Từ lúc trẻ cho đến nay, cô chụp nhiều ảnh cho con gái, đương nhiên còn ảnh của cô, của , bạn bè và đồng nghiệp. Mỗi tấm ảnh đều đại diện cho một quãng thời gian qua, Lâm Hướng Tuyết xem kìm nụ .
Đột nhiên, một tấm ảnh rơi từ cuốn album cũ, cô nhặt lên, lật mặt xem cả sững .
Đó là tấm ảnh chụp hồi cô còn ở đảo Quỳnh Châu.
Trong ảnh, cô trong một ngôi đình, phía là những đóa hoa tường vi nở rộ rực rỡ. Ánh nắng từ ngoài đình chiếu , bóng của cô đổ xuống đất, chồng lên bóng hình cô là bóng của một khác.
Đó là bóng của Cát Đại Xuyên.
Trước đây cô từng chú ý đến chi tiết . Sau khi từ đảo Quỳnh Châu trở về, cô khóa chặt tất cả những gì liên quan đến nơi đó.
Suốt bao nhiêu năm qua, cô bao giờ cho phép nhớ đến, cũng cho phép hỏi han tin tức về , bởi cô sợ chỉ cần hỏi một câu thôi là cô sẽ hối hận, sẽ nhịn mà nghĩ rằng nếu ngày đó kiên trì hơn một chút, liệu cuộc đời khác .
Bây giờ cô sống , một cô con gái tuyệt vời nhất thế gian, tiền dùng đến kiếp cũng hết, cô còn gì hài lòng ?
Người của cô ngày đó cũng là vì cho cô, thế nên cô cho phép hối hận.
lúc , khi bất ngờ thấy tấm ảnh, từng chút kỷ niệm cũ ùa về trong tâm trí, bàn tay cầm ảnh của cô kiểm soát mà run rẩy.
Nửa tiếng , cô đưa một quyết định.
Cô đảo Quỳnh Châu một chuyến.
Cô một nữa đặt chân lên mảnh đất để ngắm thứ.
Dù tuổi nhưng tính cách cô vẫn quyết đoán như xưa, là . Cô thu dọn đồ đạc, lấy chiếc vali con gái mua cho, xếp vài bộ quần áo và những vật dụng cần thiết, đó nhắn cho con gái một tin khỏi cửa.
Quả nhiên lên xe, điện thoại của con gái gọi tới.
Mẹ, tự nhiên đảo Quỳnh Châu? Với một , đợi thêm nửa tháng nữa, lúc đó con sắp xếp thời gian cùng ?
Cô mỉm , già càng mong quan tâm để ý, con gái gọi điện ngay lập tức như khiến cô thấy ấm lòng: Không cần , sức khỏe lắm. Dì Bạch Du của con đang ở đảo Quỳnh Châu, qua đó sẵn tiện tụ họp với dì luôn.
Lâm Bảo Lâm vẫn yên tâm, cúp máy xong liền gọi cho Bạch Du, nhờ bà để mắt chăm sóc một chút.
Bạch Du tắt điện thoại, sang Giang Lâm đang báo bên cạnh, : Hướng Tuyết đột nhiên tới đảo Quỳnh Châu, bảo liệu cô phát hiện chuyện gì ?
Bao nhiêu năm qua, Lâm Hướng Tuyết bao giờ hỏi đến chuyện của Cát Đại Xuyên, bà cứ ngỡ bí mật cuối cùng sẽ mang xuống mồ.
Lâm Hướng Tuyết đột nhiên qua đây, bà thể nghi ngờ cô phát hiện điều gì đó.
Giang Lâm bỏ kính lão xuống, day day sống mũi: Anh thấy chắc, nếu cô thật sự phát hiện thì với tính cách đó, chắc chắn sẽ gọi điện cho em .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-co-vo-nho-cua-ong-trum-tai-phiet-o-thap-nien-70/chuong-663.html.]
