TN 70: Cô Vợ Nhỏ Của Ông Trùm Tài Phiệt Ở Thập Niên 70 - Chương 638

Cập nhật lúc: 2025-12-19 09:18:19
Lượt xem: 22

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXGRFJvyi

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trên tay lão đeo một đôi găng tay dày, điều đủ chứng minh một điểm: độc tính của con bọ cạp lẽ thua kém gì con rắn cạp nia .

Quả nhiên, giây tiếp theo lời lão thốt xác nhận suy đoán của Bạch Du.

"Cô nãy tìm Cảnh Dương đúng ?" Ông Kim nhếch mép, nụ quái gở đến rợn , "Nếu thì cô cần tốn công nữa , nó c.h.ế.t . Gần đây mới một bảo bối mới, thử xem uy lực của nó thế nào nên thả nó lên Cảnh Dương, cô đoán xem kết quả thế nào?"

Bạch Du: "..."

Ông Kim một cách khô khốc: "Hiệu quả cực , đầy mấy phút, Cảnh Dương tắt thở."

Bạch Du trợn tròn mắt: "..."

Cảnh Dương c.h.ế.t !

Dù cô thấy Cảnh Dương cũng m.á.u lạnh, nhưng so với tên biến thái mắt , cô thà ở cùng một chỗ với Cảnh Dương còn hơn.

Ông Kim khè khè: "Tiếp theo chúng chơi một trò chơi nhé. sẽ cởi dây trói chân cho cô, để bảo bối nhỏ bò từ chân cô bò lên, cô xem, chẳng thú vị ?"

Thú vị cái con khỉ! Đồ tạp chủng!

Ông Kim lờ ánh mắt g.i.ế.c của Bạch Du, lão đặt con bọ cạp xuống đất tiến gần, dùng d.a.o cắt đứt sợi dây thừng chân cô. Con bọ cạp bắt đầu bò về phía Bạch Du. Cô thể thấy tiếng sột soạt nhỏ xíu khi nó cọ xát với mặt đất. Cô trợn trừng mắt, trái tim đập liên hồi dữ dội.

Thấy Bạch Du sợ hãi, ông Kim một bên hưng phấn đến mức mở to mắt, phát những âm thanh khiến buồn nôn. Dây trói chân cởi nhưng Bạch Du lên nổi, cô trói quá lâu nên chân tê cứng. Cô chỉ thể dùng hết sức dịch chuyển đôi chân để con bọ cạp chạm .

Nhìn dáng vẻ của cô, biểu cảm mặt ông Kim càng thêm kích động, âm thanh trong cổ họng lão ngày một lớn hơn. Lão dường như tận hưởng việc thấy sự sợ hãi của khác, thậm chí chỗ đó của lão còn phản ứng...

là đồ bệnh hoạn! Bạch Du ghê tởm đến mức nôn ọe.

Cô nghiến răng thật mạnh đầu lưỡi, trong khoang miệng bùng lên mùi m.á.u tanh nồng đậm. Cú c.ắ.n cũng giúp cô thành công bật dậy. lúc đó, con bọ cạp bò đến chân cô. Ngay khi nó định bò lên mu bàn chân, cô nhấc chân trái lên, dùng hết bình sinh dẫm mạnh xuống—

"Phụt" một tiếng. Con bọ cạp cứ thế cô dẫm nát bét! Bị cô dẫm nát bét. Nát bét.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-co-vo-nho-cua-ong-trum-tai-phiet-o-thap-nien-70/chuong-638.html.]

Chương 167: Xíu mại (Thượng)

Cùng với tiếng vỏ bọ cạp dẫm kêu răng rắc, nọc độc từ cái đuôi cong vút của nó b.ắ.n , một phần b.ắ.n xuống đất, một phần b.ắ.n lên đôi giày da đen nhỏ của Bạch Du.

Căn hầm ngầm im lặng trong vài giây. Xác con bọ cạp dính bết gót giày, Bạch Du hất chân, văng con bọ cạp bẹp dúm ngoài. Nếu hai ngày qua cô luôn ý thức dịch chuyển cơ thể, thì lúc dù tên biến thái cởi dây trói, cô cũng sẽ vì m.á.u huyết lưu thông, cơ bắp hoại t.ử mà dậy nổi, càng sức để dẫm c.h.ế.t con bọ cạp .

