TN 70: Cực Phẩm Người Qua Đường Giáp Trong Văn Niên Đại - Chương 216: Trên Tàu Hỏa
Cập nhật lúc: 2026-02-25 03:33:27
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Người lên tàu ở công xã Vĩnh Xuân nhiều, may mà tránh tàu, thời gian dừng khá lâu.
Kiều Phú Hữu liền cùng lên tàu hỏa.
Tìm toa của Kiều Ngọc Uyển, đặt hành lý xuống giường , ngó vài , thấy toa giường mềm gần như .
Gian bốn Kiều Ngọc Uyển đang ở, càng là chỉ một cô.
Ông thở phào nhẹ nhõm một dài.
Đóng cửa hạ thấp giọng dặn dò, “Tiểu Uyển, bác gái cả cháu sáng sớm cho cháu mười cái bánh đường.
Năm cái bánh hành, luộc mười quả trứng vịt muối, sáu quả trứng ngỗng to.
Còn xào cho cháu một lọ đồ hộp lớn mắm thịt, đều đựng trong cái túi buộc dây đỏ ở bên , cháu ăn đường.
Trên tàu lạnh, nếu nguội , cháu nghĩ cách hâm nóng một chút.
Không hâm nóng thì cháu bỏ tiền toa ăn mà ăn, đừng để bản chịu thiệt.” Nói còn nháy mắt với Kiều Ngọc Uyển.
Chỉ chỉ cái áo bông to Kiều Ngọc Uyển đang mặc .
Nghe , Kiều Ngọc Uyển dở dở , cô bảo bà nội cô sáng sớm cứ nằng nặc đòi xem cái túi to trong áo cô chắc chắn .
Đây là lén nhét tiền cho cô .
Gật gật đầu, tay cô thò trong áo sờ sờ cái túi, dày cộp, chắc chắn ít tiền.
“Yên tâm bác cả.”
Kiều Phú Hữu thể yên tâm, cả đời ông nơi xa nhất chính là thành phố.
Bên ngoài cũng lạ nước lạ cái, chút kinh nghiệm cũng .
Cháu gái còn nhỏ thế , một Kinh Thị, tối qua ông lo lắng cả đêm ngủ ngon.
“Cháu buổi tối lúc ngủ ngàn vạn tỉnh táo một chút.
Trên tàu hỏa đừng chuyện nhiều với quen , việc tìm nhân viên tàu hỏa.
Xuống tàu hỏa, tìm chỗ ở thì đ.á.n.h điện báo về nhà.
Nếu gặp vấn đề, thì tìm công an…”
“Cháu , nhớ ạ, cháu cách mấy ngày sẽ gửi điện báo cho một .” Kiều Ngọc Uyển giơ hai tay đảm bảo.
“Nhất định mở to mắt mà ngủ, gặp bắt chuyện gì hết, đ.á.n.h cho một trận .”
Kiều Phú Hữu: …! Cái con bé .
Cuối cùng tiếng còi tàu hỏa giải cứu Kiều Ngọc Uyển.
Kiều Phú Hữu vội vàng xuống tàu.
Kiều Ngọc Uyển lau giọt mồ hôi tồn tại trán, vẫy vẫy tay về phía ngoài cửa sổ.
Tàu hỏa từ từ chuyển động, Kiều Ngọc Uyển đặt Tướng Quân lên cái bàn nhỏ ở giữa, từ trong túi hành lý lấy một tấm ga trải giường hoa nhí sạch sẽ trải lên giường.
Lại lấy một cái vỏ gối l.ồ.ng .
Lại từ trong túi đeo chéo lấy một đôi dép bông, lau sạch đôi giày bông chân, cất túi hành lý.
Phải tàu hỏa hai ngày một đêm, dép lê lên xuống giường cho tiện.
Để đất cũng sợ mất.
Cô lấy một cái bình nước, lấy một cái bát nhỏ, “Tướng Quân, mày ở đây trông hành lý, tao lấy ít nước nóng hai chị em uống.”
“Meo, .” Tướng Quân ưu nhã l.i.ế.m l.i.ế.m móng vuốt.
Nó cũng là con mèo từng trải sự đời .
Lấy nước nóng xong, Kiều Ngọc Uyển rót cho một ca lớn , rót cho Tướng Quân một bát nhỏ, thổi nguội cho nó , “Nè, nóng nữa , uống .”
Tướng Quân khát khô , l.i.ế.m láp từng ngụm lớn.
Sáng dậy sớm, hơn ba giờ sáng Kiều lão thái lôi cô khỏi chăn, sợ muộn, lúc đến ga tàu hỏa sớm hẳn một tiếng rưỡi!
Quá sớm, cô ăn vô, chỉ húp ít cháo, bây giờ sớm đói .
Ngồi khoanh chân giường, từ trong hành lý lấy hai hộp cơm nhôm, đựng đầy thịt xào và dưa muối nhỏ.
Thịt xào còn bốc nóng, chậc, gian đúng là tiện.
Tướng Quân ăn cá khô nhỏ, bò bên cửa sổ ngoài, “Chẳng gì đáng xem cả, tuyết, thì là ruộng đất.
