"Aaa... aaa...!"
Tiếng hét vô cùng thê lương.
"Mẹ ơi, là tiếng của cô Mỹ Thanh!"
Con bé con sợ đến mức mặt cắt còn giọt máu, chẳng kịp xỏ giày, cứ thế chạy huỳnh huỵch đến ôm chặt lấy chân .
Đừng là Minh Thư, ngay cả Bạch Du cũng tiếng hét đó cho giật . Cô chẳng kịp đồ cho con, cầm ngay đoạn ống nước hồi đêm bế thốc con bé lao xuống lầu. Tim Bạch Du đập thình thịch liên hồi, tưởng như sắp văng khỏi lồng ngực. Cô thầm nghĩ xa, nhất dắt theo một trợ lý nam cho bảo đảm.
Xuống đến nơi, cô thấy Lại Mỹ Thanh đang một gốc cây, ngửa cổ lên ngừng la hét. Cô theo hướng mắt Mỹ Thanh, lập tức hít một lạnh đầy kinh hãi.
Trên cây cao hai ba mét là xác một con mèo đen treo ngược. Đầu con mèo thứ gì đó đập nát bét, m.á.u nhuộm đỏ cả một đất gốc cây.
Bạch Du cảm thấy buồn nôn, theo bản năng đưa tay bịt mắt con gái : Bé ngoan, nhắm mắt , bịt tai con.
Minh Thư tuy tò mò nhưng vẫn ngoan ngoãn lời , nhắm tịt mắt dùng đôi tay nhỏ xíu bịt chặt lấy hai tai.
Bạch Du cảnh giác quan sát xung quanh một lượt, xác định lạ nào mới bế con tiến gần: Mỹ Thanh, đây!
Lại Mỹ Thanh thấy Bạch Du, cái hồn đang bay lạc mới chịu trở về lồng ngực. Nước mắt cô trào như mưa: Giám đốc Bạch, sợ quá!
Lúc nãy cô xuống rửa mặt, vì giám đốc bảo cần bữa sáng nên cô thấy nhàn rỗi, thấy sân nhiều lá rụng quá nên định quét dọn một chút. Nào ngờ đang quét thì ngửi thấy mùi m.á.u tanh nồng nặc. Cô dáo dác tìm quanh thì thấy vũng m.á.u gốc cây, theo phản năng ngước lên , cái đó suýt chút nữa tiễn cô luôn .
Đáng sợ quá! Một con mèo đen đập nát đầu, nhưng hai mắt cứ trợn ngược lên chằm chằm về phía cô. Cô sợ quá kìm mà hét toáng lên.
là cái đồ thất đức nào chuyện ! Sao thể tàn nhẫn đến mức hành hạ con mèo đến c.h.ế.t còn cố tình buộc lên cây như !
Bạch Du mặt mày nghiêm nghị: Chúng đến đồn công an báo án ngay, theo .
Lại Mỹ Thanh vội vứt chổi , bước thấp bước cao bám sát theo Bạch Du, vẫn còn run bần bật.
Bạch Du khóa cửa dẫn Mỹ Thanh đến đồn công an gần đó. Suốt quãng đường, đôi lông mày cô cứ nhíu chặt . Nửa đêm về sáng chuyện gì xảy , cô cứ ngỡ lầm, giờ thì rõ ràng . Đêm qua thực sự nhà, nếu cô thói quen khóa cửa phòng khi ngủ, e là đó tận phòng cô . Nghĩ đến đây, cô khỏi rùng sợ hãi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-co-vo-nho-cua-ong-trum-tai-phiet-o-thap-nien-70/chuong-620.html.]
Hơn nữa, tuyệt đối trộm. Trộm thường chỉ nhắm tiền bạc, nhưng đồ đạc trong nhà chẳng mất gì, ngược cây xuất hiện xác mèo c.h.ế.t, rõ ràng kẻ đang nhắm cô. kẻ đó là ai?
Bạch Du rà soát một lượt những quen . Lúc lập xưởng chạm khắc vỏ sò tuy đắc tội một , nhưng hạng như thư ký Lâm thì bắt, đến giờ vẫn đang cải tạo trong nông trường . Còn những khác, cô nghĩ họ khả năng bám đuôi cô suốt từ đảo Quỳnh Châu tới tận Quảng Thành thế . Bạn bè trong trường tuy thỉnh thoảng mâu thuẫn cạnh tranh, nhưng nghiệp xong mỗi một ngả, vả đó chỉ là xích mích nhỏ, đáng để họ tốn công tốn sức chuyện .
Một bóng hình chợt lướt qua tâm trí, Bạch Du khẽ rùng .
Ông Kim.
cô lắc đầu ngay. Cô và ông Kim thù oán, đối phương tuy tính cách kỳ quái nhưng gì quá đáng với cô, ngoại trừ câu "cô sợ " hôm nọ. nếu thực sự là ông Kim, tại ? Bạch Du nghĩ mãi mà chẳng kết quả gì.
Cô tìm đến đồn công an nơi Ngụy Hán Nghị việc. Một công an nam thấy cô nhận ngay: Đồng chí Bạch, cô về đảo Quỳnh Châu ? Lần cô đến tìm đội trưởng của chúng ? Anh đến giờ việc .
Bạch Du lắc đầu: Không, đến để báo án.
Anh công an nhướn mày: Báo án ?
Bạch Du gật đầu: Vâng, đêm qua đột nhập nhà . Hắn còn lảng vảng ngoài cửa phòng nhưng vì khóa cửa nên . Sau đó và trợ lý kiểm tra tầng hai nhưng thấy gì, cứ ngỡ nhầm. Nào ngờ sáng dậy, chúng phát hiện một con mèo đen đập c.h.ế.t cây trong vườn.
Anh công an đến đoạn thì hít một lạnh. Chưa kịp lên tiếng thì ngoài cửa vang lên tiếng bước chân dồn dập. Giây tiếp theo, bật dậy gọi bước :
"Đội trưởng!"
Nghe thấy lời công an, Bạch Du thì thấy Ngụy Hán Nghị đang bước : Anh Ngụy, tới .
Ngụy Hán Nghị gật đầu: Những gì cô lúc nãy đều thấy cả . Gần đây cô mâu thuẫn với ai ?
Bạch Du lắc đầu: Không ạ, nghiệp xong là về đảo luôn, mới trở Quảng Thành ba ngày thôi.
Ngụy Hán Nghị hỏi tiếp: Việc cô nuôi Trân Châu Vương khi nào cản đường ai đó ?
Bạch Du suy nghĩ một chút vẫn lắc đầu: Theo lý mà thì ạ.
Hiện tại phần lớn các trại nuôi trai trong nước đều thuộc quản lý của nhà nước. Hơn nữa, cô nuôi Trân Châu Vương và giúp tăng sản lượng lên gấp bội, đây là điều cho cả ngành nuôi trai. Nói cách khác, cảm ơn cô còn hết, khó cô gì. Còn chuyện ghen ăn tức ở thì chắc chắn là , nhưng để hành tung của cô, cả chỗ cô ở thì hạng tầm thường thể .
Những gì Bạch Du nghĩ, Ngụy Hán Nghị rõ ràng cũng nghĩ tới: Chúng đến chỗ cô ở xem xét tình hình .