TN 70: Cực Phẩm Người Qua Đường Giáp Trong Văn Niên Đại - Chương 213: Chắc Là Đi Tè Cũng Bị Tè Ra Hai Tia Rồi

Cập nhật lúc: 2026-02-25 03:33:24
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2VmWeHUHZZ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lãnh đạo công xã nổi giận!

Lãnh đạo thành phố nổi giận!

Lãnh đạo trong cuộc họp trực tiếp đập bàn, “Ngông cuồng, quá ngông cuồng , các đồng chí, đây là phần t.ử tội phạm năm bảy lượt khiêu khích chúng !”

Ngụy Định Bang tham gia cuộc họp trong lòng đầy đau khổ.

Lúc mới nhận tin trong lòng ông lộp bộp một cái, đợi thấy còn sống, ảnh hưởng đến việc thẩm vấn , ông yên tâm.

Sau khi bình tĩnh , ông liền đoán là ai .

Nói thật, ông hả giận! Đều uống ly rượu nhỏ vui vẻ một chút.

Bọn họ theo dấu vết, càng tra càng , càng tra càng thấy giật , ngờ dã tâm của bọn Nhật Bản vẫn c.h.ế.t.

Có điều thu chút lãi, việc gì lớn.

Ông chú Định Bang chút chuyện nhỏ vẫn gánh .

lãnh đạo cứ phun nước miếng, gào thét mãi thôi, ông cạnh lãnh đạo thật sự sắp nứt .

Nửa tiếng , Ngụy Định Bang vuốt mặt, đầy mặt mùi lạ, bước chân nặng nề khỏi phòng họp.

Lãnh đạo công xã cũng nặng nề.

Về đến công xã đập bàn suốt một tiếng đồng hồ.

Kiều Phú Hữu cũng nặng nề, đáng tiếc, ông bàn để đập, chỉ thể về nhà đập giường.

Kể từ Vương Mỹ Lệ xảy chuyện, ông cảm thấy năm hạn bất lợi, nghĩ qua năm mới, thể đổi vận.

Không ngờ rằm tháng giêng còn đến, xảy chuyện .

Haizz, tổ tông cúng bái uổng công .

Kiều Ngọc Uyển ngoan ngoãn ghế đẩu ăn khoai tây nướng thơm phức, ý kiến khác, “Bác cả, tái ông mất ngựa là phúc.

Bác bây giờ là tiền đồ nhất nhà , tổ tông sẽ mặc kệ .

Bác xem, lãnh đạo mắng bác chứ?”

Kiều Phú Hữu gật đầu, vẫn sầu mi khổ kiểm.

Mắt Kiều Ngọc Uyển sáng lấp lánh, cảm thấy bác cả cô chính là nghĩ quá nhiều, “Nói cho cùng xảy chuyện ở đại đội chúng .

Cùng một địa điểm, xảy hai vụ việc, nếu trách nhiệm, đó cũng là của công xã.

Lãnh đạo mới nên kiểm điểm , chúng là khổ chủ, chúng sợ gì.

Chính là chuyện của Vương Mỹ Lệ cũng liên quan đến chúng a.

phạm tội lúc ở thành phố.

Trong đội ngũ thanh niên trí thức xuất hiện con sâu rầu nồi canh, toạc móng heo cũng liên quan đến bác là đại đội trưởng.

Danh tiếng của chúng còn liên lụy chứ.

Bác cả, bác chính là kể khổ, đổi là cháu thì cháu ôm đùi lãnh đạo mà .”

Vương Mỹ Lệ bắt, lý do đưa là cô lúc ở thành phố đầu cơ trục lợi, nuốt trọn một khoản tiền của hợp tác chạy trốn xuống nông thôn.

Người hợp tác tìm thấy , liền cứ chằm chằm nhà họ Vương.

Mẹ Vương và Vương lão nhị chính là đám đó đ.á.n.h.

Còn về việc tại Vương Mỹ Lệ tỏ nghèo, dễ dàng tự não bổ .

Kẻ tham ô cả một nhà tiền đó, chẳng cũng chỉ dám ở nhà cũ nát, ăn mì trắng thôi , bác xem dám khoe khoang .

Kiều Phú Hữu lúc đầu óc phản ứng linh hoạt, “Ngày mai bác tìm lãnh đạo .”

Nói xong thở dài, “Bác cũng chỉ là sợ lãnh đạo mắng, bác là trong lòng khó chịu.

Người giao con cái lành lặn cho , bây giờ… haizz…”

Kiều Ngọc Uyển lấy que cời lửa bới một củ khoai tây gặm, trong lòng hớn hở.

Bây giờ khó chịu, e là vỗ tay khen .

Hiện giờ đang ở đầu sóng ngọn gió, cô một lên công xã, bà nội cô trăm phần trăm cho.

cùng bác cả, thì… he he.

Sáng sớm hôm , Kiều Phú Hữu đạp xe đạp đèo Kiều Ngọc Uyển, đến bên cạnh công xã, Kiều Phú Hữu cứ như chim sợ cành cong.

Nhìn trái, , mắt đảo còn khó hơn mắt lác.

Nhãn cầu hận thể xoay ba trăm sáu mươi độ.

Kiều Ngọc Uyển vỗ n.g.ự.c, “Bác cả đừng sợ, cháu ở đây, dám đến cướp cháu cho bọn họ một trở .

Hai cái tát tai là quạt cho bọn họ ngơ ngác luôn.”

Xe đạp hóa thành phong hỏa luân, vèo một cái đạp xa tít.

