TN 70: Cực Phẩm Người Qua Đường Giáp Trong Văn Niên Đại - Chương 223: Dạo Lưu Ly Xưởng, Thu Gom Đồ Cổ Giá Trị Liên Thành Bằng Giá Cải Bắp

Cập nhật lúc: 2026-02-25 03:33:34
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bà bác vô cùng vui vẻ nhét kẹo túi.

Nhanh ch.óng nhổ vỏ hạt dưa, "Hạt dưa của cô rang thơm thật, ngon đấy, còn ngon hơn cả loại mua hồi Tết."

c.ắ.n hạt dưa hất cằm về phía cửa hàng, "Cửa hàng đó cũng gần giống như Cửa hàng Hữu Nghị .

Không chút phận thì căn bản , ở ngay cửa chặn .

Cửa hàng chuyên mở cho các cán bộ lão thành, chúng đều gọi nó là cửa hàng đồ cổ đặc cung.

mua , chỗ khác xem , ở đây ngoài cửa hàng đặc cung , đồ bày trong các cửa hàng khác đều chẳng .

Người cũng ngốc, đồ giấu từ sớm .

Có điều, con bé con nhỏ xíu như cô, chuẩn đấy?"

Trong sân một ông bác đang chắp tay , "Bà đang chuyện với ai đấy, đồ cổ đồ kiếc gì?"

Bà bác lập tức tiếp lời, "Thì con bé con , cửa hàng đặc cung mua đồ cổ, cản đây .

Ây, ông cách nào để ?"

Mắt Kiều Ngọc Uyển sáng rực lên, xem vận may của .

Gặp , lập tức ngoan ngoãn chào hỏi, "Cháu chào ông ạ."

Ông bác cô một cái, xách chiếc ghế đẩu nhỏ bên cạnh qua xuống, suy nghĩ một lúc , "Trước đây một , dựa thẻ nhà báo mà .

thì , cũng bán cho .

Đợi từ từ quen với các sư phụ bên trong , mới mua một hai món.

Đồ cổ trong cửa hàng là đồ thật, đồ cổ của các triều đại đều đủ, quan trọng là còn bán rẻ hơn các cửa hàng khác."

Kiều Ngọc Uyển xong mà nước dãi sắp chảy ròng ròng.

Đồ chuyên bán cho cán bộ lão thành, thể là đồ dỏm ?

Đồ bên trong tùy tiện xách một món để đến đời đều khả năng lập kỷ lục đấu giá thế kỷ mới.

Trong đầu cô lập tức nghĩ mấy cách "hình sự", bao gồm giấy tờ giả, ngụy trang thành ai đó, trực tiếp trộm...

Cửa hàng đồ cổ , cô nhất định !

... , cô cứng đầu đến thế, giở trò mí mắt của các cán bộ lão thành thì quá "hình sự" , dễ tống tù trong một nốt nhạc.

Cô thật sự thất vọng, ủ rũ cúi gầm cái đầu nhỏ.

"Haizz, thẻ nhà báo cũng khó kiếm lắm, ạ, cháu xem mấy nhà khác ."

Bà bác lấy cùi chỏ huých ông bác một cái.

Ông bác nhướng mí mắt lên, "Cô thật sự mua mấy thứ đồ chơi ?"

Kiều Ngọc Uyển liếc thấy mờ ám nhỏ giữa hai , lập tức gật đầu như giã tỏi, "Ông ơi, cháu thật sự thích.

Ông cứ yên tâm, cháu là kín miệng, trí nhớ cũng , chúng cứ coi như quen .

Hơn nữa nếu cháu thật sự mua , tuyệt đối sẽ để ông bận rộn vô ích ."

Bà bác nhịn kéo kéo vạt áo ông bác.

Ông bác ha hả đưa tay gạt tay bà bác , với Kiều Ngọc Uyển: " quen một , tổ tiên nhà trong cung.

ít đồ , dạo đang bán một ít.

