Để tránh Minh Thư sợ hãi, Bạch Du để con bé cho Lại Mỹ Thanh, hai ở trong đồn công an là an nhất.
Mấy công an khi Bạch Du mô tả thì thấy gì, nhưng khi thấy cành cây cao chót vót lủng lẳng một con mèo đen đập nát đầu, chỉ còn hai cái tai nguyên vẹn, ai nấy đều khỏi giật .
Mẹ kiếp, biến thái nào trò , nếu thấy giữa đêm chắc mất vía quá!
Chứ còn gì nữa, mà cái cây ít nhất cũng cao ba bốn mét, trèo lên cao thế chứng tỏ cũng là cao thủ trèo cây đấy!
Đồng chí Bạch, cô nghĩ kỹ xem, quanh cô thực sự ai biến thái như thế ?
Nguy Hán Nghị bảo một công an biệt danh là Khỉ Còm trèo lên lấy xác con mèo xuống, còn thì dẫn mấy khác khảo sát xung quanh.
Anh công an Khỉ Còm hổ danh biệt hiệu, thoăn thoắt vài cái leo lên cây, gỡ con mèo đen xuống.
Con mèo đen đó kích thước lớn, trông chừng mới bốn năm tháng tuổi, đúng là cái loại biến thái mới tay như .
Sau khi khảo sát một lượt trong ngoài ngôi nhà, vẻ mặt Nguy Hán Nghị trở nên nghiêm trọng hơn: Ý thức phản trinh sát của mạnh, dấu chân trong vườn đều xóa sạch, trong nhà cũng để manh mối hữu ích nào. đối phương cố tình treo mèo c.h.ế.t cây, một là để khiêu khích, hai là đ.á.n.h gục lý trí của cô, khiến cô suy sụp. Tóm , chỗ cô thể ở nữa.
Bạch Du im lặng một lúc gật đầu: Được.
Mọi chuyện phức tạp hơn cô tưởng.
Tối qua cô cứ nghĩ là trộm nhà, nếu là trộm thì lấy đồ xong sẽ , ngờ dây kẻ biến thái.
Cô bắt đầu thấy hối hận vì đưa con gái theo cùng.
Nguy Hán Nghị : Tối nay các cô cứ sang nhà mà ngủ, tối ngủ đồn.
Nguy Hán Nghị sống ở khu nhà phân cho công an, xung quanh đều là đồng nghiệp, cảm giác an tuyệt đối.
Bạch Du vốn thích phiền khác, nhưng vì an của con gái, cô thể từ chối.
Sau khi cùng Nguy Hán Nghị đồn công an, Bạch Du bảo Lại Mỹ Thanh cần gặp khách hàng với mà ở trông nom Minh Thư: Đồng chí Nguy bảo tối nay chúng qua nhà ở, lát nữa dẫn cô qua đó. Nhiệm vụ hôm nay của cô là trông chừng Minh Thư cho , hiểu ?
Lại Mỹ Thanh gật đầu: Hiểu , Bạch tổng chị cứ yên tâm, em nhất định sẽ trông Minh Thư thật kỹ, tuyệt đối để con bé rời khỏi tầm mắt!
Tính cách Lại Mỹ Thanh vẫn khá vững chãi và đáng tin.
Bạch Du dặn dò con gái, bảo con bé cũng cùng lớn, tự ý chạy lung tung: Con ngoan ngoãn lời , nếu con lời sẽ giận lắm đấy!
Cái đuôi nhỏ thông minh, nhưng lẽ vì quá thông minh nên con bé cá tính và chủ kiến. Nếu cô nghiêm trọng một chút, chừng nhóc con tự theo ý thật.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-co-vo-nho-cua-ong-trum-tai-phiet-o-thap-nien-70/chuong-621.html.]
Minh Thư chớp chớp đôi mắt to tròn như hạt nho đen: Con ơi, con nhất định chạy lung tung .
Bạch Du xoa mái tóc đen mượt của con: Mẹ tin con sẽ .
