Hai cái bánh bao xá xíu xuống bụng, Tiểu Trương mới thong thả về phía nhà khách.
Chưa kịp đến nơi, thấy một đàn ông đang áp sát cửa sổ bên trong với vẻ lén lút, cực kỳ khả nghi. Anh lập tức rút thẻ ngành: Công an đang nhiệm vụ, là ai, lảng vảng nhà khách thế ?
Người đàn ông thấy hai chữ công an thì giật nảy , suýt nữa thì đái quần: Đồng chí công an, việc , đến giao rau thịt cho nhà khách. Bình thường tầm họ mở cửa lâu , mà hôm nay gọi mãi chẳng thấy ai mở. còn về nữa, đợi sốt ruột quá mới định ngó cửa sổ xem bên trong chuyện gì, kịp thấy gì thì đồng chí tới .
Tiểu Trương , nét mặt bỗng khựng : Vẫn mở cửa ?
Người đàn ông gật đầu lia lịa: Chứ còn gì nữa, sắp bảy giờ đến nơi , chỉ trong bếp động tĩnh gì mà ngay cả cửa cũng đóng im lìm, lạ lắm!
Tiểu Trương đồng hồ, sáu giờ bốn mươi lăm phút sáng. Tuy thời gian vẫn còn sớm, nhưng nhà khách mở cửa 24/24, nhiều khách ở đây việc từ sớm, thể nào đến giờ vẫn mở cửa.
Trong lòng dâng lên một cảm giác bất an, bước chân còn nhanh hơn cả đầu óc, lao thẳng về phía cửa chính. như , cửa đóng chặt, bên trong lặng như tờ. Quá yên tĩnh. Chuyện bình thường.
Tiểu Trương thót tim một cái, tiến lên đập cửa: Có ai bên trong ? Công an nhiệm vụ đây!
Gọi mấy tiếng liền vẫn ai mở cửa. Ngay lúc Tiểu Trương định giơ chân đạp cửa thì cánh cửa cuối cùng cũng chậm chạp mở . Cô nhân viên phục vụ sắc mặt tệ, mắt nhắm mắt mở: Đồng chí công an, chuyện gì ?
Tiểu Trương chằm chằm mặt cô : Sắp bảy giờ , nhà khách các cô bình thường cũng mở cửa muộn thế ?
Cô nhân viên sắp bảy giờ thì phản ứng chậm mất một nhịp: Đã muộn thế ? vốn chỉ định chợp mắt một lát, ai ngờ ngủ quên lâu thế.
Nếu lãnh đạo phát hiện, chắc chắn cô sẽ kỷ luật. Cô trực ca đêm, tối qua ở quầy lễ tân hiểu mí mắt cứ nặng trĩu, đầu óc như buộc một tảng đá, nặng đến mức nhấc lên nổi, thế là cô nghỉ tạm cái ghế bên cạnh. Trước khi ngủ cô còn tự nhủ chỉ chợp mắt một tí thôi, ngờ một mạch đến sáng trắng đêm. lạ ở chỗ bình thường buổi đêm khách gọi nước hoặc đồ đồ , mà tối qua chẳng thấy ai tìm cô cả.
Tiểu Trương rảnh cô lảm nhảm, lao thẳng lên tầng hai, chạy đến căn phòng cuối hành lang nơi Bạch Du đang ở. Anh vội gõ cửa mà áp tai cửa gỗ ngóng động tĩnh bên trong. Không thấy gì, mới giơ tay gõ cửa.
Gõ một lúc lâu, bên trong mới vang lên tiếng bước chân loẹt quẹt, nhưng mở cửa Bạch Du mà là trợ lý của cô. Tiểu Trương thấy thần sắc của cô giống cô nhân viên lầu, mặt mày phờ phạc: Đồng chí Lại, các cô chứ?
Lại Mỹ Thanh cảm thấy não như cái máy khô dầu, vận hành cực kỳ chậm chạp. Cô đờ một lát mới hiểu ý đối phương, định nhưng trong đầu đột nhiên lóe lên lời dặn của Bạch tổng tối qua, mặt cô lập tức cắt còn giọt máu. Cô vội vàng đầu trong phòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-co-vo-nho-cua-ong-trum-tai-phiet-o-thap-nien-70/chuong-627.html.]
Trên chiếc giường gỗ cô , Minh Thư vẫn đang ngủ, khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hào, trông vẻ ngủ ngon. bên cạnh hề thấy bóng dáng Bạch tổng cả. Căn phòng bé tẹo, cô quanh một lượt vẫn thấy Bạch Du , sắc mặt càng trắng bệch hơn.
Tiểu Trương thấy cô vẻ bất thường, vội hỏi: Sao ? Có chuyện gì xảy ?
Lại Mỹ Thanh cứng đờ mở hẳn cửa : Bạch tổng trong phòng. Tối qua bọn em hẹn , em ngủ nửa đêm đầu chị gọi em dậy trực nửa đêm . em ngủ một mạch từ tối qua đến giờ, Bạch tổng hề gọi em dậy...
Mà Bạch tổng trong phòng, chị thể chứ?
Tiểu Trương màng đến chuyện nam nữ bất tiện, xông thẳng trong. Anh lục tung căn phòng nhỏ bé, những thấy Bạch Du mà còn phát hiện một chi tiết: Chiếc giường Bạch Du định , gối vết hằn, chăn màn vẫn xếp nguyên mở.
Điều chỉ chứng minh một chuyện: Bạch Du tối qua hề lên giường ngủ.
Sắc mặt Tiểu Trương cũng trở nên vô cùng khó coi. Để chắc chắn Bạch Du vệ sinh, bảo Lại Mỹ Thanh tìm khắp nhà vệ sinh nhưng vẫn thấy . Tiếp đó, Tiểu Trương gọi nhân viên nhà khách tới, bảo cô giúp tìm kiếm bộ tòa nhà, kết quả vẫn thấy Bạch Du.
Không chỉ , còn phát hiện trừ cô nhân viên và Lại Mỹ Thanh, tất cả trong nhà khách hoặc là vẫn đang ngủ, hoặc là đều tối qua hiểu ngủ say. Ngay cả bếp khi họ xuống tới nơi vẫn còn đang ngủ, gọi mãi mới tỉnh.
Rõ ràng là vấn đề lớn. Tiểu Trương nghiêm mặt: nghi ngờ hạ t.h.u.ố.c mê nước của nhà khách. Tất cả đồ đạc ở đây cấm ai động , và ai phép nhà khách cho đến khi báo cáo cấp .
Nghe thấy , cả nhà khách như nổ tung.
Thuốc mê? Đồng chí công an, thật đùa đấy? Rốt cuộc là ai hạ t.h.u.ố.c mê chúng ?
Hèn gì tối qua cứ thấy buồn ngủ rũ rượi. vốn thói quen lạ chỗ là trằn trọc cả đêm ngủ , mà tối qua chạm gối say tít thò lò.
cũng thế, hôm qua buồn ngủ đến mức mở nổi mắt. Bình thường cứ hễ trời sáng là tự tỉnh, còn chuẩn hơn cả gà gáy, thế mà hôm nay ngủ quên mất!
Đồng chí công an, t.h.u.ố.c mê hại gì cho cơ thể , chúng c.h.ế.t hả?
Cứu mạng với, con trai gọi thế nào cũng tỉnh, t.h.u.ố.c mê cho c.h.ế.t độc ?!
Trong phút chốc, nhà khách loạn thành một bầy hầy.