Thời gian ưu ái đàn ông , ông phát tướng, hói đầu, ngoại trừ những nếp nhăn và mái tóc bạc thì ông vẫn phong độ như xưa.
Bạch Du ông cũng nhận : Người ngoài cuộc tỉnh táo, vẫn là nghĩ thông suốt hơn.
Nếu Lâm Hướng Tuyết thì càng , bà cũng định cho đối phương , đều là tuổi cả , nên chịu kích động.
tính bằng trời tính.
Lâm Hướng Tuyết trực tiếp tìm Bạch Du mà tự thuê một khách sạn, ở đó cô thấy một cuốn truyện tranh tuyên truyền về các hùng đảo Quỳnh Châu.
Cuốn truyện tranh đó qua là từ mấy chục năm . Lâm Hướng Tuyết cứ ngỡ đó là series Anh Hùng Bình Dân mà Bạch Du hồi còn ở tòa soạn báo nên cầm lên xem, xem một cái, cả cô c.h.ế.t lặng.
Không Anh Hùng Bình Dân, mà là Anh Hùng Đảo Hoang.
Nhân vật chính của cuốn truyện tên là Cát Đại Xuyên.
Phàm là những hùng đưa truyện tranh thì hầu hết đều hy sinh. Nghĩ đến điểm , tay Lâm Hướng Tuyết run lên bần bật như thể mắc bệnh Parkinson .
Nhân viên phục vụ thấy sắc mặt cô quá kém, lo cô gặp chuyện nên tiến gần quan tâm: Vị khách , bà chứ? Bà cần giúp đỡ gì ?
Lâm Hướng Tuyết giơ cuốn truyện trong tay lên, giọng run rẩy: Người hùng trong truyện , ... còn sống ?
Nhân viên phục vụ lắc đầu: Chắc bà xem hết cuốn truyện , hùng hy sinh từ năm 78, lúc đó hy sinh oanh liệt lắm. Nghe bà nội cháu kể hồi đó nhiều tin đều hết cả... Bà ơi... bà ơi...
Lời còn dứt, phụ nữ mắt trợn mắt, mềm nhũn ngã xuống, suýt chút nữa cô nhân viên sợ đến tim. Cô vội đỡ lấy bà, miệng gọi rối rít đồng nghiệp khác tới giúp.
Đến khi Bạch Du tới bệnh viện, Lâm Hướng Tuyết tỉnh .
Cô tựa gối, mặt trắng bệch, đôi mắt thẫn thờ đang gì. Bạch Du tiến gần mới thấy tay cô vẫn nắm chặt cuốn truyện Anh Hùng Đảo Hoang.
Bà xuống cạnh giường, nắm lấy tay Lâm Hướng Tuyết : Giận quá hại , chúng đều ở tuổi , chuyện gì cũng nên học cách thoáng . Còn việc tại năm đó cho , đó là di ngôn của Đại Xuyên để .
Nghe đến câu cuối cùng, con ngươi của Lâm Hướng Tuyết mới khẽ động đậy, môi run rẩy hồi lâu mới phát tiếng: Anh ... còn để kỷ vật gì ?
Bạch Du suy nghĩ một chút gật đầu: Có, cho nhiều thư, nhưng lẽ dự đoán thể sống sót nên đốt hết thư . Chỉ một lá thư kẹp trong lớp vải bọc nệm Giang Lâm nhặt . Lá thư luôn để ở chỗ tớ, tớ vốn định sẽ mang nó theo xuống mồ, ngờ cuối cùng vẫn .
Nói đoạn, bà lấy từ trong túi một lá thư.
Lâm Hướng Tuyết phong thư ố vàng, mắt cay xè vô cùng khó chịu. Cô nhận lấy bức thư, hít một thật sâu mới lấy tờ giấy bên trong .
Tuyết :
Hôm nay là ngày mùng 6 tháng 2 năm 1978, đêm ba mươi Tết, ngày cả nước đoàn viên. chỉ một đảo hoang về hướng kinh thành, tưởng tượng dáng vẻ của em ( nên nghĩ đến!)...