TN 70: Cô Vợ Nhỏ Của Ông Trùm Tài Phiệt Ở Thập Niên 70 - Chương 673

Cập nhật lúc: 2025-12-19 11:03:45
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5gI9xo36

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Giang Lâm cô bé ăn hết một chiếc bánh mì nhỏ, lập tức bóc thêm một gói bánh quy nhập khẩu từ Anh đưa cho. Cô bé ăn loại bánh quy hằng mong ước, đôi mắt vui sướng nheo thành hình trăng khuyết.

Thấy , khóe môi Giang Lâm cũng kìm mà nhếch lên, hóa việc cho khác đồ ăn là một chuyện hạnh phúc đến thế.

Anh mua nhiều đồ, Tiểu Bạch Du đương nhiên ăn hết, nhưng Giang Lâm ý định mang về. Anh thu dọn đồ đạc xổm xuống, cô bé : Thời gian còn sớm nữa, chú đưa cháu về nhà nhé.

Không, cháu về , cháu nhà!

Nói đoạn, mắt cô bé đỏ hoe, nhưng vẫn bướng bỉnh để nước mắt rơi xuống.

Cô bé đang giận! Rõ ràng là chị họ cướp bánh quy của , mắng chị , còn dùng chổi lông gà đ.á.n.h tay , hu hu thật sự đau. Cô bé lóc chạy khỏi nhà, cứ ngỡ sẽ nhanh chóng đuổi theo tìm , nào ngờ cô bé ở đây đợi từ lúc trời sáng đến tận lúc trời tối mịt mà chẳng một ai trong nhà đến tìm.

Giang Lâm đưa tay về phía cô bé: Chú đưa cháu về, và chú hứa với cháu, cháu nhất định sẽ dám đ.á.n.h cháu nữa.

Tiểu Bạch Du chú mặt. Cô bé định bảo bao giờ lời ngoài , nhưng nghĩ đến việc chú cho bao nhiêu đồ ngon, còn giỏi, thích xoài, thích socola. Có lẽ thực sự sẽ lời chú, từ nay đ.á.n.h nữa?

Thấy cô bé còn do dự, Giang Lâm lấy con hổ bông : Nếu cháu đồng ý để chú đưa về nhà, chỗ đồ ăn vặt và cả con hổ bông đều là của cháu.

Đôi mắt Tiểu Bạch Du lập tức sáng bừng như những vì trong đêm: Thật ạ? Chú định tặng con hổ nhỏ cho cháu thật ạ? Trước đây cháu cũng một con, nhưng chị họ lấy mất !

Giang Lâm xoa đầu cô bé, đặt con hổ bông lòng con bé: Bây giờ nó là của cháu, và chị họ cháu sẽ bao giờ dám lấy đồ của cháu nữa.

Con hổ bông khá lớn, Tiểu Bạch Du dùng cả hai tay mới miễn cưỡng ôm xuể, nhưng rõ ràng con bé thích, đôi tay nhỏ nhắn ôm chặt buông. Giang Lâm xách túi đồ ăn còn lên, dắt Tiểu Bạch Du về phía nhà cô bé.

Chú ơi, chú nhà cháu ở ạ?

Chú .

Chú giỏi quá, hình như chú chuyện gì cũng hết.

Ừ, chú nhiều thứ lắm. Sau nếu chẳng may cháu nhốt cháu tủ quần áo, đợi lúc bố cháu về, cháu nhất định cho bố , ?

Tuy hiện giờ nhốt cô bé tủ quần áo, nhưng chú giỏi, chú chắc chắn là đúng, thế là Tiểu Bạch Du gật đầu lia lịa như gà mổ thóc.

Về đến nhà họ Bạch, cả nhà đang ăn cơm tối, dường như chẳng ai phát hiện Bạch Du biến mất. Anh đến cửa, Bạch Gia Dương là đầu tiên thấy: Em gái, em về !