Nếu cô ý định, dẫn cô , xa , bộ năm phút là tới."

Người trong cung, chẳng là thái giám ?

Trong lòng Kiều Ngọc Uyển vui như nở hoa, chắc chắn là ít đồ .

Nói chừng còn long bào, thánh chỉ các loại.

"Được ạ, chúng ngay bây giờ." Kiều Ngọc Uyển hề sợ hãi, chào tạm biệt bà bác theo.

Quanh co lòng vòng, đầy năm phút tới nơi.

"Tiểu Quan T.ử nhà ?" Ông bác gõ cửa nhè nhẹ.

Một lúc , bên trong cũng động tĩnh gì, ông bác gân cổ lên gọi một tiếng, "Tiểu Quan Tử."

"Không nhà chứ ạ?"

"Không , chắc chắn là còn ngủ dậy." Rõ ràng ông bác hiểu Tiểu Quan T.ử .

Lại qua một lúc ngắn, cửa kêu "kẽo kẹt" một tiếng, một đàn ông gầy gò, đầu bù tóc rối như tổ chim, mắt còn dính gỉ mắt lảo đảo mở cửa.

Cũng cỡ hai mươi tư hai mươi lăm tuổi, mở miệng rặt giọng Bắc Kinh.

"Dô, ngài đến đây?" Người đàn ông sức vuốt lọn tóc vểnh, nhếch mép, "Vị em gái nhỏ là?"

Ây dô, đúng là dáng dấp nuột nà, lớn ngần còn từng thấy ai xinh như .

Đáng tiếc, chỉ là một con ranh con.

Kiều Ngọc Uyển trong lòng trợn trắng mắt, mới là em gái nhỏ, cả nhà đều là em gái nhỏ.

Cái loại mép chỉ cái dẻo.

Ông bác chắp tay lưng, hạ thấp giọng: "Vào nhà ."

Người đàn ông phản ứng , ngậm miệng nhà, ông bác hiệu cho Kiều Ngọc Uyển xuống, "Con bé đến mua đồ trong tay đấy."

Người đàn ông bật , cầm hai quả óc ch.ó bàn lên xoay xoay trong tay.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-cuc-pham-nguoi-qua-duong-giap-trong-van-nien-dai/chuong-223-dao-luu-ly-xuong-thu-gom-do-co-gia-tri-lien-thanh-bang-gia-cai-bap.html.]

"Ông Lý, ngài đừng đùa nữa.

Mấy thứ đồ đó của cháu là đồ trong cung, ngày xưa đều là hoàng đế lão gia, lão phật gia dùng đấy.

Hắc, đắt lắm đấy!

Ngài dẫn một con ranh con đến đây? Nó tiền mua nổi .

Hắc, đừng mà đến chỗ cháu để mở mang tầm mắt nhé, ranh con, đây cho cô , nếu thật sự như thì đây vui ~"

Cái giọng Bắc Kinh , quá chuẩn .

Cứ mở miệng là hắc, mà Kiều Ngọc Uyển nhức cả chân răng, "Yên tâm , chút thực lực thì dám đến cửa chứ.

Đem hết đồ giấu đáy hòm của đây .

Chỉ là như ..." Kiều Ngọc Uyển dùng đại pháp khích tướng.

Quả nhiên hữu dụng, chịu nổi thái độ ngông cuồng của Kiều Ngọc Uyển, bỏ một câu, "Đợi đấy."

Không lục lọi ở ba bốn phút, bê nhà một cái rương cỡ .

Tiểu Quan T.ử mở rương , lấy từ bên trong một chiếc hộp nhỏ.

"Xem , đây là cái gì ?"

Kiều Ngọc Uyển lấy từ trong túi một đôi găng tay đeo , cẩn thận cầm lên tay.

"Chậc, gà trống ngẩng cao đầu kiêu hãnh, một con gà mái và một con gà con đang mổ một con rết, hai con gà con khác đang đùa giỡn đuổi .

