TN 70: Cực Phẩm Người Qua Đường Giáp Trong Văn Niên Đại - Chương 205: Nhường Công Việc Cho Chị Họ, Kiều Kiến Nam Mất Cả Chì Lẫn Chài
Cập nhật lúc: 2026-02-25 03:33:16
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Không mất bao lâu Kiều Ngọc Uyển chạy đến nhà bác hai.
Chu Xuân Hoa đang cùng Kiều Kiến Phán gói bánh bao đậu dính, thấy tiếng ngỗng kêu cạc cạc.
Kiều Kiến Phán dậy đẩy cửa một cái: "Mẹ, Tiểu Uyển đến ."
Kiều Kiến Phán vui vẻ vô cùng: "Tiểu Uyển, em mới về ?"
"Vâng ạ, mới về." Kiều Ngọc Uyển chút thèm ăn trong , thấy gói bánh bao, cũng ăn.
Chu Xuân Hoa ghế đẩu gói ha hả hỏi: "Triệu Trân Trân chứ?"
"Phải tĩnh dưỡng một tháng, tinh thần thì khá ạ." Kiều Ngọc Uyển lấy một cái ghế đẩu bên chậu than sưởi ấm, kể mục đích đến đây một lượt.
"Thật ? Còn chuyện nữa." Chu Xuân Hoa mà trợn mắt há mồm.
"Ây da, Tiểu Uyển, bác gái hai đều cảm ơn cháu thế nào cho , cháu xem, Tiểu Uyển cháu tài giỏi thế ."
Chu Xuân Hoa vòng quanh trong nhà mấy vòng, cũng tìm món đồ nào thể lấy để cho Kiều Ngọc Uyển.
Chỉ đành vỗ đùi một cái, c.ắ.n răng.
"Tiểu Uyển, sang năm bác gái hai nuôi nhiều gà hơn, ngày nào cũng cho cháu ăn trứng gà."
Trong lòng Kiều Ngọc Uyển buồn .
Bác gái hai của cô nãy diễn giải hảo thế nào gọi là giống như con ruồi mất đầu.
Mắt Kiều Kiến Phán sáng lấp lánh, ôm lấy Kiều Ngọc Uyển hôn chụt chụt mấy cái: "Tiểu Uyển, em đúng là phúc tinh của chị. Công việc ở công xã là nhờ phúc của em, thế. Sau chị sẽ theo em lăn lộn, em hướng Đông, chị tuyệt đối hướng Tây, em đ.á.n.h ch.ó, chị tuyệt đối đuổi gà."
Cô vội vàng rửa tay, đầu với Chu Xuân Hoa:
"Bố con đang ở nhà kho, con gọi một tiếng, chúng cùng đến nhà bà nội một chuyến."
Đợi khi bốn đến nhà , trong tay Trương Hương Hoa đang xách một miếng thịt, với Kiều lão thái: "Mẹ, xem miếng thế nào? Mỡ nhiều nạc ít, nặng hơn một cân."
Kiều lão thái cầm lấy, lật qua lật xem một lượt, hài lòng gật đầu: "Được, lấy miếng ."
Kiều Trường Phú ngại ngùng, xoa xoa tay : "Lại để chị dâu cả tốn kém ."
"Hì hì, chị dâu cả, đợi Tiểu Phán kiếm tiền, bảo nó mua đồ ăn ngon cho bọn Kiến Hoa." Chu Xuân Hoa nghĩ còn xa hơn.
Chuyện đặt ở nhà khác đ.á.n.h vỡ đầu chảy m.á.u mới lạ.
Cũng tuyệt đối đến lượt một đứa con gái như Kiều Kiến Phán.
Tiền lương một tháng là một khoản tiền nhỏ, những năm Thanh Sơn Lương T.ử ngay cả một xu cũng từng phát.
Chỗ bọn họ tuy trọng nam khinh nữ đến mức đó, nhưng coi trọng cháu trai hơn là điều chắc chắn.
Nếu Trương Hương Hoa dù chỉ tính toán một chút xíu, công việc tám phần mười sẽ rơi đầu Kiều Kiến Hoa.
