TN 70: Cực Phẩm Người Qua Đường Giáp Trong Văn Niên Đại - Chương 128: Kiều Kiến Nam Mặt Dày Đòi Hỏi, Bị Đánh Tơi Bời

Cập nhật lúc: 2026-02-25 03:23:35
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bà Kiều đến mức mắt híp thành một đường chỉ.

Một tay ôm cháu gái bảo bối, một tay vuốt ve mái tóc đen nhánh của cháu gái bảo bối.

Một lúc lâu mới buông tay, bóc hạt dưa cho Kiều Ngọc Uyển ăn.

Thấy Kiều Ngọc Uyển ăn liền mấy quả lê núi, vội vàng đẩy cái đĩa sang một bên.

“Ăn ít thôi, ăn nhiều cơm trưa ăn vô.”

Chuyện nhà họ Ngụy vẫn xong, bà Kiều nhổ vỏ hạt dưa: “Bà Ngụy của cháu mặt bà hai . Nói là Ngụy Lão Yên chia nhà cho hai đứa con trai , hai vợ chồng họ theo con trai út. Bà Ngụy của cháu theo Chí Quân, haizz, bà Ngụy của cháu là sợ vợ chồng Chí Quân nhà nhà. Có bà là một bà già ở đó, rốt cuộc cũng náo nhiệt hơn chút, gặp chuyện cũng lớn để bàn bạc.”

“Thế ở ?” Kiều Ngọc Uyển cảm thấy chia nhà , ai bản lĩnh nấy sống , đỡ sống chung đều cảm thấy nhà chịu thiệt.

“Trước cứ ở chung tạm bợ , đợi mùa xuân sang năm đất tan băng tính.” Bà Kiều thở dài.

Kiều Ngọc Uyển xong hỏi thêm nữa, nhắc đến chuyện khác.

“Anh cả nhà họ Hàn cầm một bao t.h.u.ố.c lá lân la quen với bác tài Ngưu, bác tài Ngưu dạy lái máy kéo.”

“Cái gì cơ?” Trà sữa trong miệng bà Kiều suýt chút nữa phun , mắt trợn tròn: “Thật giả? Cháu ai ?”

Kiều Ngọc Uyển đẩy cái rổ sang bên cạnh, kéo cái gối ở cuối giường lò xuống.

Đầu giường lò nóng hầm hập, sống lưng lập tức thoải mái vô cùng.

“Hôm chẳng cháu luộc một nồi trứng , đưa cho bác tài Ngưu mấy quả. Bác tài Ngưu chính miệng với cháu đấy, còn hào phóng lắm, tặng loại Đại Tiền Môn ba hào năm xu cơ! Bác tài Ngưu thèm để ý đến , thấy bác tài Ngưu mặn nhạt, Hàn Minh Vĩ còn lôi kéo quan hệ. Nói và nhà là họ hàng thích, bác tài Ngưu mắng cho một trận.” Kiều Ngọc Uyển nở nụ lạnh.

“Bác tài Ngưu cũng là thích náo nhiệt, bình thường xe đầy, bác liền tìm tán gẫu ngoài ruộng. Có tò mò cháu dùng quan hệ gì mượn máy kéo, liền lén hỏi bác . Một hai liền đến chuyện hôm về Vương Mỹ Lệ và đám nhà họ Hàn khó dễ bác cả cháu, cháu. Bác tài Ngưu liền ghi trong lòng . Hàn Minh Vĩ họ hàng, họ Hàn, bác tài Ngưu lập tức khớp ngay. Bác tài Ngưu với cháu bác tuyệt đối sẽ dạy Hàn Minh Vĩ .”

Bác tài Ngưu ăn ở đều ở nhà họ Kiều, bữa nào cũng ăn ngon lành cành đào, trong lòng rõ lắm.

Cộng thêm quan hệ của Trương Văn Võ, chỉ cần ngốc, thèm để ý đến Hàn Minh Vĩ mới là lạ.

Bà Kiều uống một hết cốc sữa, tức đến mức giọng chút lạc :

“Bà cứ thắc mắc mãi, nó dám mặt dày nhắc đến chuyện là họ hàng với nhà , cũng sợ cho? là lấy đế giày ngàn lớp da mặt, mặt dày thật, cũng tè một bãi mà soi , đúng là đen đủi.”

“Người hổ, thiên hạ vô địch mà.” Lúc đó cô xong cũng tức .

Hai bà cháu câu câu chăng tán gẫu thêm một lúc lâu, bà Kiều mới về nhà nấu cơm, Kiều Ngọc Uyển đựng một túi nhỏ quýt và bốn quả táo.

Nói là mua ở công xã.

Bây giờ bà Kiều cũng hỏi nữa, những hỏi, còn giúp Kiều Ngọc Uyển che giấu.

Bà và ông Kiều nhất trí đưa kết luận, cháu gái chợ đen !

Không chợ đen thì lấy nhiều thịt thế, nhiều vải thế, nhiều tiền, hoa quả, đồ ăn vặt thế...

Radio càng là thích mua thì mua, ngay cả do dự cũng thèm do dự một chút nào, tiêu tiền bao giờ tiếc tay.

Ông trời ơi, đó là chợ đen đấy!

Bà Kiều lúc đầu sợ đến mức chân mềm nhũn, cả đêm ngủ .

Đợi thấy cháu gái chẳng cả, còn ngày càng phất lên mới yên tâm.

Cũng mồ mả tổ tiên nhà họ Kiều xảy vấn đề gì.

Lại một đứa xã hội đen!

Nào là hạt dưa nào là hạt thông, đồ khô khiến Kiều Ngọc Uyển uống một hết nửa chai nước ngọt, bà cũng chuẩn nấu cơm .

