Bạch Du sắp phát điên : Mở cửa ! Ai ở bên ngoài đấy, mau mở cửa !
Bên ngoài, Cảnh Dương đang gục đất tiếng hét từ bên trong vọng , cả co giật liên hồi, miệng sùi bọt mép, tầm càng lúc càng mờ mịt.
Tên khốn Kim Nhất Phu đó, lúc nãy thừa dịp chú ý đặt một con bọ cạp lên cổ . Sau khi cắn, cả co quắp đổ sụp xuống, còn chút sức lực nào. Để tìm cơ hội sống sót, nín thở giả c.h.ế.t một hồi co giật. Kim Nhất Phu thấy bất động thì cũng chẳng buồn kiểm tra xem c.h.ế.t thật , hoặc lẽ lão nghĩ bọ cạp đó c.ắ.n thì c.h.ế.t cũng chẳng sống bao lâu.
Anh đúng là sống nổi thật. Sau khi Kim Nhất Phu , vùng vẫy lâu định thoát để tự cứu , nhưng với sức tàn , e là bò đến cửa tắt thở . Mà cái nơi hoang vu bóng thì lấy ai đến cứu.
Cuối cùng, đổi hướng, bò về phía hầm ngầm , dùng chút tàn cuối cùng để khóa chặt cửa sắt . Nếu cho sống, thì tất cả cùng c.h.ế.t ! Có một đại mỹ nhân như Bạch Du c.h.ế.t cùng, cũng chẳng thiệt. Nghĩ đến đây, cổ Cảnh Dương ngoẹo sang một bên, cứng đờ, còn cử động nữa.
Bạch Du đập cửa đến đau cả tay nhưng bên ngoài vẫn im phăng phắc. Cô đoán kẻ khóa cửa chính là Cảnh Dương đang giãy c.h.ế.t, mà cứ ngỡ là thuộc hạ của ông Kim phản bội.
Cô sang ông Kim: Thuộc hạ của ông ? Ông ở trong lâu thế , họ tìm ông ?
Ông Kim tựa tường, tay ôm chặt lồng n.g.ự.c đang ngừng tuôn máu, mặt mũi nhợt nhạt, thều thào: đuổi họ hết , bảo một ngày mới đón. Người khóa cửa... đoán là Cảnh Dương...
Để chơi đùa cho thỏa thích, lão đuổi hết . giờ lão hối hận , giá mà đuổi thì lẽ giờ lão cứu.
Cảnh Dương! Bạch Du cứ tưởng c.h.ế.t hẳn , ngờ còn "sống dậy" để khóa cửa! Thà rằng cứ thế mà c.h.ế.t luôn cho !
Bạch Du vò đầu bứt tai, vẻ mặt cáu kỉnh: Vậy là hai ngày mới đến mở cửa?
Ông Kim cô, nở nụ rợn tóc gáy: Hai ngày ... đợi thuộc hạ của tới, cô cũng chạy thoát . Nói cách khác, cô ở đây chôn cùng .
Chôn cùng cái con khỉ! Bạch Du bước tới, bồi thêm một đạp n.g.ự.c lão. Nhát đạp khiến m.á.u chảy càng dữ dội hơn. Ông Kim đau đến vã mồ hôi lạnh nhưng hề kêu lấy một tiếng, đôi mắt trống rỗng Bạch Du: Cô ... tại bắt cô ?
Chương 168: Xíu mại (Hạ)
Muốn thì , thì thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-co-vo-nho-cua-ong-trum-tai-phiet-o-thap-nien-70/chuong-640.html.]
Bạch Du bệt xuống cạnh cửa sắt, cả rã rời còn chút sức lực nào. Lúc nãy bản năng sinh tồn trỗi dậy mạnh mẽ giúp cô bộc phát sức mạnh phi thường, đến cả cơn đau ở vai cũng lờ . Giờ bình tĩnh , bả vai bắt đầu đau thấu xương, những chỗ dây thừng mài rách ở tay chân cũng đau giật lên từng cơn.