Cô cũng cảm ơn chính vì ngày đó ở nhà khách giày da bằng dép lê. Có lẽ theo bản năng, lúc đó cô cảm thấy nhà khách an nên dù tắm xong cô vẫn ăn mặc chỉnh tề, trong tư thế sẵn sàng chiến đấu. Đôi giày da là quà sinh nhật Giang Lâm tặng, gót giày cứng, cũng nhờ nó mà cô mới thể dẫm nát lớp vỏ cứng của con bọ cạp.

Ông Kim rõ ràng lường Bạch Du hành động như , lão sững sờ tại chỗ. ngay đó, Bạch Du thấy đôi mắt lão trợn ngược lên, phát luồng sáng hưng phấn đầy biến thái: "Cô quả nhiên khác biệt. Từ bốn năm đầu thấy cô ở Hội chợ Quảng Châu, xác định điều đó."

Bốn năm !

Cô cứ ngỡ tên biến thái nảy sinh ý đồ khi thấy cô lúc Minh Thư đóng phim, ngờ lão thấy cô từ sớm như . Nói như thế, đóng phim đó chắc là tình cờ, mà thể là cái bẫy đối phương giăng sẵn từ lâu. Loại biến thái nào tốn nhiều thời gian đến thế chỉ để giăng một mẻ lưới bắt cô chứ? Bạch Du cảm thấy một luồng khí lạnh xông thẳng từ lòng bàn chân lên đến đỉnh đầu, da đầu tê dại.

Thấy vẻ mặt sợ hãi của Bạch Du, ánh mắt ông Kim càng thêm cuồng nhiệt, lão nhếch môi : "Xem cô cũng thích trò chơi , thì tiếp theo, chúng tăng độ khó lên."

Nói lão , chậm rãi về phía lồng sắt và hộp gỗ.

Đây đúng là một con quỷ! Người khác càng sợ hãi đau đớn, lão càng hưng phấn. Bạch Du cứ ngỡ việc dẫm nát vật cưng sẽ khiến lão tức giận, ngờ lão chẳng hề quan tâm, cũng giống như lão coi trọng mạng , lão thậm chí còn vô cùng tận hưởng tất cả những chuyện .

Bạch Du cảm thấy tốc chiến tốc thắng. Cô thể dẫm c.h.ế.t bọ cạp vì tốc độ phản ứng của nó tương đối chậm, nhưng rắn thì nhanh hơn bọ cạp gấp nhiều , cô chỉ sợ chân nhấc lên c.ắ.n , dùng chiêu dẫm nát là khả thi. Nghĩ đến đây, Bạch Du đầu bức tường phía .

Cách tháo khớp vai để tay thoát khỏi dây trói mà Giang Lâm thử nhiều , nhưng da tay da chân mài rách hết lớp đến lớp khác mà bả vai vẫn bất động, phương pháp rõ ràng ai cũng . giờ đôi chân cử động , cô thể dùng sức để tháo khớp vai, nhưng cô thể mượn ngoại lực.

Nghĩ đoạn, cô c.ắ.n môi, một chút do dự, dùng hết sức bình sinh đ.â.m sầm bả vai tường.

"Rầm" một tiếng. Bả vai truyền đến cơn đau xé lòng, đau đến mức nước mắt cô tự trào .

Ông Kim thấy tiếng động, liếc cô một cái nhưng gần ngăn cản: "Muốn c.h.ế.t ? khuyên cô nên tiết kiệm sức lực . Với , thích đồ vật khuyết tật, nếu cô tự tàn phế, sẽ giận đấy."

Tại lão g.i.ế.c Cảnh Dương? Chính là vì Cảnh Dương dùng d.a.o cắt một lứa tóc của Bạch Du, khiến mái tóc cô khuyết mất một mảng như ch.ó gặm. Lão ghét tất cả những gì mỹ.

Loading...