Cậu em gái bỏ nhà , tìm nhưng cho, còn bảo nếu thì cho ăn cơm, buổi tối cũng đừng hòng về nhà, nên chỉ yên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-co-vo-nho-cua-ong-trum-tai-phiet-o-thap-nien-70/chuong-673.html.]

Tần Tâm Hủy thấy Bạch Du một đàn ông lạ mặt dắt về thì tỏ vẻ tò mò, nhưng khi thấy con hổ bông trong lòng Bạch Du, đáy mắt cô lập tức hiện lên sự đố kỵ.

Tần Chính Oánh thấy Bạch Du về, đang định mở miệng mắng thì thoáng thấy đàn ông phía con bé, lời đến đầu lưỡi liền nuốt ngược trở : Chào đồng chí, cảm ơn đưa con gái về.

Trước mặt ngoài, Tần Chính Oánh luôn giữ vẻ đoan trang nhã nhặn, đặc biệt là khí chất và uy thế toát từ Giang Lâm khiến bà nhận ngay đây tầm thường.

Giang Lâm thèm mà cúi xuống hỏi Tiểu Bạch Du: Cháu phòng riêng ? Chú mang đống đồ phòng cho cháu.

Tiểu Bạch Du lập tức gật đầu: Có ạ, ở bên trong.

Nói xong, cô bé giả vờ như thấy ánh mắt nghiêm khắc của , lách qua để dẫn đường. Tần Chính Oánh thái độ lấn lướt của Giang Lâm cho ngẩn , một lúc mới phản ứng : Đồng chí , tuy cảm ơn đưa con về, nhưng sự đồng ý mà xông nhà khác thế nhỉ?

Nếu là khác dám ngang nhiên xông như , chắc chắn Tần Chính Oánh gọi , nhưng trông giống như một vị lãnh đạo, mà còn là lãnh đạo lớn, điều khiến bà tự chủ mà dè chừng.

Giang Lâm vẫn lờ bà , theo chân Tiểu Bạch Du về phòng. Hiện tại phòng của cô bé vẫn đổi cho Tần Tâm Hủy, nên căn phòng nhỏ đông lạnh hè nóng , điều khiến sắc mặt Giang Lâm dịu đôi chút.

Anh đặt hết đồ ăn phòng, một nữa xoa tóc Tiểu Bạch Du: Chú , nhớ kỹ những gì cháu hứa với chú nhé.

Nói định , nhưng xoay , ống quần bàn tay nhỏ của cô bé túm chặt lấy. Anh , cô bé đang đầy mong chờ, khẽ hỏi: Sao thế? Còn chuyện gì nữa ?

Tiểu Bạch Du l.i.ế.m môi: Sau cháu còn gặp chú nữa ?

Giang Lâm khựng một chút gật đầu: Có chứ.

Nghe , đôi mắt cô bé nheo thành hình trăng khuyết: Thế thì hứa nhé, chúng sẽ gặp .

Giang Lâm gật đầu: Được, chúng hẹn gặp .

Khi bước khỏi phòng, Giang Lâm với Tần Chính Oánh đang ở cửa: Bà ngoài một chút.

Tần Chính Oánh định bụng vặc rằng là ai mà dám đến nhà bà chỉ tay năm ngón, nhưng chạm ánh mắt lạnh lẽo của Giang Lâm, bà bỗng lời nào, ngược còn ngoan ngoãn theo ngoài.

Ra đến sân, Giang Lâm vô cảm : Bảo bà đây là để với bà một chuyện, đó là hãy đối xử với con gái Bạch Du của bà một chút.

Mấy chuyện đó Tần Chính Oánh nhịn thì thôi, giờ đến đây bà nhịn nổi nữa: Này đồng chí, rốt cuộc là ai? Cho dù là lãnh đạo chăng nữa thì cũng thể đến nhà khác mà can thiệp chuyện riêng chứ?

Giang Lâm: là yêu cầu bà, chứ bàn bạc với bà.

Câu chọc giận Tần Chính Oánh: Bạch Du là con gái , đối xử với nó thế nào là việc của , liên quan gì đến một dưng như chứ?!

Loading...