Trời chuyển lạnh, Kiều Ngọc Uyển ăn cái gì đó nóng hổi, định nấu một nồi lẩu cay tê phiên bản sang chảnh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-cuc-pham-nguoi-qua-duong-giap-trong-van-nien-dai/chuong-128-kieu-kien-nam-mat-day-doi-hoi-bi-danh-toi-boi.html.]

Đang định lấy rau từ trong gian thì truyền đến tiếng gõ cửa lớn.

Kiều Ngọc Uyển đẩy cửa xem, nhướng mày, “Ái chà chà, hôm nay mặt trời mọc đằng tây ? là khách quý nha! Anh Kiến Nam đây là đầu tiên đến chỗ em nhỉ.”

Mở cửa, mời trong nhà.

Kiều Kiến Nam trong ngoài một vòng, liếc mắt liền thấy hạt dưa lạc các thứ đựng trong rổ.

Giọng điệu liền chút chua: “Ái chà, Tiểu Uyển cuộc sống của em sung túc thật đấy.”

“Hết cách , em cô thế cô, một ăn no, cả nhà đói, nào, Kiến Nam ghen tị ? Ghen tị thì lúc đầu đừng kết hôn, đừng sinh con. Ồ, đúng , còn thể giả bệnh , công điểm nhiều, tiền tự nhiên sẽ nhiều. Tiền nhiều ăn gì mà chẳng mua tùy thích.”

Kiều Ngọc Uyển nhắc chuyện cũ, cố ý châm chọc Kiều Kiến Nam, cô Kiều Kiến Nam lúc đến gì.

chắc chắn chẳng ý gì.

Mặt Kiều Kiến Nam cứng đờ, ngờ tính khí Kiều Ngọc Uyển vẫn nóng nảy như .

Không nể mặt cả chút nào, tức đến mức mím c.h.ặ.t môi, n.g.ự.c phập phồng, “Mày mày mày” nửa ngày.

“Vô sự bất đăng tam bảo điện, , việc gì?” Kiều Ngọc Uyển cũng chẳng thèm quản mắt cứ liếc trộm đồ ăn.

Ngay cả mời cũng mời, miệng thì ngừng nghỉ.

Nếu Kiều Kiến Nam và Kiều Trường Phú chia nhà, Kiều Kiến Nam chiếm của cô một chút hời, quả thực là mơ giữa ban ngày.

Kiều Kiến Nam con ranh con môi hồng răng trắng dường như cao lên mặt.

Từ từ mở miệng: “Anh học lái máy kéo, em giúp với bác tài Ngưu một tiếng. Em chẳng quen lãnh đạo trạm nông cơ . Chỉ cần em mở miệng, ông dám dạy , cũng chẳng tốn công sức gì, thuận nước giong thuyền thôi. Anh học lái máy kéo, nhà họ Kiều cũng thể nở mày nở mặt . Anh đây cũng coi như là góp viên gạch viên ngói cho nhà họ Kiều , cho đại đội .”

“Hừ, nhà họ Kiều bao giờ đến lượt Kiều Kiến Nam nở mày nở mặt ?” Kiều Ngọc Uyển cạn lời.

“Anh bôi tro trát trấu mặt nhà họ Kiều, kéo chân đại đội là thắp hương cảm tạ . Nhờ tặng quà chạy chọt quan hệ, còn chắc dạy. Anh môi chạm môi , tốn một xu, bắt lôi nghề kiếm cơm . Kiều Kiến Nam Kiều Kiến Nam, da mặt dày lên theo tuổi tác ? Hơn nữa dựa giúp ? Dựa mặt to, dựa hổ, dựa chiếm hời chán? Dựa bao nhiêu cân bao nhiêu lượng? Ai cho dũng khí, để đến chỗ lải nhải những lời ? Cút, mau cút , đừng ép đ.á.n.h .” Kiều Ngọc Uyển cầm lấy que củi cạnh cửa nắm trong tay.

Ngay đó cái que liền vung , đập mạnh bắp chân Kiều Kiến Nam.

Cô còn định đ.á.n.h cái thứ hai, Kiều Kiến Nam né sang một bên, gào lên rõ to: “Kiều Ngọc Uyển! Mày mày... tao là mày, mày đảo lộn tôn ti trật tự .”

“Hừ, Kiều Ngọc Đống còn đ.á.n.h, tính là cái thá gì.”

Bốp!

Kiều Ngọc Uyển quật một gậy đùi Kiều Kiến Nam.

Đau đến mức sắp trào nước mắt, chạy vòng quanh nhà, chạy miệng ngừng: “Tao chẳng qua là cầu xin mày giúp chút việc nhỏ. Mày giúp thì thôi, mày đ.á.n.h tao gì? Trong mắt mày còn tình , ...”

“Bốp!” Kiều Ngọc Uyển quật mạnh một cái, nhà chỉ thế , Kiều Kiến Nam trốn, nhưng trốn thoát.

Đau đến mức nhe răng trợn mắt, cảm nhận bắp chân đau rát như lửa đốt, lập tức màng đến cái khác nữa.

Vắt chân lên cổ chạy ngoài cửa.

Vừa chạy còn bỏ một câu tàn nhẫn: “Mày đợi đấy, ngày mày cầu đến tao.”

Kiều Ngọc Uyển đuổi cửa nhặt một cục đất ném về phía .

“Bịch...” Kiều Kiến Nam chạy mấy bước, ném trúng chân, bịch một cái ngã sấp mặt ngay cổng lớn.

Ngã kiểu ch.ó ăn cứt, môi cũng dập chảy m.á.u.

Kiều Ngọc Uyển vẫn chịu thôi...

 

 

Loading...