TN 70: Cô Vợ Nhỏ Của Ông Trùm Tài Phiệt Ở Thập Niên 70 - Chương 651
Cập nhật lúc: 2025-12-19 10:45:14
Lượt xem: 22
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXGRFJvyi
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cô nhớ nổi tại ở trong tủ quần áo, nhưng dáng vẻ của Giang Lâm, rõ ràng là cô tự mò đây khi ngủ say.
Cô mắc bệnh gì thế ? Mộng du ?
Chắc là , nếu chỉ đơn giản là mộng du thì cần sang tận Hương Cảng để điều trị, thì chỉ thể là căn bệnh nào đó nghiêm trọng hơn, cộng thêm việc cô mất vị giác... Cô khống chế mà nghĩ về hướng tuyệt vọng nhất, cơ thể cũng ngừng run rẩy.
Giang Lâm bế bổng cô lên, vì chân tê nên lúc dậy loạng choạng: Đừng sợ, nghĩ kỹ , khi giải ngũ còn là quân nhân nữa, thể cùng em sang Hương Cảng.
Bạch Du lập tức lắc đầu: Anh giải ngũ!
Sự nghiệp của đang trong giai đoạn thăng tiến, nếu vì cô mà giải ngũ thì nỗ lực đó của đều đổ sông đổ biển.
Giang Lâm nắm lấy tay cô: Với , gì quan trọng hơn em cả.
Bạch Du: mà...
Giang Lâm đưa tay chặn môi cô , ngắt lời: Không nhưng nhị gì hết, em điều trị. Bởi vì khi còn ở kinh thành em xuất hiện triệu chứng , chỉ là giấu em thôi. Bác sĩ chỉ cần kích động thì sẽ phát bệnh, nhưng tình hình hiện tại của em... thể trì hoãn thêm nữa. Chẳng lẽ em nỡ lòng bỏ và con ?
Bạch Du trợn tròn mắt. Cô mắc bệnh từ lúc ở kinh thành ?
Sau đó qua lời kể chi tiết của Giang Lâm, cô mới lúc phát bệnh đáng sợ đến mức nào. Bây giờ chỉ là tự nhốt trong tủ, gặp ác mộng, mất vị giác, nhưng liệu cô dần dần thấy gì nữa, trở thành một kẻ điên ? Cô sống một đời, chồng như , con gái đáng yêu và những đổi vận mệnh, cô nỡ rời xa họ.
Cuối cùng, Bạch Du đồng ý với quyết định của Giang Lâm, tạm thời gác công việc để Hương Cảng điều trị.
Bà nội Bạch cháu gái phát bệnh thì ôm cô một trận, nhưng nhanh bà mạnh mẽ lau nước mắt, bảo hai cứ yên tâm chữa bệnh, bà sẽ chăm sóc Minh Thư thật .
Giang Lâm , ngay trong ngày hôm đó nộp đơn xin giải ngũ lên cấp . Nhận đơn của Giang Lâm, phía những phê chuẩn mà còn mắng một trận vuốt mặt kịp. Chỉ là Giang Lâm quyết tâm, mười con trâu cũng kéo , khiến Chính ủy Tôn vô cùng đau đầu. Giang Lâm là một nhân tài hiếm , để bồi dưỡng họ tốn bao nhiêu tâm huyết, gì họ cũng thể để .
Giữa lúc đang giằng co, phía Cảnh Anh truyền tin . Hóa khi tình hình của Bạch Du, Cảnh Anh dùng các mối quan hệ rộng lớn của và nhà họ Cảnh, cuối cùng thuyết phục vị giáo sư từ Hương Cảng ở Quảng Thành để điều trị cho Bạch Du. Như , Giang Lâm chỉ cần xin nghỉ phép dài hạn mà cần giải ngũ nữa.
Vì lý do sức khỏe, Bạch Du thể tiếp tục tham gia Hội chợ Quảng Châu, ngay cả nhà máy cô cũng còn tâm trí mà quản lý. Nghĩ đến nhà máy mới khởi sắc đóng cửa, trong lòng cô muôn vàn luyến tiếc.
khi Triệu Ký Thu và nhóm của Vũ Bành Hồng chuyện, họ kiên quyết gánh vác.
