TN 70: Cực Phẩm Người Qua Đường Giáp Trong Văn Niên Đại - Chương 130: Vạch Trần Con Dâu Cực Phẩm, Bác Gái Hai Phản Kích (phần 2)
Cập nhật lúc: 2026-02-25 03:23:37
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vợ Lý Bảo Sinh hàng xóm phía đông là Vương Mãn Cúc nhoài lên hàng rào hả hê khi gặp họa.
“Ái chà, Xuân Hoa thế ? Sao tức đến mức mặt mày còn khó coi hơn viếng mộ thế , vợ chồng trẻ gì đúng ? Con cái còn nhỏ, cha chúng từ từ dạy bảo là , đừng đá thúng đụng nia. Lại dọa hỏng cháu gái nhỏ, trẻ con mà kinh sợ thì xong .”
Vương Mãn Cúc và Chu Xuân Hoa chút hợp , cũng chẳng chuyện to tát gì.
Chẳng qua là gà Chu Xuân Hoa nuôi sang nhà Vương Mãn Cúc đẻ mấy quả trứng.
Một đòi về, một giả ngu trả.
Một hai liền mâu thuẫn.
Những khác thấy động tĩnh cũng hùa theo khuyên giải, “Xuân Hoa , con dâu đang ở cữ đấy, gì to tát !”
“ đấy, là bà , chúng phân tích cho bà?”
Mâu thuẫn chồng nàng dâu, trò vui muôn thuở, đều thích xem.
Có đeo tạp dề, cầm xẻng nấu ăn, đều chẳng coi là ngoài.
Chẳng bao lâu , già trẻ lớn bé ở nhà khu đều đầy trong sân, cổng lớn căn bản thỏa mãn trái tim hóng hớt.
Chu Xuân Hoa cũng chẳng thấy mất mặt, cái gì mà việc trong nhà truyền ngoài, đại đội là nơi ít bí mật nhất.
Nhà ai chồng nàng dâu hợp, nhà ai đàn ông và vợ đ.á.n.h .
Sau lưng nhà ai đàn ông và đàn bà nhà khác tằng tịu với lăn đống rơm, chui ruộng ngô.
Cả đại đội đều .
Có lúc còn thêm mắm dặm muối, phóng đại sự thật, để truyền bậy.
Chu Xuân Hoa dứt khoát đuổi , lớn tiếng : “Được, sẽ , phân xử giúp.”
“Mẹ!” Hàn Thải Phượng ở trong phòng đột ngột cao giọng.
Cô quả thực dám tin, chồng thể đem những chuyện lông gà vỏ tỏi, chuyện xa trong nhà rêu rao cho ai cũng .
Cô là con dâu bà , một nhà mà.
Mất mặt cũng mất mặt một cô .
Kiều Kiến Nam, con trai cả bảo bối yêu quý chẳng cũng theo đó mà mất mặt .
“Mẹ cái gì mà ...” Chu Xuân Hoa chống nạnh hai tay, định c.h.ử.i ầm lên.
“Ông già Kiều đến .” Không ai gào lên một câu, “Mau nhường đường, ái chà, đây là xảy chuyện lớn , lớn đến .”
Kiều Kiến Nam thấy tình thế , trốn nữa, từng bước từng bước lết từ phòng tây .
Kiều Ngọc Uyển lén lút sán giữa ông bà nội thì thầm to nhỏ: “Chuyện đúng lắm ạ.”
Bà Kiều gật đầu biên độ nhỏ, theo ông Kiều đến chân tường.
Kiều Trường Phú bỏ cái tẩu t.h.u.ố.c sớm hút hết xuống, thần sắc khá là ủ rũ, đợi ông Kiều mấy hỏi.
Đã mở miệng : “Bố, , con chia nhà!”
Nói xong hốc mắt đỏ lên, đại khái con cha vẫn là bảo bối, lúc Kiều Trường Phú về phía ông Kiều và bà Kiều ánh mắt mang theo chút tủi mà chính ông cũng nhận .
Nuôi con một trăm tuổi, lo chín mươi chín, lúc bà Kiều cũng cuống lên.
“Trường Phú ...”
“Bố!” Kiều Kiến Nam dám tin, gào lên một câu cắt ngang lời bà Kiều định , “Bố chẳng đợi con tròn một tuổi mới chia ?”
“ tao cũng , chúng mày còn giở trò, lập tức cút xéo.” Kiều Trường Phú hiếm khi nổi giận lôi đình.
Chỉ một lúc thôi, Kiều Trường Phú thấy mệt tim vô cùng.
Mệt hơn cả ông việc ngoài đồng cả ngày.
Ông là bản lĩnh, cho con cái cuộc sống bao nhiêu, chỉ cố gắng hết sức giảm bớt gánh nặng cho con cái.
hôm nay ông thực sự nhịn nổi nữa , “Hôm nay nhà nhất định chia, chúng mày dọn ngoài.”
“Bố!” Kiều Kiến Nam ngây .
Chu Xuân Hoa hít sâu một , “Thằng cả, vợ mày nãy bố mày bố chồng vì nó sinh con gái, liền cho nó sắc mặt xem. Tao hỏi mày, mày tự xem, từ lúc nó sinh đến giờ, bố mày cái phòng đó của nó ? Nó ngoài vệ sinh các thứ, bố mày đều . Trong phòng chúng mày còn bô nước đái, mấy ngày nay ngay cả mặt cũng chạm, bố mày cho nó sắc mặt xem kiểu gì?! Vợ mày bình thường thế nào, cùng lắm là tao chồng hai câu. Bố mày bao giờ gì.”
