Giấc mơ quá đỗi chân thực, chân thực đến mức Minh Thư cảm nhận rõ rệt nỗi đau đớn và sự giằng xé của tất cả trong đó. Khi cơn xóc nảy qua , Minh Thư cũng vặn tỉnh giấc.
Cô bé mở mắt, đôi mắt to tròn như hai trái nho đen còn vẻ lanh lợi thường ngày mà đờ đẫn hẳn , hàng lông mi còn đọng những giọt nước mắt. Cảnh Anh tưởng cô bé hoảng sợ, ngay khi tiếp viên thông báo máy bay an , cô lập tức tháo dây bảo hiểm ôm chặt lấy cô bé lòng: Thư Thư đừng sợ, nuôi ở đây .
Minh Thư vẫn nhúc nhích, đôi mắt cứ đờ hề chớp lấy một cái, khiến Cảnh Anh lo sốt vó. Cô mượn đồng nghiệp ít dầu gió, mở nắp nhẹ nhàng xoa lên thái dương, mũi và hai tai của cô bé, đó xin thêm cốc sữa từ tiếp viên, khẽ dỗ dành: Ngoan nào, con gặp ác mộng là lúc nãy dọa sợ? Đừng sợ nhé, uống chút sữa con, nuôi ở đây sẽ để con gặp chuyện gì .
Có lẽ mùi hắc của dầu gió tác dụng, hoặc lẽ lời của Cảnh Anh mang cảm giác an , con ngươi đờ đẫn của Minh Thư khẽ chuyển động. Cô bé cuối cùng cũng thoát khỏi cơn ác mộng, òa lên ôm chầm lấy nuôi: Mẹ nuôi ơi, con mơ một giấc mơ đáng sợ lắm, trong mơ ai cũng khổ hết. Ba , bà cố, ông ngoại, cả chị Niệm Niệm nữa, ai cũng t.h.ả.m lắm.
Cảnh Anh dịu dàng dỗ dành: Không , chỉ là mơ thôi mà. Mẹ bảo mơ thường trái với thực tế, mơ càng thì ngoài đời càng . Con xem, giờ ba , bà cố của con chẳng đều đang đó ?
Minh Thư lắc đầu: Mẹ con bảo thế giới thể tồn tại những gian và chiều kích khác . Giấc mơ lúc nãy thật quá, thật đến mức con cảm thấy chúng từng thực sự xảy , nên con mới thấy buồn như .
Cô bé lo lắng rằng nếu giấc mơ đó là thật, thì ba và của đáng thương quá, cả cô bé cũng thật đáng thương vì cô bé thậm chí còn tồn tại đời .
Nghe những lời , tim Cảnh Anh thắt . Cô nhớ đến chuyện về Tô Lệnh Thâm mà Bạch Du từng kể mấy năm , bất giác ôm chặt lấy cô bé hơn: Có lẽ con đúng, nhưng chính vì ở gian khác họ sống , nên chúng mới càng trân trọng cuộc sống hiện tại.
Đợi đến khi tâm trạng Minh Thư định hơn, Cảnh Anh mới hỏi thăm về những chuyện trong mơ. Minh Thư vốn là một cô bé lanh lợi, cô bé sửa đổi chi tiết gả cho chú năm một chút, còn đều kể đúng sự thật. Cô bé vốn ghét chú năm đó, và cô bé cũng hiểu nếu gả cho thì sẽ ảnh hưởng đến danh dự của , dù mặt là nuôi mà cô bé cực kỳ yêu quý, cô bé cũng hình ảnh của . Cô bé thực sự yêu , và lúc cô bé cũng đang nhớ .
Nghĩ đến , vành mắt cô bé đỏ lên, đôi môi nhỏ nhắn mím chặt thành một đường thẳng, dáng vẻ như đang Mau dỗ con , là con đấy. Quả nhiên, Cảnh Anh thấy cuống quýt ôm lấy bảo bối, cục cưng mà dỗ dành. Tuy nhiên, giấc mơ Minh Thư kể cũng khiến cô vô cùng chấn động. Nếu đó thực sự là những gì xảy ở một chiều gian khác, thì gia đình Bạch Du quá đỗi bất hạnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-co-vo-nho-cua-ong-trum-tai-phiet-o-thap-nien-70/chuong-653.html.]
