .

"Cô còn nhỏ lắm, là súc sinh." Nhắc đến chuyện , Lục Kim An cũng chút bất lực.

Anh nghĩ đến việc Kiều Ngọc Uyển tuổi còn nhỏ, nhưng ngờ nhỏ đến thế.

Cao như , mà ngay cả mười tám tuổi cũng tròn.

Lúc thấy tài liệu, cả như một tia sét đ.á.n.h trúng, đ.á.n.h cho ngoài khét trong sống, hồn phách sắp lìa khỏi xác luôn.

nhịn , việc gì nhớ đến cô, thấy cô là thấy vui.

Haizz, tạo nghiệp quá mất.

Từ Minh Hạo càng thêm hứng thú, bê một cái ghế đối diện.

"Cậu tuổi còn nhỏ, là nhỏ bao nhiêu?

Lớn hơn ba bốn tuổi thì , ai chê , tính là trâu già gặm cỏ non."

Ai đàn ông nhiều chuyện, đàn ông mà nhiều chuyện lên thì phụ nữ chẳng cửa.

Từ Minh Hạo trong lòng đoán là mười tám tuổi.

Lục Kim An lườm một cái, quá thích đào bới đến cùng , thật phiền phức.

Do dự một lát, vẫn mở miệng : "Mười sáu tuổi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-cuc-pham-nguoi-qua-duong-giap-trong-van-nien-dai/chuong-224-hoa-ra-anh-thich-tieu-ot-hiem-luc-kim-an-bi-anh-em-tra-khao-tinh-cam.html.]

Haizz, trái tim cứ thấp thỏm yên, một mặt chăm sóc cô gái nhỏ, một mặt sợ phát hiện tâm tư đen tối của .

Coi thành kẻ biến thái.

Anh quá khó khăn .

Từ Minh Hạo trừng mắt, "Đệt, thế cũng quá súc sinh , nhỏ như cũng trêu chọc!"

"Đợi , là quen lúc nhiệm vụ ở Cát Tỉnh.

Vậy tức là quen mùa hè năm ngoái.

Là năm ngoái mười sáu, năm nay mười sáu? Nếu năm ngoái mười sáu, năm nay mười bảy , cũng nhỏ lắm."

Đợi thêm một năm nữa là thể nộp báo cáo kết hôn .

Sắc mặt Lục Kim An cứng đờ một cách khó nhận , ba bước gộp hai lao sân tập chạy vòng quanh.

Không thèm ngoảnh đầu , cứ như phía ch.ó đuổi .

Bàn tay cầm điếu t.h.u.ố.c của Từ Minh Hạo run rẩy:... Lúc im lặng còn hơn lên tiếng.

Đàn ông hai mươi tư tuổi thích cô gái mười tám tuổi phổ biến, hai mươi mốt tuổi thích mười lăm tuổi, bình thường ...?

Hay là giới thiệu cho em một đối tượng trạc tuổi?

Tốt nhất là nữ binh đ.á.n.h ?

Từ Minh Hạo vì em mà thể là thao nát cõi lòng.

Bên , Kiều Ngọc Uyển chuyện Lục Kim An em tra hỏi đến mức bỏ chạy trối c.h.ế.t.

Cô tự cho một phần thịt kho tàu, cá luộc, tôm hùm đất om dầu và cua cay.

Coi như phần thưởng cho việc trở thành phú bà.

Ăn cơm xong, một bức thư cảm ơn dài dằng dặc, dạt dào tình cảm mới tắm rửa ngủ.

Sáng sớm hôm , Kiều Ngọc Uyển mặc chiếc áo bông quần bông màu xanh đen vá chằng vá đụp.

Da bôi đen thui, mặt đầy tàn nhang, mắt vẽ nhỏ một chút, miệng vẽ to một chút.

Hóa trang thành một thanh niên hèn mọn.

Khoảnh khắc kẹp chiếc túi bước khỏi cổng, khí chất lập tức đổi .

Giống Tiểu Quan T.ử đến tám phần.

Kiều Ngọc Uyển chuẩn vặt lông cừu thì thể vặt một , vặt thì phí, cô vặt thì khác cũng vặt.

Lỡ như đợi cô về nhà , Tiểu Quan T.ử bán, bán lỗ thì ?

Cô là một bé Uyển lương thiện.

Chắc là trong tay tiền nên trong lòng hoảng, lề mề hơn một tiếng đồng hồ, Tiểu Quan T.ử cũng chỉ bán hai món.

Còn báo cho cô một tin dữ.

Sau bán nữa!

Tiểu Quan T.ử cũng ngốc, đồ cổ thời thái bình, vàng thời loạn lạc, nay đ.á.n.h nữa, mấy món đồ sớm muộn gì cũng tăng giá.

Còn việc bán đây, cũng là bất đắc dĩ, ai bảo lấy vợ chứ.

Vợ đòi "tam chuyển nhất hưởng", "ba mươi sáu cái chân" cơ.

Kiều Ngọc Uyển tìm một chỗ , lách gian, tiên xếp đồ cổ ngay ngắn.

Rồi lập tức tẩy trang, thẳng đến cửa hàng hạt giống.

Nữ nhân viên bán hàng thấy cô, mắt sáng như bóng đèn, "Đồng chí nhỏ, hắc hắc, cô đến ?"

Đã đợi từ lâu .

Kiều Ngọc Uyển tươi rạng rỡ, "Đến , đồng chí, hôm qua nghĩ cách gọi điện thoại về cho đại đội một .

Trong đội họp suốt đêm, khi bàn bạc vẫn chọn cách bảo thủ một chút.

Mua hạt giống ở cửa hàng các cô, nhưng trong đội nhiều tiền, dặn mua ít thôi, chỉ mua ngô và lúa mì, còn cả kê nữa."

"Đại đội các cô suy nghĩ vô cùng chu ." Nữ nhân viên bán hàng liếc thấy phong bì tay Kiều Ngọc Uyển.

Ba chữ "Thư biểu dương" to đùng đó, khiến khóe miệng cô kéo tận mang tai.

Giọng cũng to hơn một chút.

Đặc biệt là khi chú ý thấy chủ nhiệm đang ở cửa, nụ của nữ nhân viên bán hàng thiết cứ như Kiều Ngọc Uyển là chị em ruột khác cha khác của cô .

"Đồng chí, các cô mua mỗi loại bao nhiêu cân?"

Kiều Ngọc Uyển đúng lúc nở nụ ngượng ngùng, cô gãi gãi đầu, "Ngô là lương thực chính ở chỗ chúng , mua ba trăm cân thôi.

như , chúng tin cô.

Mua hai trăm cân thôi.

Lúa mì trồng ít, mua một trăm cân thôi."

 

 

Loading...