Tần Tâm Hủy tay xách một cái lồng sắt, bên trong thứ gì đó đang ngoằn ngoèo chuyển động. Dường như ngửi thấy mùi m.á.u tanh từ phía Bạch Du, thứ đó "vút" một tiếng lao tới, chậm rãi thò chiếc lưỡi đỏ tươi.
Là rắn!
Con rắn đó những khoanh vòng màu bạc, đen trắng đan xen, đôi mắt lạnh lẽo chằm chằm Bạch Du, như thể thể lao tới vồ lấy cô bất cứ lúc nào. Một nỗi sợ hãi tột độ bủa vây lấy Bạch Du, cô kìm mà rùng , cô hét lên!
Tần Tâm Hủy cảm nhận sự sợ hãi của Bạch Du, nụ mặt càng thêm đắc thắng: Thấy ? Đây là rắn cạp nia, loại rắn cực độc, chỉ cần c.ắ.n một miếng thôi là cô sẽ mất mạng. thứ là bảo bối của ông Kim đấy.
Bạch Du chằm chằm con rắn, thở trở nên khó khăn. Cô một nữa khẳng định trực giác của là đúng, thảo nào thấy đôi mắt ông Kim cô nghĩ ngay đến loài rắn, hóa tên biến thái đó thích nuôi rắn độc.
Đừng hoảng, hét, Bạch Du.
Bạch Du c.ắ.n c.h.ặ.t đ.ầ.u lưỡi mới để thét tiếng. Cô buộc giữ bình tĩnh, cô càng hoảng loạn thì Tần Tâm Hủy càng hả hê.
Người đàn ông theo Tần Tâm Hủy lúc đang ở cửa, mặt vẫn đeo chiếc mặt nạ đen, cứ thế... cô. Anh dường như ý tránh né ánh mắt cô, hề đối diện trực tiếp. Kết hợp với những gì Tần Tâm Hủy , Bạch Du thể chắc chắn mặt là quen, và đối phương cũng cô.
Tần Tâm Hủy thấy ánh mắt Bạch Du vượt qua , cô đặt lồng sắt xuống, bước tới, "chát" một tiếng tát thẳng mặt cô: Con khốn, quyến rũ hai em nhà họ Giang đủ, giờ còn quyến rũ Cảnh...
Suýt chút nữa thì lộ tên đối phương, giây phút mấu chốt nhất, Tần Tâm Hủy kịp c.ắ.n môi im lặng.
Mặt Bạch Du đau rát, Tần Tâm Hủy vì trả thù nên cố ý dùng móng tay cào mạnh, cần soi gương cũng mặt cô lúc chắc chắn thêm vài vết máu. Thế nhưng Tần Tâm Hủy cái gì?
Cảnh?
Trong những cô quen mang họ Cảnh chỉ gia đình Cảnh Anh và Cảnh Phi. Cô lập tức nhớ đến hai của Cảnh Phi là Cảnh Dương, đàn ông từng mời cô ăn cơm hồi cô mới năm nhất đại học.
Ký ức ùa về như thủy triều, Bạch Du nhớ ngay con Cảnh Dương: dáng cao, vai rộng, thứ đều trùng khớp với đàn ông trong trí nhớ. Sở dĩ cô nghĩ ngay từ đầu là vì đó, cô và Cảnh Dương còn liên hệ gì, thỉnh thoảng cô đến nhà Cảnh Anh gặp cũng chỉ thấy từ xa, đôi bên chuyện, cũng chào hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-co-vo-nho-cua-ong-trum-tai-phiet-o-thap-nien-70/chuong-633.html.]
Mắt Bạch Du chợt sáng lên, cô về phía đàn ông ở cửa: Cảnh Dương, là đúng ?
Nghe thấy lời , đàn ông khựng , cả cứng đờ. Thấy phản ứng của đối phương, trong lòng Bạch Du càng thêm khẳng định: Cảnh Dương, tại giúp họ, nhưng rằng họ là những con quỷ, hợp tác với quỷ dữ sẽ kết cục ! Anh thì , đang họ nắm thóp cái gì ?
