Còn cả hai cổ tay cô đều quấn băng gạc, bao nhiêu ngày trôi qua mà vẫn còn quấn băng, rõ ràng vết thương sâu.
Trước khi tới đây cô chuẩn tâm lý nhiều, nhưng khi thấy những thứ , sự chuẩn đều sụp đổ tan tành. Cô đỏ hoe mắt Bạch Du: đến để xin cô. cô sẽ tha thứ cho , nhưng vẫn đến, xin Bạch Du...
Khi tin Bạch Du bắt cóc, cô c.h.ế.t lặng.
Cô thực sự ngờ chuyện thành thế . Nếu , cô dù gì cũng bắt Bạch Du ở nhà , cô càng đối xử với bé Minh Thư như ...
Bạch Du mất tích bao nhiêu ngày, cô cũng yên bấy nhiêu ngày. Ăn ngon ngủ yên, trong đầu là hình ảnh Bạch Du sát hại, cứ nhắm mắt là cô bắt đầu gặp ác mộng.
Khi tin Bạch Du cứu , quần áo chỉnh tề và hề xâm hại, cô mừng đến mức phát . Cùng là phụ nữ, ngoài lo lắng cho tính mạng của Bạch Du, cô còn lo cô chịu tổn thương về phương diện đó.
Trong thời gian Bạch Du viện, cô chồng thường xuyên đến thăm. Cô cũng từng cùng, nhưng sợ Bạch Du và gia đình cô gặp , cũng đối mặt với Bạch Du .
Mãi đến tối qua chồng Bạch Du và gia đình mai sẽ về đảo Quỳnh Châu, bao giờ mới , cô mới lấy hết can đảm tìm đến.
khi tận mắt thấy vết thương Bạch Du, cô mới nghĩ chuyện quá đơn giản. Dù an trở về, dù xâm hại, nhưng những ngày đó cô chắc chắn chịu sự tra tấn tàn khốc, mà gây tất cả chính là cô.
Lòng Lý Trân tràn đầy áy náy và khó chịu như tảng đá lớn đè nặng, khiến cô gần như nghẹt thở.
Bạch Du cũng ngờ Lý Trân tìm tới.
Cô đó, cứ thế Lý Trân đến hụt cả , đến giàn giụa nước mắt, : Chị cần xin , đây của chị, cũng của đồng chí Nguy. Câu cũng với đồng chí Nguy , cho dù hôm đó ở nhà chị thì đối phương cũng sẽ tìm cách khác để bắt cóc thôi, nên chị cần xin , càng cần áy náy.
Nghe , Lý Trân ngừng , cảm giác như thể hít thở : Bạch Du, cô thực sự thể tha thứ cho ?
Bạch Du: Anh chị gì sai, đương nhiên cần tha thứ. cảm kích vì đây chị giúp đỡ vợ chồng nhiều, chỉ điều, vẫn tài nào quên những chuyện chị với Minh Thư.
Con gái là giới hạn cuối cùng, cũng là điểm yếu của cô.
Lý Trân là một trưởng thành, dù thế nào nữa cũng nên trút giận lên một đứa trẻ. Con gái cô, cô còn chẳng nỡ mắng một câu, chẳng nỡ đ.á.n.h một roi, cô thể để khác bắt nạt con bé ?
Cô sẽ ngăn cản Giang Lâm qua với Nguy Hán Nghị, nhưng cô và Lý Trân tuyệt đối thể như xưa.
Cứ , đường ai nấy , giữ cho sự bình yên.
Nụ hé mở môi Lý Trân bỗng cứng đờ. Một lát cô mới lau nước mắt : , khi đến đây cũng dám hy vọng nhận sự tha thứ của cô. Xin , câu là dành cho Minh Thư.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-co-vo-nho-cua-ong-trum-tai-phiet-o-thap-nien-70/chuong-646.html.]
Nói xong, cô đặt túi đồ xuống đất, chạy biến.
Bạch Du hồn thì cô chạy mất dạng.
Cô mang đồ trong mở xem, ngoài một ít đồ bổ thì là hoa quả. Nhiều thế họ ăn hết, mang về đảo Quỳnh Châu thì quá nặng, đợi Giang Lâm về cô bảo mang trả .
Nói về phía Lý Trân.
Cô ngoài hóng gió lâu mới về nhà. Vừa cửa chạm ánh mắt sắc như d.a.o của chồng. Nếu là cô chắc chắn sẽ nổi cáu, nhưng lúc cô chẳng còn tâm trạng mà cãi .
Cô cãi nhưng Nguy cảm thấy coi thường, bĩu môi giọng mỉa mai: Lúc nãy ngoài chẳng cô xách theo một đống đồ đó ? Người chẳng đáp lễ cho cô cái gì ?
Lý Trân im lặng.
Cô thà rằng Bạch Du nhận đống đồ đó, như lòng cô ít nhất còn dễ chịu đôi chút. dựa tính cách của Bạch Du mà cô , cô tuyệt đối sẽ nhận.
Bạch Du là như , bao giờ chiếm tiện nghi của ai. Miệng cô vợ chồng cô giúp đỡ nhiều, nhưng nào giúp xong cô chẳng mua một đống đồ đến cảm ơn.
Chuyện mua nhà cũng , cô coi họ là bạn nên mới đưa lời khuyên như thế, nhưng cô thì thôi, thấy lợi hối hận thôi, còn đổ lên đầu Bạch Du. Lúc đó cô rốt cuộc nghĩ cái gì ?
Mất một bạn chân thành đối xử với như thế, lòng Lý Trân thực sự đau xót.
Mẹ Nguy thấy cô im lặng thì tưởng đúng, lập tức bất mãn: Một hai các định dọn cả cái nhà mang qua cho đàn bà đó thì mới lòng hả? Chẳng qua là bắt cóc thôi mà, thiếu tay thiếu chân gì . Hơn nữa, bắt nó cũng chẳng nhà , dựa cái gì mà tặng nhiều đồ thế.
Mẹ Nguy nghĩ đến những ngày qua, vì Bạch Du mất tích mà cả nhà ai nấy đều trưng bộ mặt đưa đám, tìm thấy hết đến khác gửi đồ qua, mấy hộp sữa mạch nha, táo to hơn nắm tay, ngay cả củ nhân sâm quý trong nhà cũng đem cho nốt...
Mẹ Nguy cứ nghĩ đến là thấy như cắt thịt .
Lý Trân: Đây là chuyện của vợ chồng con, bớt quản !
Cái gì mà chuyện của vợ chồng cô, là thằng Hán Nghị, còn c.h.ế.t mà cô chủ cái nhà ? cho cô , đừng mơ! Bây giờ cô đòi đống đồ đó cho , cả những thứ tặng nữa, đòi về hết cho !
Câu như đổ thêm dầu lửa, khiến Nguy nổ tung, ngón tay gần như chọc thẳng mặt Lý Trân.
Lý Trân gạt mạnh tay bà : Con nổi cái chuyện liêm sỉ đó , thì tự mà đòi!
Đồ tặng mà còn đòi , lời mất mặt thế mà bà cũng !
Không ngờ Nguy coi lời đó là thật: thì ! Một đứa đàn bà bắt cóc thì chẳng còn sạch sẽ gì nữa , mà còn vác mặt nhận đồ của khác, qua đó xem da mặt nó dày hơn bức tường !