"Ừm, ngủ ."
Bạch Du lời còn dứt, bên phía Lại Mỹ Thanh truyền đến tiếng ngáy.
Hồi chiều, Bạch Du cửa hàng bách hóa mua ít , cô rót một cốc uống vài ngụm, cho tinh thần tỉnh táo hơn một chút. hiểu , khi uống xong cô cảm thấy mệt mỏi hơn, đầu óc như đổ chì, nặng trĩu, mí mắt cứ như dán keo, cưỡng mà sụp xuống.
"Không ngủ!"
Bạch Du lắc đầu, cố gắng cho tỉnh táo . tác dụng, mí mắt ngày càng nặng, qua bao lâu, đầu cô ngoẹo sang một bên, ghế mà ngủ .
Mười mấy phút , ngoài cửa vang lên tiếng gõ—
"Cộc cộc cộc."
trong phòng một ai đáp .
Lại một lúc , chỉ tiếng "cạch" một cái, cửa mở từ bên ngoài, một bóng cao lớn bước . Người đàn ông đội mũ sụp thấp, ánh đèn vàng vọt hắt lên mặt, lộ đường quai hàm đanh thép, sắc lẹm.
Hắn đến mặt Bạch Du, đưa tay chạm mặt cô, thấy cô phản ứng gì, khóe miệng nhếch lên một nụ quái dị: "Bạch Du, lâu gặp."
Bạch Du nhớ ngủ bao lâu, đến khi tỉnh , cô chỉ thấy đầu đau như búa bổ, thái dương như máy khoan đang xoáy . Cô chớp chớp hàng mi, chậm rãi mở mắt .
Đập mắt là một tấm ván gỗ thô ráp, chỉ cách khuỷu tay cô đầy một gang. Cô ngẩn , đầu quanh, đầu, chân, trái đều là những tấm ván gỗ xù xì.
Chuyện bất thường.
Bạch Du giật tỉnh hẳn, nhưng ngay giây tiếp theo, cô phát hiện một điều còn tồi tệ hơn. Tay chân cô đều trói chặt. Hơn nữa là trói gô tống trong một chiếc thùng gỗ!
Chương 163: Bánh bao xá xíu
Nhận thức khiến tim Bạch Du rơi thẳng xuống đáy vực, cái lạnh tựa điện giật chạy dọc khắp cơ thể. Cô bắt , còn Minh Thư thì ? Đối phương tay với Minh Thư ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-co-vo-nho-cua-ong-trum-tai-phiet-o-thap-nien-70/chuong-626.html.]
Cô thể cử động, chiếc thùng gỗ lớn, cô co quắp cả mới , nên thể chắc chắn Minh Thư ở cùng . Nghĩ đến việc con gái cũng thể bắt , lòng cô như kiến cắn, khiến cô phát điên.
"Bình tĩnh, Bạch Du, bình tĩnh, hít thở sâu, hít thở sâu ."
Lúc phát điên chẳng giải quyết gì, cô ép bình tĩnh . Một lát , khi lấy lý trí, cô thấy tiếng còi xe từ bên ngoài vọng , nhưng âm thanh nghèn nghẹt như ngăn cách bởi thứ gì đó, xe thỉnh thoảng còn xóc nảy. Những dấu hiệu cho thấy cô đang ở một chiếc xe tải.
Đối phương chỉ trói tay chân cô mà nhét giẻ miệng, chứng tỏ lo cô tỉnh dậy kêu cứu. Tại sợ? Bởi vì kêu cứu cũng vô ích. Đã , Bạch Du định lãng phí sức lực.
Đầu cô vẫn nặng, cảm giác lơ mơ. Đối phương mang cô khỏi nhà khách trói mà cô hề —cô đ.á.n.h thuốc.
Rất nhanh, cô nhớ tới ấm uống đêm qua. Cô cứ ngỡ cẩn thận, nước là tự tay cô lấy, từ lúc pha đến lúc uống mắt cô từng rời khỏi cái cốc, mà vẫn trúng chiêu. Chỉ một khả năng duy nhất: bộ nước đun của nhà khách hạ t.h.u.ố.c mê, nên mới thể vận chuyển cô ngoài mà kinh động đến bất kỳ ai.
Cảm giác ớn lạnh bò dọc sống lưng. Kẻ rốt cuộc là ai?
Nỗi sợ hãi như thủy triều ập đến, suýt chút nữa nhấn chìm cô. Bạch Du hiểu rõ, cô loạn, sụp đổ, cô giữ tỉnh táo mới thể tìm lối thoát trong cảnh tuyệt vọng . Cô c.h.ế.t, cô càng thể để con gái gặp chuyện!
Tiểu Trương, một công an mới nghề đầy một năm, là một trong ba sắp xếp tuần tra quanh nhà khách. Đêm dài như , ngày mai còn , ba họ thể thức trắng đêm, nên bàn chia ba ca. Tiểu Trương bốc thăm trúng ca sáng sớm.
Lúc đang dụi đôi mắt ngái ngủ về phía nhà khách. Buổi sáng tháng Ba vẫn còn se lạnh, một cơn gió thổi qua khiến Tiểu Trương hắt một cái. Ngay đó, mũi chun như mũi chó, ngửi thấy mùi thơm lạ. Thì phố mới mở một tiệm bánh bao, cửa đặt hai cái lò lớn, xửng hấp cao hơn cả đầu , mùi thơm nức mũi bay từ đó.
Tiểu Trương xoa xoa cái bụng, bước tới tiệm: "Bánh bao xá xíu bao nhiêu một cái bác?"
Ông chủ tiệm bánh bao mồ hôi nhễ nhại, nhấc xửng cùng xuống, vẻ mặt mất kiên nhẫn: "Không thấy một hào năm một cái ? Hỏi hỏi hỏi, mắt để gì thế?"
"Cho cháu hai cái bánh bao xá xíu!"
Thái độ của ông chủ dù nhưng Tiểu Trương chẳng để tâm, ngược còn thấy thầm vui. Ở Quảng Châu , tiệm nào chủ càng khó tính thì đồ ăn càng ngon.
Ông chủ đặt xửng mới lên, lấy tay áo lau mồ hôi trán mới lấy bánh cho . Bánh lò nóng hổi, nhưng ông chủ luyện đôi bàn tay sắt, trực tiếp cầm lấy khiến Tiểu Trương tưởng bánh nóng lắm, cầm tay theo bản năng c.ắ.n một miếng. Chỉ một miếng thôi suýt mồm phồng rộp.
mà ngon thật! Vỏ bánh mềm xốp như miếng bọt biển, thơm mùi bột mì, lớp vỏ nứt để lộ nhân xá xíu thịt lợn mỡ nạc đan xen, tỏa mùi hương quyến rũ. Bánh bao xá xíu Quảng Đông vị mặn ngọt hài hòa, ăn mãi chán, mà bánh ở tiệm vỏ mỏng nhân nhiều, còn mọng nước, thảo nào ông chủ nóng tính thế, đúng là bản lĩnh thật.