Cái nơi hẻo lánh thế , đợi đến cứu đúng là khó hơn lên trời. Thuộc hạ của Kim Nhất Phu tận hai ngày nữa mới tới, đám đó cao mã lớn, quân đ.â.m thuê c.h.é.m mướn, lúc bình thường cô còn chẳng đ.á.n.h ai, gì đến hai ngày nữa khi cô nhịn ăn nhịn uống bốn năm ngày trời. Lúc đó chúng thấy xác Kim Nhất Phu, chắc chắn sẽ tha cho cô. Chẳng lẽ thực sự đây chờ c.h.ế.t ?
Kim Nhất Phu Bạch Du, gương mặt tái nhợt hiện lên nụ âm hiểm: Đừng mơ nữa, cô thoát nổi .
Bạch Du lão: Chẳng ông định lý do bắt ? Sao ? Loại biến thái m.á.u lạnh như ông chắc chắn sẽ đổ hết trách nhiệm lên đầu khác. Để đoán xem, chắc ông một tuổi thơ bi t.h.ả.m lắm đúng ?
Nghe Bạch Du , đôi mắt vốn như giếng cạn của Kim Nhất Phu khẽ động đậy, lão lên tiếng nhưng cũng phủ nhận.
Bạch Du tiếp tục: đoán đúng ? Vậy là ông ngược đãi, là "thông cúc"? Từ "thông cúc" chắc ông hiểu nhỉ, đơn giản là đ.â.m nát hậu môn . Chắc ông hành hạ dữ lắm thì mới biến thái đến mức chứ!
...
Mặt Kim Nhất Phu vặn vẹo vì giận dữ: Cô im miệng ngay cho !
Bạch Du những im mà còn khẩy: Theo thấy, đáng lẽ cái kẻ đó nên g.i.ế.c quách ông từ nhỏ cho !
Thủ đoạn gây án của lão thành thục như , g.i.ế.c chớp mắt, rõ ràng đầu. Điều đó nghĩa là cô chắc chắn ít nạn nhân. Cô chẳng việc gì thấy ông đáng thương chỉ vì ông từng là nạn nhân cả. Từ khoảnh khắc lão biến từ nạn nhân thành kẻ thủ ác, lão mất tư cách cảm thông, mất luôn cả tư cách !
Thế nên, về những trải nghiệm trong quá khứ của lão lý do lão bắt cô, thực cô chẳng mảy may hứng thú. Điều cô quan tâm nhất bây giờ là để thoát khỏi đây. Với cả, cô đang khát và đói.
Đã gần ba ngày ba đêm cô gì bụng, bụng cồn cào cả lên. Trong cơn mê sảng, cô dường như thấy mắt hiện những món điểm tâm Quảng Đông: chân gà, bánh bao kim sa, xíu mại, gà luộc...
Món xíu mại kiểu Quảng Đông bên trong gói gạo nếp, vỏ cũng từ bột mì thông thường mà dùng trứng gà nhào với bột tạo nên lớp vỏ vàng óng ả, thôi thấy thèm. Nhân bánh từ thịt lợn nạc mỡ đan xen cùng tôm tươi, ăn cảm giác đầy đặn, nước thịt ngọt lịm tràn ngập khoang miệng, khiến nhớ mãi quên.
Hồi mới đến Quảng Châu, cô thấy đồ ăn ở đây cái gì cũng bé xíu, một đĩa sủi cảo chỉ bốn cái, đĩa xíu mại cũng chỉ bốn cái, thật khác xa với kiểu dùng chậu để đựng đồ ăn ở phương Bắc. phần ăn ít cũng cái , thể một lúc ăn nhiều món mà quá no. Lúc nghĩ đến hương vị của xíu mại, cô kìm mà nuốt nước bọt. Cô cảm thấy nếu giờ cho cô ăn, đừng là bốn cái, bốn mươi cái xíu mại cô cũng đ.á.n.h chén sạch sành sanh.
Bạch Du ở bên tâm hồn treo ngược cành cây nghĩ đến chuyện ăn uống, còn Kim Nhất Phu thì cô kích động đến mức suýt thì hộc m.á.u mà c.h.ế.t ngay lập tức.