Vẫn là Bạch Du ở chiều gian hạnh phúc hơn nhiều, dù gặp trắc trở nhưng bên cạnh cô luôn Giang Lâm, cùng những và bạn bè hết lòng ủng hộ. Cầu mong họ sẽ luôn bình an như . Nghĩ đến đây, Cảnh Anh tự giễu chính , từ bao giờ cô trở nên đa sầu đa cảm thế . Cô rũ bỏ những ý nghĩ , khi mở mắt nữa, cô trở về là một Cảnh Anh kiên cường và ung dung.
Lúc , nhân vật chính trong những lời đồn đại là Bạch Du đang tựa lưng ghế , đôi mắt khẽ nhắm . Lại Mỹ Thanh tưởng cô ngủ, khẽ đầu , đang định lấy chiếc áo khoác đắp lên cho cô. Dù thời tiết tháng tư lạnh nhưng gió biển thổi liên tục, cô lo giám đốc Bạch sẽ cảm lạnh.
Vừa nghĩ , Bạch Du như cảm nhận điều gì, đôi mắt bỗng mở choàng thẳng cô. Bạch Du mặc một chiếc váy liền màu trắng, ánh nắng vàng rực rỡ chiếu xuống khiến nửa của cô như hòa tan ánh sáng. Gương mặt cô thanh tú, đôi mắt như chứa cả một dòng suối trong veo, ánh hào quang tỏa một vẻ khiến thể rời mắt.
Theo chân giám đốc Bạch trợ lý gần bốn năm, nhưng nào Lại Mỹ Thanh cũng vẻ của cô chinh phục. Tuy nhiên, so với vẻ ngoài kinh diễm, tâm tư của giám đốc Bạch mới là thứ cô tài nào đoán định . Vụ bắt cóc và bạo bệnh ba năm những quật ngã cô, mà còn khiến cô trở nên mạnh mẽ hơn. Giờ đây, cô việc ngày càng ung dung, tự tại, như thể thứ đều trong tầm kiểm soát, và tâm tư cũng ngày càng trở nên thâm trầm hơn.
Đáng lẽ dịp Hội chợ Quảng Châu sắp tới, giám đốc Bạch định về đảo Quỳnh Châu, nhưng vì nhà máy xảy một sai sót nghiêm trọng nên cô mới gấp rút trở về.
Thấy trợ lý thẫn thờ , Bạch Du khẽ nhướn mày: Có chuyện gì ?
Lại Mỹ Thanh lúc mới bừng tỉnh, vội vàng lắc đầu: Dạ gì, tưởng giám đốc ngủ nên định lấy áo khoác đắp cho cô.
Bạch Du khẽ lắc đầu: Không cần .
Cả hai gì thêm, gian xung quanh trở nên yên tĩnh, chỉ còn tiếng còi tàu và tiếng sóng biển vỗ mạn thuyền. Bạch Du những con hải âu bay lượn mặt biển, tâm trí từ từ về ba năm .
Ngày ba năm , sự bầu bạn của , cô nhập viện. Cô từng ngỡ sẽ sớm viện, nhưng lúc nghiêm trọng nhất, cô bệnh đến mức co giật và đau đớn kiểm soát, chui tủ quần áo mới ngủ , mới thấy an , nếu sẽ kinh hãi đến mức thở nổi. Thế nhưng kiểm tra thể chất phát hiện vấn đề gì, thực chất cô rơi trạng thái rối loạn ảo giác, cơ thể tinh thần khống chế.
Cô chìm đắm trong nỗi sợ hãi và thế giới tinh thần của riêng , nhưng cô là vất vả nhất. Người vất vả nhất chính là những bên cạnh cô. Có một ngày, khi ý thức thoát khỏi cơn u mê, cô chợt phát hiện Giang Lâm đầy ba mươi tuổi từ lúc nào bắt đầu tóc bạc. Khoảnh khắc đó, cô ôm chầm lấy mà kìm nén nổi. Nếu kiên định ở bên cạnh, hết đến khác nhắc nhở rằng vẫn luôn ở đây, lẽ cô sẽ chẳng bao giờ bình phục .