Chu Xuân Hoa lúc như con gà mái ấp trứng, xù lông, bảo vệ Kiều Trường Phú.
Đàn ông của bà, bà còn chẳng nỡ , một đứa con dâu chẳng mấy lạng năng lung tung.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-cuc-pham-nguoi-qua-duong-giap-trong-van-nien-dai/chuong-130-vach-tran-con-dau-cuc-pham-bac-gai-hai-phan-kich-phan-2.html.]
Đám đang ăn dưa: “...!”
Vãi chưởng, dưa to!
Mọi thì thầm to nhỏ, xì xào bàn tán, cứ như nước sôi sùng sục, trực tiếp nổ tung.
“Khiến thật thà ba gậy đ.á.n.h cái rắm cũng tức điên lên, bất hiếu thật...”
“Còn bịa chuyện... ngay cả bố chồng cũng bậy.”
“Thật giả thế? Con bé nhà họ Hàn trông giống đứa tâm cơ thế mà.”
“Trước giả vờ giỏi thôi, nhà họ Hàn đều chẳng gì, theo gen . Mọi sắc mặt xanh mét của thằng cả nhà họ Kiều kìa, là thật ...”
Thanh Sơn Lương T.ử chồng nàng dâu cãi thì nhiều, bố chồng và con dâu mâu thuẫn thì một nhà cũng .
Nhà ai bố chồng mà dám ở bên ngoài con dâu .
Bới móc mấy cái lý lẽ lông gà vỏ tỏi, ái chà, sẽ c.h.ế.t, sẽ bố chồng đắn.
Huống hồ sinh con gái cho sắc mặt xem, cháu gái đầu tiên, thương?
Gia phong nhà họ Kiều bọn họ vẫn công nhận.
Hai cô con gái nhà Kiều Phú Hữu kết hôn, sính lễ đều cho mang về , còn cho thêm của hồi môn.
Con gái út nhà Kiều Trường Phú cũng đang học cấp hai đấy thôi!
Còn về nhà thằng ba, hai đứa cháu gái gặp, tình hình, nhưng con bé Uyển cưng chiều thế nào kìa.
Nhìn xem, bây giờ đang bò lưng ông già Kiều, xem...
Hả?
Cái ánh mắt , cái biểu cảm ...
Là đang xem náo nhiệt?
Náo nhiệt nhà cũng xem?
Kiều Ngọc Uyển đợi lộ biểu cảm kinh ngạc, mặt lập tức đầy vẻ lo lắng trùng trùng.
Mọi khóe miệng giật giật.
Còn kịp nghĩ nhiều, lập tức thu hút ánh .
Một bà thím từng chịu thiệt thòi từ con dâu, nổi chồng vu oan.
Vỗ đùi đ.á.n.h đét một cái, lớn giọng: “Ái chà, sinh con gái liền cho sắc mặt xem thì đúng là láo toét, Xuân Hoa còn từng nhà đổi trứng gà cho Thải Phượng đấy!”
“, cũng đến nhà đổi , nhà năm quả, đều đổi cho Xuân Hoa .”
“Trời lạnh gà đẻ trứng, nhà chỉ bốn quả, cũng Xuân Hoa đổi .”
“Nhà ba quả.”
“Nhà cũng năm quả.”
Mọi kẻ một câu một câu.
Chu Xuân Hoa bạc đãi con dâu, cũng chột , ngẩng đầu lên: “ đổi hai mươi quả, trong nhà còn tích cóp ba mươi quả. Nhà bác cả còn cho hai mươi quả. Họ hàng thích đến thăm bà đẻ, nhà hai quả, bốn quả, tổng cộng cũng ít. Cộng tất cả là chín mươi hai quả! Mẹ chồng còn gửi đến nửa cân đường đỏ! Nó còn ăn hết hai con gà!”
Cái nồi hành hạ con dâu bà cõng, “Cả đại đội cứ tùy tiện hỏi thăm xem, nhà ai ở cữ vợ hưởng phúc như nó ? Bô nước đái khai mù trong phòng cũng ố vàng , hai đều là chồng cọ đấy.”
Chu Xuân Hoa khó chịu vô cùng, đến cuối cùng òa nức nở, hai ống tay áo sức lau mặt.
“ chứng, nãy tận tai thấy Hàn Thải Phượng phàn nàn ở cữ mới ăn hai con gà. Là nhà chồng coi thường cô .” Vương Mãn Cúc u ám , lời chứng của Vương Mãn Cúc đặc biệt sức thuyết phục.
Đều bà và Chu Xuân Hoa mâu thuẫn.
Một bà bác kích động vỗ đùi: “Cái gì cơ, cô mới ở cữ nửa tháng, ăn hai con . Còn thể bắt bẻ? Ái chà chà ông trời ơi, con gái nhà họ Hàn đúng là hổ danh xuất địa chủ. Dát vàng ! Nhà bình thường đúng là hầu hạ nổi.”
Hàn Thải Phượng trong phòng vẫn luôn ngóng bên ngoài vốn dĩ trái tim thấp thỏm yên.
Nghe thấy lời run lên.
Mặt cắt còn giọt m.á.u.
Tay ôm con cứng đờ, danh tiếng của cô , danh tiếng nhà họ Hàn của cô ...
Hủy hết .