Thấy Trương Hương Hoa những vui, còn giúp chuẩn thịt, Chu Xuân Hoa dù vô tâm đến , cũng vô cùng ngại ngùng.
"Không , cũng ngoài." Trương Hương Hoa chút ý kiến nào.
Cười ha hả : "Vốn dĩ nhà chú thím sống khó khăn hơn một chút. Cộng thêm những món đồ Tiểu Uyển bình thường hiếu kính cho cha , nhà ít ăn ké. Nhà chiếm tiện nghi còn nhiều hơn nhà chú thím nhiều."
Vốn dĩ cả nhà Kiều Trường Phú đều tự nhiên lắm, Trương Hương Hoa như , ngược hòa hoãn hơn một chút.
Dù cũng là chuyện , cả nhà đều vui vẻ chuyện một lúc.
Kiều lão đầu gõ gõ tẩu t.h.u.ố.c đế giày: "Đi học vẫn ích, sáu đứa các cháu ở nhà học hành cho t.ử tế."
Sáu em đồng loạt gật đầu.
Lúc , cửa phòng "rầm" một tiếng kéo .
Người nhà họ Kiều đều vươn cổ cửa, thấy đến là Kiều Kiến Nam và Hàn Thải Phượng, đều ngậm miệng .
Ngay cả vô tâm nhất là Kiều Kiến Nghiệp cũng tuyệt miệng nhắc đến chuyện ca.
Thực sự là Kiều Kiến Nam lải nhải mấy cái điệu bộ cháu đích tôn nữa.
Chu Xuân Hoa bĩu môi: "Đã sắp ba giờ , ở nhà nấu bữa tối, giờ đến nhà bà nội gì? Còn bế cả Lệ Na đến nữa, cũng sợ đứa trẻ lạnh."
Hàn Thải Phượng đặt đứa bé lòng Chu Xuân Hoa: "Không chuyện gì ạ, bế Lệ Na từ nhà đẻ cháu về. Tiện đường ghé nhà bà nội một lát."
Kiều Kiến Phán bĩu môi, tiện đường chỗ nào, rõ ràng là vòng một vòng.
Chu Xuân Hoa lật chăn ủ của cháu gái , cái miệng nhỏ của đứa trẻ mấp máy.
Rất vui vẻ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-cuc-pham-nguoi-qua-duong-giap-trong-van-nien-dai/chuong-205-nhuong-cong-viec-cho-chi-ho-kieu-kien-nam-mat-ca-chi-lan-chai.html.]
Hai vợ chồng Chu Xuân Hoa và Kiều Trường Phú bây giờ mặc dù ưa hai vợ chồng con cả, nhưng đối với đứa cháu gái đầu tiên thì quý.
Chu Xuân Hoa bế đứa bé cho Kiều lão thái và Trương Hương Hoa xem.
Kiều lão thái ép tiếp khách, khen một câu.
Hàn Thải Phượng vô cùng vui vẻ, đằng chân lân đằng đầu: "Đều cháu gái giống cô, Lệ Na lớn lên còn giống Tiểu Uyển đấy."
Kiều Ngọc Uyển:... cô ruột .
Kiều Kiến Phán:... Ngay cả nịnh nọt cũng nịnh.
Kiều Kiến Đông và Kiều Kiến Tây đồng loạt bĩu môi, nếu chuyện gì, bọn họ vặn đầu xuống bóng đá.
Cả nhà chuyện câu câu chăng.
Mắt hai vợ chồng Kiều Kiến Nam đảo liên tục, hai vợ chồng .
Hàn Thải Phượng mở lời: "Tiểu Uyển, chị bà nội chị , em mua ít đồ ở chợ phiên? Nghe ở Bách hóa 2 cũng mua ít? Lấy cho chị dâu mở mang tầm mắt với. Có những món đồ em mua , năm nay chúng thể đón một cái Tết náo nhiệt ."
Những khác xong còn gì hiểu nữa.
Hai vợ chồng là đến để chiếm tiện nghi.
Mặt Kiều lão thái sụp xuống, bực dọc : "Đồ ở đây, ở nhà riêng của Tiểu Uyển. Đó là đồ Tiểu Uyển tự mua để ăn, chẳng liên quan gì đến việc ăn Tết cả. Hơn nữa, hai năm nay ăn Tết đều ăn riêng, hai đứa quên ?"