Nhóc con khéo lớn, chọn những ưu điểm của cô và Giang Lâm để thừa hưởng. Bình thường cô cũng thích diện đồ cho con, chỉ là hôm nay ngoài vội quá, quần áo bên trong vẫn là bộ đồ ngủ tối qua, điều lúc Lại Mỹ Thanh tết cho con bé mấy b.í.m tóc xinh xắn. Lúc đôi mắt to của con bé chớp chớp, trông ngoan ngoãn cực kỳ.
Thời gian gấp, nếu mua đồ ở hợp tác xã mới đến nhà họ Nguy thì chắc chắn kịp. Những năm ở Quảng Châu cô và vợ Nguy Hán Nghị là Lý Trân khá thiết, cũng chị hẹp hòi, thế nên cô định bụng đợi xong việc về mua quà cũng muộn.
Trên đường , cô chỉ đường cho Lại Mỹ Thanh và Minh Thư, gặp những tòa nhà dễ nhớ cô đều nhắc nhở hai , để đề phòng vạn nhất lạc hoặc xảy chuyện gì thì vẫn đường mà tìm.
Ai dè Lại Mỹ Thanh là mù đường, lộ trình mấy cô nàng mới miễn cưỡng nhớ , còn hướng đông tây nam bắc thì chịu c.h.ế.t phân biệt nổi.
Trái , Minh Thư nhớ đường nhanh, khi Lại Mỹ Thanh sai, con bé còn chủ động lên tiếng sửa .
Đến nhà họ Nguy, mở cửa là một phụ nữ lớn tuổi, tầm sáu mươi tuổi, Nguy Hán Nghị nét giống bà. Bà đảo mắt đ.á.n.h giá Bạch Du: Cô tìm ai?
Bạch Du đoán đây chắc là của Nguy Hán Nghị, liền : Chào bác ạ, cháu là bạn của Nguy Hán Nghị và Lý Trân, chị Lý Trân nhà ạ?
Mẹ Nguy kịp mở miệng, bên trong vọng giọng quen thuộc của Lý Trân: Ai tìm đấy?
Kèm theo đó là tiếng sột soạt và tiếng bước chân.
Bạch Du đáp: Chị Lý Trân, em là Bạch Du đây.
Một lát , Lý Trân từ bên trong , khóe miệng nhếch lên, : Hóa là Bạch Du , chẳng em phất lên ở đảo Hải Nam ? Sao về Quảng Châu thế ?
...
Không do Bạch Du quá nhạy cảm , cô cảm thấy Lý Trân gượng gạo, mà lời cũng đầy vẻ mỉa mai.
Đây giống tính cách của Lý Trân, hoặc ít nhất là giống Lý Trân mà cô từng .
Trước đây Lý Trân vốn tính tình hào sảng, câu nệ tiểu tiết và nhiệt tình. Hai quen gần bốn năm, bao giờ thấy chị năng mỉa mai như . con ai cũng đổi, vả đôi khi gặp chuyện vui, sẽ kìm mà giận cá c.h.é.m thớt.
Bạch Du nghĩ lẽ là vế , vì mối quan hệ giữa Lý Trân và chồng lắm. Trước đây Nguy ở cùng họ, giờ bà dọn đến, chắc chắn giữa hai xích mích, đây lẽ là lý do khiến chị thoải mái.
Lúc nhất là nên phiền đối phương, nhưng Cảnh Anh vẫn đang viện, ngoài chỗ cô yên tâm để con ở chỗ khác. Cô quyết định hôm nay sẽ giải quyết xong việc thật nhanh, bàn xong mẫu mã là đưa Minh Thư về đảo Hải Nam ngay.
Nghĩ đến đây, cô nở nụ : Chị Lý Trân, chỗ em ở gặp chút vấn đề ở nữa, Nguy bảo bọn em tối nay qua nhà chị tá túc, thật ngại quá vì phiền chị.
Dứt lời, Bạch Du thấy nụ mặt Lý Trân khựng , một lúc mới : Đã là Hán Nghị bảo các em đến thì cứ ở . Có điều chuyện chị , nhà chị rộng bằng nhà em, cũng chẳng sân vườn ban công gì , vả đợt bố chồng chị sang ở, nên nếu các em ở thì tối nay chỉ thể trải chiếu đất thôi.