Đây là chén gà Đấu Thái thời Minh Thành Hóa!"

Hiện đời còn tồn tại đến hai mươi chiếc, lưu thông thị trường chỉ ba chiếc.

Năm 2014 thể đấu giá 280 triệu đô la Hồng Kông cho chiếc chén gà Đấu Thái thời Minh Thành Hóa !

Cái tên phá gia chi t.ử !

Làm lắm, phá gia thì gì đến lượt cô.

Mắt Tiểu Quan T.ử trợn to lên một chút, "Không tồi, chút nhãn lực đấy, cô xem cái xem?"

Kiều Ngọc Uyển sắp chảy nước dãi , "Anh, cái ?

Cái là do tổ tiên truyền nhỉ?"

Lần Tiểu Quan T.ử thật sự tâm phục khẩu phục, khen ngợi: "Không sai, đây là do lớn trong nhà bỏ đại dương mua đấy.

Không mua thì e là hủy từ sớm, hoặc là bọn Cước Bồn Kê lấy mất ."

Kiều Ngọc Uyển gật đầu.

Món bảo vật truyền đời , chính là Khắc Ti Đà La Ni Kinh Bị!

Trên tấm chăn vàng vô giá thêu kinh Phật tiếng Tạng bằng sợi chỉ vàng.

Nghe chỉ hai chiếc truyền , một chiếc chính là đồ tùy táng của vua Càn Long, chiếc còn thì đặt trong mộ Từ Hy.

Sau tên trộm mộ Đông Lăng, Tôn mỗ Anh trộm mất.

Đây chính là bảo bối trị giá 130 triệu tệ đó a a a a!

Kiều Ngọc Uyển ngay cả sờ cũng nỡ sờ, cầm kính lúp chằm chằm, "Bán bao nhiêu tiền."

"Không bán." Cái miệng ba mươi bảy độ, những lời vô cùng lạnh lẽo.

" thật sự thích, giá cả dễ thương lượng." Nếu mua cái về, Kiều Ngọc Uyển tỏ vẻ, cô dễ phạm sai lầm.

Hơn nữa cô cũng , chắc chắn là bán.

Không bán, thì lấy .

Cuối cùng đều là nước mắt, Kiều Ngọc Uyển tiêu tốn một ngàn tám trăm năm mươi đồng.

Mua trọn vẹn mười món ở đây!

Ngoài còn ba chiếc bình hoa, hai chiếc đĩa lớn hoa lam, một bộ trang sức phỉ thúy trọn bộ, bao gồm cả đồ trang sức cài đầu.

Còn hai bức thư pháp và tranh vẽ, quan trọng là thư pháp và tranh vẽ con dấu riêng của Càn Tiểu Tứ.

Mỗi món đều là trân phẩm!

Cả hai bên đều hài lòng, đều cảm thấy đối phương là kẻ phá gia chi t.ử.

Đồ cổ ở cửa hàng đặc cung đều là giá cải bắp.

Chỉ mấy chục đồng, món tính gần hai trăm đồng , phá gia chi t.ử thì là gì.

Kiều Ngọc Uyển tỏ vẻ tiền khó mua thứ thích, đây đều là những tuyển thủ trị giá hàng trăm triệu trở lên, cô mơ cũng sẽ tỉnh .

Ra khỏi cửa, trực tiếp đưa cho ông bác năm mươi đồng.

"Ông ơi, cháu đến, chuyện thế nữa, nhớ đến cháu nhé."

Ông bác thấy tổ quốc , liên tục gật đầu.

Đợi ông bác khỏi, Kiều Ngọc Uyển lập tức chuyển bảo bối gian.

Còn ở một diễn biến khác, Lục Kim An đang huấn luyện đang nhớ đến Kiều Ngọc Uyển, sợ cô tuổi còn nhỏ, ở Kinh Thị xảy chuyện gì.

Cái lư hương nhỏ màu hồng phấn của Càn Tiểu Tứ , thật đấy.

 

 

Loading...