Hàn Thải Phượng Kiều lão thái vui, nhưng cô bận tâm: "Hai năm là hai năm , năm nay nhà chú ba cháu về . Theo cháu thì dứt khoát gom ăn chung cho xong, đông náo nhiệt. Rất nhiều nhà trong đại đội ăn Tết đều ăn chung, Tết đoàn viên, Tết đoàn viên, ở cùng thì thể thống gì."
"Cũng là ." Chu Xuân Hoa mí mắt cũng thèm nhấc, tay vỗ nhẹ cháu gái.
"Tính theo đầu , một một lạng dầu đậu nành, ba lạng lương thực, một cân thịt lợn. Ăn Tết chung chắc chắn đón giao thừa chung. Vậy buổi tối còn một bữa sủi cảo, lấy nhiều, hai đứa mỗi lấy một cân bột mì đến đây. Lệ Na còn nhỏ, vẫn đang b.ú sữa, thì tính, hai đứa tính xem nên lấy bao nhiêu."
Trực tiếp Hàn Thải Phượng cứng họng.
Cô chính là vì mua thịt, tiết kiệm một chút, mới nghĩ cái ý tưởng gom ăn Tết chung .
Kiều Kiến Nam nhíu mày, tính toán một chút, cảm thấy lợi: "Nếu bà nội ăn chung, thì thôi. Ba nhà ở cùng ồn ào quá."
Cùng lắm thì ăn Tết về nhà bố đẻ, tin đêm ba mươi Tết còn thể đuổi bọn họ ngoài.
Kiều Kiến Đông chú ý tới sắc mặt của , hừ một tiếng: "Bây giờ ở riêng, đại ca tự gánh vác gia đình. Ăn cái Tết đầu tiên cũng bày tỏ nhiều hơn với ông bà nội, bố chứ? Bố chúng mỗi năm còn xách hai bình đồ hộp, hai cân thịt lợn cho ông bà nội đấy. Đại ca là cháu đích tôn, càng gương cho các em trai chúng em, lấy nhiều một chút, thể để chúng em chê ."
Hai chữ cháu đích tôn, Kiều Kiến Đông với giọng điệu quái gở.
Bốp!
Kiều Kiến Nam dùng sức đập mạnh xuống giường đất.
"Kiều Kiến Đông, tao là đại ca mày, mày chuyện với tao kiểu gì đấy?"
"Em sai chỗ nào ? Anh khắp đại đội xem, cho dù điều kiện , ăn Tết đều mua đồ hiếu kính già ? Sao nào, mua, chọc cột sống c.h.ử.i rủa ?" Kiều Kiến Đông bĩu môi.
"Ngậm cái miệng thối của mày , đồ tao mua xong từ lâu , cần mày lải nhải ." Kiều Kiến Nam tự tìm cho một miếng vải che mặt.
Hắn tuyệt đối sẽ thừa nhận quên.
Lúc hận thể xé nát miệng Kiều Kiến Đông!
Quá phiền phức !
Sao đứa em trai đáng ghét thế .
Không chút tôn trọng nào với đại ca là , còn hại tốn tiền.
Hàn Thải Phượng cũng tức điên lên, trừng mắt lườm Kiều Kiến Đông, chiếm tiện nghi còn rước lấy một bực bội.
Tức đến mức Hàn Thải Phượng giằng lấy đứa bé bỏ .
Vừa lẩm bẩm, ngoài việc mua nhiều đồ như , sợ đến mức dám lấy , chỉ sợ hai vợ chồng bọn họ ăn mất.
Cái gì mà rõ ràng hai vợ chồng bọn họ nghèo, cũng thông cảm.
"Bốp!"
Kiều Trường Phú tức giận vỗ một cái lưng Kiều Kiến Nam: "Mày cũng cút mau , ăn Tết nhà ba chúng mày tự ăn với . Cũng đừng sán gần nhà tao, tao còn đón một cái Tết thoải mái."
Kiều Kiến Nam...!
Mất cả phu nhân thiệt quân.