TN 70: Cực Phẩm Người Qua Đường Giáp Trong Văn Niên Đại - Chương 207: Đón Giao Thừa Dán Câu Đối, Mèo Tướng Quân Thể Hiện Trí Thông Minh
Cập nhật lúc: 2026-02-25 03:33:18
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mùa xuân đến, vui !
Dán hoa xuân, đốt pháo hoa!
Ăn Tết !
Đêm ba mươi Tết, Kiều Ngọc Uyển dậy từ sớm.
Thời gian gấp gáp, nhiệm vụ nặng nề, cô nhóm lửa , nấu hồ dán câu đối.
Muộn thì may mắn.
Hôm qua Kiều lão thái sợ cô ngủ nướng, dặn dặn .
Kiều Ngọc Uyển mặc áo bông đỏ, giày bông màu đỏ mận, đội mũ len đỏ, cả trông vô cùng hỉ hả.
Da cô trắng, mặc một cây đỏ hề thấy quê mùa chút nào.
Ngược càng tôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo.
Ngay cả Tướng Quân cũng mặc một bộ áo bông màu đỏ, là do Kiều Ngọc Uyển tự tay khâu từng mũi kim.
Mặc dù đường kim mũi chỉ xiêu vẹo, nhưng thắng ở kiểu dáng dễ thương.
Tướng Quân thích.
Kiều Ngọc Uyển dán tranh Tết , dán chữ Phúc, hoa xuân chuẩn từ hôm qua.
Trong nhà ngoài ngõ đều dán hết.
Chum nước, tủ cũng bỏ sót, khí vui mừng của ngày Tết, hương vị Tết lập tức ùa về.
Câu đối một dán khó, cô liền dán một tờ "Lương mãn thương" (Lương thực đầy kho) ở cửa nhà kho , vị trí đối diện cửa chính dán "Xuất môn kiến hỉ" (Ra cửa gặp hỉ).
Vừa dán xong, Kiều Kiến Nghiệp đến.
Hào hứng : "Mấy cái khác em dán xong hết ? Mau cho xem câu đối em ."
Hôm qua Kiều Phú Hữu cố ý đến giúp Kiều Ngọc Uyển câu đối, Kiều Ngọc Uyển chữ lông b.út.
Không ai tin cả.
Hôm qua xong, Kiều Ngọc Uyển liền giấu , giữ cảm giác bí ẩn.
Kiều Ngọc Uyển bê một cái ghế đẩu nhỏ , kiễng chân quét một lớp hồ lên cánh cửa .
Kiều Kiến Nghiệp cầm câu đối, mắt trừng to: "Cái, cái câu đối thực sự là em ? Em chắc chắn là mua chứ?"
"Đương nhiên là em tự , thế nào? Đẹp chứ?"
Thấy mắt sắp trừng lồi ngoài, Kiều Ngọc Uyển đắc ý sướng rơn.
Con đôi khi dễ dàng vui vẻ như .
Kiều Kiến Nghiệp gân cái giọng oang oang: "Đâu chỉ là ."
Cho dù hiểu chữ lông b.út, cũng câu đối gấp trăm cái thứ mà bố hì hục nửa tiếng đồng hồ, hỏng nửa tờ giấy mới thành.
Chu Dương và Phùng Hoa cầm câu đối thò đầu qua hàng rào.
Chu Dương còn khoa trương hơn cả Kiều Kiến Nghiệp, ây da một tiếng: "Đây là chữ Trâm Hoa Tiểu Khải ?"
Phùng Hoa ở bên cạnh gật đầu: "Chữ chuẩn đấy, tranh cũng vẽ . Sớm Kiều tri thanh tay nghề , câu đối của chúng cũng nhờ cô ."
"Dễ thôi, nếu các còn thừa giấy đỏ, bây giờ mang sang cũng ." Kiều Ngọc Uyển hào sảng vung tay.
Bản cô cũng đắc ý với câu đối .
"Sang năm ." Chu Dương lắc đầu, "Giấy đỏ thừa của chúng đều chữ Phúc hết ."
Kiều Kiến Nghiệp đưa hoành phi cho Kiều Ngọc Uyển , Kiều Ngọc Uyển để Tướng Quân cũng cảm giác tham gia, liền hỏi: "Tướng Quân, mày xem xem, lệch ?"
Tướng Quân chạy chính giữa, cẩn thận đ.á.n.h giá một cái: "Meo meo, lệch."
"Phụt..." Kiều Kiến Nghiệp, Chu Dương và Phùng Hoa đều nhịn bật thành tiếng, Kiều Kiến Nghiệp càng vỗ đùi vô cùng khoa trương.
Chu Dương: "Kiều tri thanh, cô thể hiểu Tướng Quân gì ?"
" dặn Tướng Quân từ , meo một tiếng, đại diện cho lệch, meo hai tiếng, đại diện cho lệch. Vừa nãy Tướng Quân meo meo hai tiếng, chứng tỏ lệch."
Đùa , với IQ của Tướng Quân chừng còn cao hơn cả Kiến Nghiệp đấy.
Kiều Kiến Nghiệp cứng đờ , em gái nãy một cái gì?!
Chu Dương kéo Phùng Hoa từ sân nhà họ chạy tót sang: "Kiều tri thanh, Tướng Quân cái chứ. Để xem cho cô... Ủa, đúng là lệch thật."
Đầu óc Chu Dương một khoảnh khắc mơ hồ.
