Bạch Du: cũng rõ trộm nhà . Lúc nãy một tiếng động tỉnh giấc, đó cảm giác ai đó đang vặn nắm đ.ấ.m cửa phòng . quát to lên hỏi là ai thì tiếng động đó biến mất.
Một luồng gió đêm thổi từ cửa sổ hành lang , Lại Mỹ Thanh rùng một cái rõ mạnh: Giám đốc Bạch, nổi hết da gà đây , giờ chúng đây?
Bạch Du suy nghĩ một chút: Chúng cứ kiểm tra hết các phòng tầng hai .
Lại Mỹ Thanh gật đầu lia lịa tán thành. Dù sợ nhưng cô quên lời dặn khi , rằng bằng giá nào cũng chăm sóc cho giám đốc và con gái cô . Nếu nhờ Bạch Du cho hai con cô công việc , e là lúc con gái ốm đau cô cũng chẳng tiền đưa bác sĩ.
Từ khi chồng mất, cô nếm trải đủ thói đời nóng lạnh. Những kẻ bình thường miệng bao nhiêu, thấy con cô sa cơ lỡ vận là trốn còn nhanh hơn ai hết. Ngay cả bố chồng cô, chồng xuống đuổi hai con khỏi nhà, còn con gái giống dòng nhà họ Vương, định dồn cô đường cùng.
Mãi đến khi giám đốc Bạch nhận cả cô và cô , thái độ của những xung quanh lập tức ngoắt ba trăm sáu mươi độ. Ngay cả đôi bố chồng hổ cũng vác mặt đến, đòi đón hai con về, cái gì mà một nhà thù hằn qua đêm, mà suýt thì nôn mửa. Nói tới lui cũng chỉ vì thấy cô việc , tiền đồ nên đào mỏ thôi. Cô chẳng thèm đếm xỉa, đuổi thẳng cổ bọn họ ngoài.
Vì , lúc cô tiện tay cầm lấy một chiếc bình hoa, xung phong phía . kiểm tra khắp tầng hai vẫn thấy gì bất thường.
Giám đốc Bạch, là chúng xuống lầu kiểm tra tiếp?
Bạch Du ngẫm nghĩ lắc đầu: Thôi đừng . Cô về phòng mang chăn gối sang phòng , đêm nay ngủ đây luôn .
Ban đầu cô cũng định xuống xem , nhưng khu vườn rộng quá, vạn nhất nấp ở đó thì hai phụ nữ chắc là đối thủ. Hơn nữa lầu còn Minh Thư, dù cửa phòng khóa nhưng cô dám lơ là. Cách nhất là cố thủ trong phòng, chờ đến sáng hãy .
Lại Mỹ Thanh gật đầu như bổ củi, hỏa tốc chạy về phòng ôm chăn gối sang phòng Bạch Du. Quay phòng, thấy Minh Thư vẫn đang ngủ ngon lành gầm giường, Bạch Du mới thở phào nhẹ nhõm. Có điều suốt thời gian còn , cả cô và Mỹ Thanh đều dám chợp mắt.
Mãi đến khi trời sáng, cả hai mới trút gánh nặng. Lại Mỹ Thanh với quầng thâm quanh mắt, ngáp một cái dậy: Giám đốc Bạch, khi tối qua cô nhầm thôi. Nếu thực sự trộm , chắc chắn chúng dễ dàng bỏ như thế.
Ký ức của con đôi khi cũng lừa dối. Lúc đầu Bạch Du đoan chắc lầm, nhưng một đêm trằn trọc, nhất là khi cứ nhớ nhớ cảnh tượng đó, ký ức bỗng trở nên mơ hồ. Lúc cô cũng còn chắc chắn như đêm qua nữa: Hy vọng là . Lát nữa bàn chuyện mẫu trang sức với trợ lý của ông Kim , chuẩn thôi. Xong việc chúng về ngủ bù , vất vả cho cô .
Lại Mỹ Thanh vội xua tay: Không vất vả gì ạ. Giám đốc Bạch, xuống rửa mặt đây, để bữa sáng cho, cô cứ thong thả.
Cô thật lòng. So với việc ruộng, biển đ.á.n.h cá xưởng mười mấy tiếng đồng hồ thì công việc quá đỗi nhẹ nhàng. Giám đốc dễ tính, chẳng bao giờ mắng nhiếc ai, gặp chuyện cô còn tận tình chỉ bảo. Gặp giám đốc đúng là vận may lớn nhất đời cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-co-vo-nho-cua-ong-trum-tai-phiet-o-thap-nien-70/chuong-619.html.]
Bạch Du: Thôi khỏi nấu, chúng ngoài ăn. Chắc cô ăn bánh cuốn Quảng Thành bao giờ nhỉ, lát nữa dẫn thử.
Làm bữa sáng khó, nhưng trong nhà sẵn đồ tươi, mua thì kịp thời gian, mà nấu xong ám đầy mùi khói lửa thì gặp khách hàng tiện. Huống hồ tối qua con bé con cứ lải nhải đòi ăn bánh cuốn, chẳng riêng gì nó, chính cô lâu ngày ăn cũng thấy nhớ.
Lại Mỹ Thanh liền gật đầu, ôm chăn gối về phòng khách, quần áo xuống lầu vệ sinh cá nhân.
Cái chân nhỏ mũm mĩm của con bé con thò ngoài chăn, Bạch Du đưa tay gãi nhẹ lòng bàn chân. Con bé sợ ngứa, định rụt chân nhưng tóm lấy, vờn qua vờn mấy nó mới chịu tỉnh giấc.
Con bé tính tình ngoan, phá giấc ngủ cũng giận, ngược còn ôm lấy mặt thơm một cái rõ kêu, giọng ngái ngủ: Mẹ ơi, con nhớ quá.
Tim Bạch Du mềm nhũn : Chẳng vẫn luôn ở bên cạnh con ?
Minh Thư chớp chớp hàng mi dài như chiếc quạt nhỏ: tối qua con ngủ mơ thấy , nghĩa là con một đêm ở bên , nên con nhớ lắm.
Tim Bạch Du run lên vì ngọt ngào: Mẹ cũng nhớ con. Không tối qua con bảo ăn bánh cuốn , còn mau dậy nào.
Đấy chính là cái lợi của việc nuôi con gái. Con gái mềm mại, đúng là tấm áo bông nhỏ tri kỷ của . Chẳng trách Tôn Lăng Vi cứ thèm thuồng mãi, chị bảo ba thằng nhóc nghịch ngợm nhà chị chẳng bao giờ mấy câu kiểu con nhớ con yêu , chúng nó chỉ đòi ăn thôi.
Nghe thấy ăn, Minh Thư lười nhác nữa, lộn một vòng giường bật dậy: Mẹ ơi, con còn ăn bánh bò nữa.
Được, thành vấn đề. Lát nữa bàn chuyện ăn, con ngoan ngoãn bên cạnh đừng quấy nhé, xong việc mua bánh bò cho con, chịu ?
Con bé tranh thủ đòi hỏi: Thế con ba cái bánh bò cơ, một cái vị đậu đỏ, một cái vị đậu xanh, một cái vị dừa!
Bánh bò thời là loại kiểu cũ, loại trong suốt mà là màu trắng sữa, nhưng vị ngon hơn nhiều. Bánh thơm ngọt thanh mát, dai giòn sần sật, trẻ con đứa nào cũng mê.
Chốt đơn!
Bạch Du đồng ý, định lấy quần áo cho con mặc, đúng lúc , lầu bỗng vang lên tiếng hét thất thanh của Lại Mỹ Thanh...