Qua đường tàu hỏa, đường dần dần đông lên, Kiều Phú Hữu mới thở phào nhẹ nhõm.

“Uyển , hôm nay cháu cùng bác, bác đúng là sợ thót tim.”

Kiều Ngọc Uyển che miệng trộm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-cuc-pham-nguoi-qua-duong-giap-trong-van-nien-dai/chuong-213-chac-la-di-te-cung-bi-te-ra-hai-tia-roi.html.]

Đến Nhị Bách Hóa, Kiều Ngọc Uyển nhảy xuống xe đạp, cô xua tay.

“Bác cả, bác việc , cháu dạo loanh quanh gần đây thôi.

Đợi bác xong, thì đến đây tìm cháu, hai bác cháu cùng xem Ngô Vệ Dân tỉnh .”

“Được, thế cháu đừng chạy lung tung, cháu rụng một sợi tóc bà nội cháu đ.á.n.h c.h.ế.t bác…” Kiều Phú Hữu một bước ngoái ba dặn dò.

Kiều Ngọc Uyển ngoan ngoãn gật đầu.

Đến khi khuất mới thu biểu cảm, ga tàu hỏa đối diện Nhị Bách Hóa nở một nụ .

Trước tiên trong dạo một vòng, tán gẫu với nhân viên bán hàng quen một lúc.

Cũng chẳng gì để mua, chỉ mua hai cân quýt.

Thấy thời gian còn sớm, sang hiệu sách bên cạnh dạo một vòng, mua một bộ sách Toán Lý Hóa.

Sau khi ngoài, liền lách gian.

Lúc , Kiều Ngọc Uyển một bộ trang phục, ngay cả giới tính cũng đổi .

Xuất hiện ở cửa ga tàu hỏa.

Bố Ngô tâm trạng vô cùng tồi tệ, lâu nữa lô bảo vật sẽ vận chuyển ngoài, con trai thứ hai thể về thành phố.

cố tình ngay lúc mấu chốt xảy chuyện.

Nghĩ đến đứa con trai thứ hai giống ông nhất là một phế nhân.

Trong mắt bố Ngô lóe lên một tia hàn quang, lật lật mắng lãnh đạo công xã một lượt.

Mẹ kiếp, một lũ vô dụng.

Ông chỉ cho thời gian một tháng, một tháng bắt , ông sẽ cho nổ tung văn phòng.

Mãi đến khi nhân viên tàu hỏa hô công xã Vĩnh Xuân đến trạm .

Bố Ngô mới thu lệ khí trong lòng, chỉnh biểu cảm, dậy kéo vạt áo, xách túi xuống xe.

“Gã đàn ông ch.ó c.h.ế.t…” Bố Ngô khỏi cửa soát vé, liền lưng truyền đến một tràng tiếng mắng c.h.ử.i giận dữ.

Ông theo bản năng đầu , liền thấy một trai gầy gò đầy mặt lệ khí đang ông với ánh mắt thù hận.

Bố Ngô ngẩn một chút, tay xách túi của ông siết c.h.ặ.t, mặt đầy vẻ nghi hoặc.

quen , nhận nhầm …”

Chàng trai gầy gò c.h.ử.i ầm lên, “Bớt nó đ.á.n.h rắm, mày ở đây giả vờ cái gì.

Mày dám mày quen tao? Mày quen tao mà mày ngủ với vợ tao!?

Mày cái lão già khốn kiếp nửa cái chân sắp bước quan tài , vợ tao mới hai mươi.

Mày ngoài việc nhiều tiền hơn tao, địa vị hơn tao, còn chỗ nào hơn tao?

E là tè cũng hai tia chứ.

Tao cũng nhảm với mày, mày ngủ với vợ tao bao nhiêu chuyện tính ?”

Đù!

Quá kịch tính!

Người xung quanh đầy mặt dưa to quá, ăn hết, ánh mắt đảo qua đảo giữa hai .

Bố Ngô hận đến nghiến răng nghiến lợi, trong lòng c.h.ử.i ầm lên mụ đàn bà ngu xuẩn.

Chút chuyện mèo mả gà đồng cũng giấu , còn để chồng .

Còn để theo dõi ông đến tận đây.

Phải là bố Ngô cả đêm ngủ ngon, đầu óc cũng thành hồ dán, thật sự là đàn ông của nhân tình, thể từ Xuân Thành xa xôi theo dõi đến tận đây.

Bố Ngô từ thời trẻ khá lẳng lơ đê tiện, nhưng khi đó tình hình .

Vì đại nghiệp chỉ thể nhịn, khiêm tốn.

Bây giờ tuổi tác lớn , luôn thuận buồm xuôi gió, nên chút lâng lâng.

Mấy năm đầu bắt đầu rục rịch, hiện tại bất luận là khuôn mặt tuổi tác, đều khá hợp ý ông .

Còn hài lòng hơn .

Ông tiền, cũng chịu chi, bảo dưỡng cũng tạm , ít nhất mùi già.

Ở thị trường ngoại tình cũng coi như đắt khách.

Trước công tác bảo mật , phát hiện, đột nhiên chỉ mũi mắng, còn nhiều vây xem như .

Điều khiến mặt bố Ngô âm trầm xuống.

Ông âm trầm, trai nổi đóa, “Lão già khốn kiếp, cắm sừng cho tao còn dám xụ mặt.

Quá coi tao gì, hôm nay ông đây gì cũng dạy dỗ mày một trận trò.”

Chàng trai đợi dứt lời, lao tới.

Lúc xung quanh vây thành một vòng lớn.

 

 

Loading...