Thành tinh .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-cuc-pham-nguoi-qua-duong-giap-trong-van-nien-dai/chuong-207-don-giao-thua-dan-cau-doi-meo-tuong-quan-the-hien-tri-thong-minh.html.]
Kiều Ngọc Uyển vuốt phẳng hoành phi, vô cùng tự hào : "Coi thường mèo , tin các cứ đây kỹ xem."
Kiều Ngọc Uyển bắt đầu dán vế : "Tướng Quân, mày giúp tao xem xem, lệch ?"
Tướng Quân liếc Kiều Kiến Nghiệp, Chu Dương và Phùng Hoa một cái :... Bản tướng quân đoạt tất cả những gì thuộc về !
Sau đó meo một tiếng.
Kiều Kiến Nghiệp vỗ tay: "Ủa, quả nhiên là lệch ."
Đợi Kiều Ngọc Uyển dán xong nhảy xuống ghế, ba nhận thức đầy đủ rằng IQ của Tướng Quân siêu cao.
Ngưỡng mộ vô cùng.
Kiều lão thái mặc quần áo mới, thấy Kiều Kiến Nghiệp về, híp mắt hỏi: "Sao ? Câu đối của Tiểu Uyển ?"
Kiều Phú Hữu híp mắt, rít tẩu t.h.u.ố.c: "Tiểu Uyển mới mấy tuổi, mới lạ, con bé cứ bướng bỉnh."
Kiều Kiến Nghiệp dùng ánh mắt đồng tình liếc bố ruột.
"Bố, câu đối của hai mà so sánh, thì quả thực cách mười vạn tám ngàn dặm, đặt cạnh để so sánh, quả thực là một sự sỉ nhục."
Kiều Phú Hữu nhe hàm răng trắng bóc: "Con xem, bố Tiểu Uyển mà!"
Kiều Kiến Hoa và Kiều Kiến Đảng , luôn cảm thấy lời của em trai ngốc nghếch ý .
"Bố, bố thôi ." Kiều Kiến Nghiệp toét miệng đầy ý trào phúng ông bố ruột: "Là của bố !"
Kiều Phú Hữu: "...!"
Kiều Kiến Nghiệp: "Chưa đến chữ Tiểu Uyển hơn bố. Chỉ riêng hình vẽ câu đối vô cùng , Tiểu Uyển vẽ con thỏ. Vẽ sống động như thật, giống lắm. Vế là Thỏ bay dũng mãnh tài hưng vượng, vế là Đại triển hồng thỏ năm như ý, hoành phi, Giữ phúc đợi thỏ!"
"Ở giữa em chữ Phúc, mà dùng b.út lông quẹt ba hai cái vẽ một con thỏ mập."
"Dưới bên trái và bên con thỏ mập dán thêm hai tờ nhỏ, Bát phương lai tài, Nhật tiến đấu kim, xem, mới mẻ bao, nhiều tài lộc bao."
Trương Hương Hoa bưng gà đông lạnh, cá đông lạnh và thịt lợn đông lạnh nhà.
Nghe chép miệng: "Tiểu Uyển đúng là thông minh, tay cũng khéo, hôm qua học cắt hoa dán cửa sổ cái là ngay, Vương đại nương của các con khen mãi."
Kiều lão thái xong, lập tức tươi rói: "Giống !"
Tiếng rít tẩu t.h.u.ố.c của Kiều lão đầu cũng đặc biệt to... Giống ông.
Kiều Phú Hữu trầm ngâm một lúc, mới : "Sao bố thấy câu đối hợp dán ở trang trại chăn nuôi hơn nhỉ."
Tất cả trong nhà:...
Đừng , ông đúng thật đấy, quá hợp luôn.
Kiều Phú Hữu dậy, lên tủ tìm giấy đỏ còn thừa, cầm b.út lông và lọ mực: "Bố sang nhà Tiểu Uyển xem thử."
Kiều Kiến Hoa và Kiều Kiến Đảng lặng lẽ theo.
Kiều Kiến Nghiệp giống như kẻ tọc mạch do ông trời phái xuống, quấn áo bông lớn theo.
Vừa đến cổng lớn Kiều Phú Hữu bạo kích.
Đi đến cửa phòng, bạo kích hai.
Ông chằm chằm câu đối một lúc lâu, ông nghĩ là sẽ cách, nhưng ngờ cách lớn như .
Hoàn là đòn giáng duy độ!
Trớ trêu Kiều Kiến Nghiệp thích xát muối tim, ha hả: "Bố, nào, con sai chứ. So với của Tiểu Uyển, chữ bố giống hệt gà bới."
Kiều Kiến Hoa, Kiều Kiến Đảng:... To gan thật!
Kiều Phú Hữu con trai út với vẻ mặt cạn lời, thể ngứa đòn thế chứ.
Nếu vì ăn Tết đ.á.n.h trẻ con...
Giọng Kiều Kiến Nghiệp quá to, thanh niên trí thức ở viện thấy cũng đến xem náo nhiệt, từng đều khen ngợi Kiều Ngọc Uyển hết lời.
Kiều Ngọc Uyển khoe khoang.
Liền mặt thêm một câu đối nữa.
Có thể là b.út tẩu long xà, vung b.út vẩy mực.
Tề Giai Mai "hoa mai vàng" cắm trong vỏ chai rượu của Kiều Ngọc Uyển, nỗi nhớ quê hương trào dâng.
Liền hỏi: "Tiểu Uyển, hoa mai của em thế nào ? Làm giống thật quá."
Kiều Ngọc Uyển:...!
Lại đắc ý .