Triệu Ký Thu : Đứa trẻ ngoan, cháu cứ yên tâm chữa bệnh, nhà máy cứ giao cho cô. Cô và Bành Hồng sẽ quản lý nhà máy cho cháu!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-co-vo-nho-cua-ong-trum-tai-phiet-o-thap-nien-70/chuong-651.html.]
Sống mũi Bạch Du cay cay: Cháu cảm ơn cô Triệu, cảm ơn . Quen là phúc phận của cháu!
Cô thật may mắn khi gặp , thật may mắn khi nhận sự giúp đỡ của họ. Kể từ khi bệnh tình của , lòng cô từng rơi xuống đáy vực, nhưng lúc , khắp cô như tiếp thêm dũng khí và hy vọng. Có bao nhiêu đang đợi cô khỏe , cô thể từ bỏ chứ?
Bà nội Bạch cháu gái thể điều trị ở Quảng Thành thì cũng về kinh thành nữa mà theo tới đó. Vừa Niệm Niệm và Minh Thư cũng thể tiếp tục học tập tại Quảng Thành.
Ngày 4 tháng 4 năm 1982, sự bầu bạn của Giang Lâm và gia đình, Bạch Du nhập viện. Thời gian thấm thoắt thoi đưa, chớp mắt một cái ba năm trôi qua.
Chương 172: Bánh thiên nga bào ngư
Ngày 4 tháng 4 năm 1985, Nữ hoàng Anh ký sắc lệnh trao trả Hương Cảng. Còn Quảng Thành tháng tư một nữa trở nên náo nhiệt vì Hội chợ Quảng Châu.
Trong khách sạn Thiên Nga Trắng, hai nhà triển lãm thưởng thức món ngon tán gẫu:
Ông tin gì ? Nhà máy trang sức Thải Hồng năm nay cũng tham gia Hội chợ Quảng Châu đấy.
Cái tên quen quen nhỉ? À nhớ , chẳng là nhà máy ngọc trai đây từng hợp tác với viện nghiên cứu nuôi cấy Ngọc Trai Vương đó ?
Chính là nó đấy. Trước đây nhà máy Thải Hồng một dẫn đầu trong ngành nuôi cấy ngọc trai. Hội chợ tháng 4 năm 1982, họ giành đơn hàng hai triệu tệ, một bước trở thành đơn vị xuất khẩu thu ngoại tệ lớn. Cứ tưởng nhà máy sẽ tiến thêm bước nữa, ai ngờ nó đột ngột kín tiếng hẳn , mấy kỳ hội chợ liên tiếp đó đều tham gia. Tuy vẫn nuôi cấy ngọc trai nhưng đà phát triển còn như , ngờ năm nay Thải Hồng bắt đầu tham gia !
Chuyện cũng , còn mấy tin vỉa hè, sáng lập nhà máy Thải Hồng điên ...
Lời còn dứt, bàn bên cạnh sang : Sao bảo cô mắc bệnh nan y, liệt giường xuống nổi cơ mà?
Lại khác chen : Ơ, cô g.i.ế.c nên bắt b.ắ.n !
Mọi : ...
Ai cũng tưởng nắm tin tức một, ngờ tin còn phóng đại hơn tin , thậm chí nhiều cái là thấy phi lý. Nếu đối phương thực sự g.i.ế.c thì báo chí đưa tin rầm rộ .
Người đàn ông khởi xướng chủ đề xua tay: Thôi bỏ , mấy lời đồn đại xem chẳng tin cái nào!
Dù thấy lời đồn đáng tin, nhưng ánh mắt quan tâm vẫn rời khỏi nhà máy trang sức Thải Hồng. Với tư cách là từng nuôi cấy Ngọc Trai Vương, ba năm vắng bóng mới Hội chợ Quảng Châu, đều tò mò xem họ sẽ tỏa sáng rực rỡ như xưa cạn kiệt tài năng.
Tại một trường đua ngựa ở Anh.
Minh Thư đang cưỡi ngựa, mặc bộ đồ đua màu đỏ, ánh nắng chiếu lên khuôn mặt trắng trẻo mịn màng của cô bé, tạo nên một vầng sáng nhạt màu vàng kim. Chỉ thấy khóe môi cô bé nhếch lên, cơ thể nhẹ nhàng xoay một vòng trung, ngay khi đôi chân gần như chạm đất, tay cô bé đột ngột nắm lấy đuôi ngựa, mũi chân khẽ điểm lên hàng rào, mượn đà bật ngược trở lưng ngựa.