Đàn ông mà, cô xem như thấu tận tâm can .
Trước đây cô một lòng một với Giang Kiệt, dù đày đến nông trường, cô vẫn nuôi hy vọng ngày sẽ cứu . cái tên rùa rụt cổ đó, từ gặp là bặt vô âm tín. Cô ở nông trường những việc bẩn thỉu nặng nhọc nhất, ăn no mặc ấm, ngày nào cũng đấu tố nhục mạ. Cô chịu đựng đủ . Một ngày nọ, cô phát hiện thể bơi thoát từ con sông đó, thế là cô dùng tiền Giang Kiệt cho để thuê một thiếu niên dạy bơi, đó giả vờ ngã xuống sông c.h.ế.t đuối để trốn .
Thoát ngoài, trong một đồng dính túi, cô chỉ còn cách trộm cắp và ngủ với đàn ông để kiếm tiền. Cô cầm tiền đó chạy đến Thâm Quyến và Quảng Châu tìm Giang Kiệt nhưng chẳng chút tin tức nào. Trong lúc khốn cùng nhất, cô gặp ông Kim. Ông Kim cô quen Bạch Du liền đưa cô sang Hong Kong, cho phẫu thuật thẩm mỹ, và để Bạch Du nhận giọng , cô dùng phương pháp cực đoan khiến cổ họng khàn đặc . Tất cả là để chờ đợi ngày hôm nay.
Thực cô chẳng yêu đương gì Cảnh Dương, nhưng với cô, Cảnh Dương là món đồ thuộc về Tần Tâm Hủy , cô cho phép thứ của với Bạch Du! Hơn nữa, gia thế nhà họ Cảnh , nếu tìm để kết hôn thì Cảnh Dương là đối tượng tuyệt nhất. Chỉ cần cô còn nắm thóp , sẽ đối với cô cả đời.
ngay giây tiếp theo!
Chát! Một tiếng vang dội.
Cảnh Dương tát thẳng mặt Tần Tâm Hủy, lực mạnh đến mức khiến cô ngã nhào xuống đất. Tần Tâm Hủy bò sàn, đau giận, ngửa đầu Cảnh Dương: "Đồ ch.ó đẻ, dám đ.á.n.h ? thấy chán sống đấy!"
Mấy năm ở nông trường, ngoài việc học bơi, Tần Tâm Hủy còn học cả thói c.h.ử.i thề thô tục. cô rằng, chính câu lấy mạng sống của .
Cảnh Dương bước tới, giơ chân đạp mạnh bụng cô . Một cái, hai cái, ba cái... Tần Tâm Hủy cảm thấy ngũ tạng lục phủ của như vỡ vụn, đau đến mức ngũ quan vặn vẹo, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Cô lùi van xin: " sai , xin , ..."
Cảnh Dương g.i.ế.c đỏ mắt, nhấc bổng Tần Tâm Hủy lên, ném sang căn phòng đối diện, đó xách chiếc lồng sắt sang theo. Cạch một tiếng, chốt lồng sắt mở . Cảnh Dương đeo găng tay, bóp chặt chỗ hiểm của con rắn cạp nia, bước đến mặt Tần Tâm Hủy. Ánh mắt bùng lên ngọn lửa hận thù đang sôi sục, chực chờ bùng nổ: "Nắm thóp cơ mà? Muốn ch.ó cho cô cả đời ?"
Con rắn cạp nia thò lưỡi , đung đưa ngay mặt Tần Tâm Hủy. Cô sợ đến mặt cắt còn giọt máu, điên cuồng lắc đầu: "Xin , sai , nên đe dọa . Chỉ cần tha cho , ngoài sẽ đốt sạch đống đó ngay!"
Cảnh Dương thành tiếng, dáng vẻ xuống từ cao như một sứ giả đến từ địa ngục, nhẹ nhàng buông hai chữ: "Muộn ."
Nói xong, ném con rắn tay lên Tần Tâm Hủy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-co-vo-nho-cua-ong-trum-tai-phiet-o-thap-nien-70/chuong-634.html.]
Bạch Du thấy tiếng thét xé lòng của Tần Tâm Hủy từ phòng đối diện vọng . Cô nhắm nghiền mắt, ép tập trung hết sức sợi dây thừng và khớp vai. Ông Kim là một kẻ biến thái, thì Cảnh Dương cũng chẳng hạng lành gì. Cô vẫn dựa chính thôi.
khó quá, lớp da mài rách đau như mũi d.a.o rạch qua, đau đến tận xương tủy. Năm đó Giang Lâm mất bao lâu mới tháo khớp vai , liệu cô ?
Chưa đợi cô câu trả lời, Cảnh Dương . Trên tay vẫn xách chiếc lồng sắt, con rắn bắt trở . Bên còn thấy bất kỳ âm thanh nào nữa. Bạch Du nghĩ đến một khả năng, cô nuốt nước bọt hỏi: "Tần Tâm Hủy ?"
Cảnh Dương cô, đôi môi mỏng khẽ động: "C.h.ế.t ."
Vẻ mặt thản nhiên đó như thể đang về cái c.h.ế.t của một con kiến, chứ một con , một mạng sống. Bạch Du rùng một cái, cổ họng khô khốc. Tần Tâm Hủy còn sống sờ sờ, hống hách mặt cô, chỉ trong chớp mắt c.h.ế.t . Cả hai kiếp cô đều ghét cay ghét đắng Tần Tâm Hủy, kiếp cô cướp thứ của cô, kiếp cô chẳng gì, nhưng cô ngờ cô c.h.ế.t như thế, còn c.h.ế.t ngay mặt .
Động tác qua mắt Cảnh Dương, nhếch mép đầy ẩn ý: "Sợ ? Chẳng lẽ cô nên thấy vui ? Mất con điếm Tần Tâm Hủy đó, cô cũng bớt khổ đôi chút còn gì?"
Bạch Du: "Cảnh Dương, thể coi như thấy gì cả. Đợi khi ngoài, nhất định sẽ giúp giải quyết tên biến thái ông Kim , thả ."
Cảnh Dương đó cô trân trân. Bạch Du tưởng thuyết phục, định tiếp. Cảnh Dương bước tới, đưa ngón tay còn dính vệt m.á.u ép lên đôi môi khô khốc của cô: " khuyên cô nên tiết kiệm sức lực để đối phó với ông Kim . Đợi bão tạnh, lão sẽ tới ngay."
Nói xong, bước ngoài. Cửa sắt đóng sập , căn phòng chìm bóng tối mịt mùng.
Đại Đầu Bưu nuốt miếng bánh hẹ cuối cùng, tiếng bước chân nặng nề vang vọng trong con hẻm nhỏ.
Thình thịch! Thình thịch!
Cũng giống như nhịp tim của , thể đầu . Không ai. Hắn tự hù dọa , ai trốn ở nơi cả, an . Hắn cũng chẳng thế , nhưng nếu , đàn ông đó sẽ chặt đứt ngón tay và của quý của mất. Hắn c.h.ế.t.
Mẹ kiếp. Cứ cảm thấy thứ gì đó đang bám đuôi rời, nhịp tim Đại Đầu Bưu tăng vọt. Hắn vô thức rảo bước nhanh hơn, sớm rời khỏi đây. Thế nhưng tiếng bước chân phía ngày càng gần, ngày càng gần.
Ngay đó, một đàn ông cao lớn lao tới, vật ngã xuống đất. Đầu đập xuống sàn, một cơn choáng váng ập đến.