Nhà cửa cũng thấp lè tè, rách nát.” Nó chút thất vọng.
Kiều Ngọc Uyển phong cảnh ngừng lùi phía xoa đầu mèo.
“Đợi qua Sơn Hải Quan, từ từ sẽ khác, đến Kinh Thị, tao dẫn mày chơi khắp nơi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-cuc-pham-nguoi-qua-duong-giap-trong-van-nien-dai/chuong-216-tren-tau-hoa.html.]
Chỉ là cái đầu mèo bé tí của mày, nhớ nhiều phong cảnh thế ?” Kiều Ngọc Uyển cố ý trêu nó.
Quả nhiên, Tướng Quân trực tiếp xù lông, khắp toa xe đều là tiếng kêu meo meo của nó.
“Meo, hươu vượn, đầu óc ông đây lắm, chuyện hồi nhỏ còn nhớ rõ mồn một đây .
Ngay cả phim mày xem, lời thoại ông đây đều thể nhớ sót một chữ.
Thần tố cáo Hi Quý phi tư thông…”
“Được , mày thông minh thật.” Kiều Ngọc Uyển một miếng thịt xào, một miếng trứng ngỗng, c.ắ.n một miếng lớn bánh đường, ăn ngon lành.
Kiều Ngọc Uyển tưởng rằng tàu hỏa sẽ nhàm chán, nhưng ngay lập tức cô phát hiện nghĩ nhiều .
Trên thành phố hai đại ca lên tàu, một béo một gầy, như Đầu đà béo gầy .
Ở ngay gian bên cạnh.
Hai lên tàu, liền gân cổ lên tán gẫu, chuyện gì khác, chuyên chuyện phong kiến mê tín.
Kiều Ngọc Uyển và Tướng Quân , ôi ơi!
Thời buổi còn đầu sắt thế cơ đấy, gan to thật.
đừng chứ, hai đại ca kể chuyện thật, trầm bổng du dương, cao trào dồn dập, Kiều Ngọc Uyển giường say sưa ngon lành.
Cuối cùng mơ mơ màng màng còn ngủ một giấc ngắn.
Ngủ dậy là buổi trưa .
Kiều Ngọc Uyển chuẩn toa ăn mua ít đồ ăn, cô dặn dò Tướng Quân trông hành lý xong, liền thấy ngoài cửa truyền đến tiếng ồn ào.
Mắt cô sáng rực lên, náo nhiệt để xem!
Ôm Tướng Quân trong nháy mắt đến hiện trường ăn dưa đầu tiên, thực là mở cửa, ngoài.
Vừa khỏi cửa, liền thấy một phụ nữ mặt đen sì, mặc áo khoác quân đội, tóc b.úi cẩn thận tỉ mỉ dẫn theo nhân viên tàu hỏa, cảnh sát đường sắt tới.
Chỉ hai đại ca bên cạnh, “Đồng chí, chính là hai bọn họ.”
Hai đại ca chút ngơ ngác…
“Đồng chí, rõ mồn một, chính là hai đang truyền bá phong kiến mê tín.”
Hai đại ca tức đến mức mắt phun lửa, cái con dở , rảnh rỗi sinh nông nổi tố cáo.
Đồng thời trong lòng cũng một tia chột và khiếp sợ.
Hai là bạn nối khố lớn lên cùng từ nhỏ, việc cùng một xưởng nhiều năm, quan hệ đến mức thể mặc chung một cái quần.
Chỉ cần tụ với là đóng cái máy .
Từ sáng thể đến tối, vui , tự nhiên miệng cũng cái chốt cửa.
Cộng thêm hai năm nay gió cũng c.h.ặ.t như thế nữa, hai mất sự cẩn trọng.
Đại ca béo nén một bụng tức, đầu lắc như trống bỏi, “Hai chúng từng , cô chắc chắn là nhầm .”
Đại ca gầy trừng mắt phụ nữ: “Hai chúng cũng ngốc.”
Người phụ nữ chịu buông tha, “Tai điếc, cái tên béo nhà chị gái năm ngoái xây nhà mới, lúc dỡ nhà cũ buổi tối hoàng bì t.ử báo mộng.
Bảo dỡ muộn một ngày, hoàng bì t.ử chuyển nhà.
Xong rể , hôm dỡ luôn, kết quả ngã gãy chân.
Anh dám đây ?” Người phụ nữ đắc ý liếc xéo đại ca béo.
Để chứng minh lời sai, phụ nữ chĩa mũi dùi đại ca gầy.
“Còn cả nữa, xong liền cũng từng gặp chuyện .
Anh mơ nhà ông bà nội dột nước, mơ liền ba ngày.
Anh liền bảo bố mộ ông bà nội ngó thử, kết quả mộ móng trâu giẫm thủng một lỗ.
Có chuyện hả?
Đừng thừa nhận, hai tuy đóng cửa, nhưng giọng to rung trời.
cách các xa như thế đều rõ mồn một.
Đồng chí công an, các nếu tin thể hỏi những khác ở gần đây.”
“Chúng thấy.”
“ cũng thấy, lên tàu.”
Hành khách khác nhao nhao lắc đầu, đều lội vũng nước đục.