Dưới lớp mặt nạ, lông mày Cảnh Dương nhíu chặt, đôi mắt thoáng qua vẻ kinh ngạc. Anh ngờ Bạch Du thông minh đến thế, chỉ đoán danh tính mà còn đoán lý do ép buộc.
Tần Tâm Hủy thấy Bạch Du phớt lờ mà lôi kéo Cảnh Dương, lập tức nổi trận lôi đình, giơ tay định tát thêm một cái nữa. Bạch Du thể cử động, theo bản năng nhắm nghiền mắt . Thế nhưng cơn đau như dự tính hề tới, cô mở mắt thì thấy tay Tần Tâm Hủy Cảnh Dương giữ chặt.
Cảnh Dương, đồ khốn kiếp, buông !
Tần Tâm Hủy tức đến mức cánh mũi phập phồng, sức giằng tay , nhưng chút sức lực đó mặt một đàn ông như Cảnh Dương rõ ràng chẳng thấm .
Cảnh Dương, định cái quái gì thế? Chẳng lẽ định cứu con khốn Bạch Du thật ? Anh đừng quên đang thóp trong tay ông Kim, nếu dám bậy thì chỉ mà cả nhà họ Cảnh các đều xong đời đấy!
Bạch Du cần Cảnh Dương ngăn cản Tần Tâm Hủy vì lý do gì, đây là cơ hội của cô. Cô cố giữ giọng bình tĩnh nhất thể: Cảnh Dương, họ dùng thứ gì để đe dọa , nhưng hợp tác với quỷ là tiếp tay cho giặc, thể sai càng thêm sai. Thả , sẽ tố giác với công an .
Cảnh Dương cô, gương mặt cô lem luốc, m.á.u hòa lẫn nước mắt chảy dài, nhưng đôi mắt lúc sáng rực khiến lập tức nhớ đầu thấy cô ở cổng trường Đại học Trung Sơn. Anh thể hiểu tại ông Kim bắt cô bằng , vì cô quá , quá mỹ, mỹ đến mức khiến bóp nát.
Bạch Du: Chị Cảnh Anh, Cảnh Phi, còn cả bố và của nữa, họ chắc chắn thấy lún sâu sai lầm . Cảnh Dương, xin , xin hãy thả , chỉ cần chịu thả , bảo gì cũng .
Cảnh Dương nhướn mày: Thật sự gì cũng ? Nếu cô thì ?
Câu thốt , cả căn phòng rơi im lặng cực độ. Người trong cuộc còn phản ứng gì thì Tần Tâm Hủy như cướp mất tình, gào thét điên cuồng: Cảnh Dương, đói khát đến mức ! Một loại rác rưởi ngủ với đàn ông khác, sinh con đẻ cái mà cũng đòi, đúng là chọn mồm chọn miệng! cho , là của Lisa , ông Kim hứa khi xong việc sẽ giao cho xử lý! Anh đừng tưởng thóp của chỉ ông Kim mới nắm giữ, mà thì chỉ trong phút mốt là khiến bại danh liệt!
Lồng n.g.ự.c Cảnh Dương phập phồng, rõ ràng đang kìm nén cơn giận dữ tột cùng. Tần Tâm Hủy chỗ dựa nên chẳng sợ gì, thấy dám hó hé một lời, cô vung tay tát thẳng mặt . Chỉ một tiếng "chát", chiếc mặt nạ đen mặt Cảnh Dương rơi xuống đất.
Cảnh Dương Tần Tâm Hủy bằng ánh mắt lạnh lẽo, một lời. Tần Tâm Hủy tỏ đắc ý, rút tay về sang bảo Bạch Du: Con khốn, cô tự soi gương cái bản mặt , giờ mà còn định quyến rũ đàn ông ? kể cả Cảnh Dương thích cô thì , chẳng vẫn bắt cóc cô về đây đó thôi. Chỉ cần còn nắm thóp của , đời chỉ nước ngoan ngoãn ch.ó cho sai bảo!