Măng mùa non đến mức chỉ cần bấm nhẹ là tứa nước. Cải bẹ cay vị đậm đà, đem xào cùng ớt chỉ thiên và hành gừng tỏi băm nhỏ, khiến món măng xuân còn chút vị chát nào, cực kỳ đưa cơm.
Thịt ba chỉ cả nạc lẫn mỡ băm nhuyễn, trộn với măng xuân thái hạt lựu và hành lá cắt nhỏ. Những chiếc bánh bao hấp to mềm xốp, c.ắ.n một miếng, nước thịt nóng hổi lập tức tràn ngập khoang miệng. Vị ngọt của măng, vị tươi của thịt hòa quyện , ngon đến mức thể dừng .
Buổi tối Giang Lâm về nhà, Bạch Du với chuyện định lên Quảng Thành. Minh Thư bên cạnh thấy, vội ôm lấy chân nũng nịu: Con cùng , con chuyện cho đỡ buồn, như sẽ thấy chán nữa.
Bạch Du cạn lời. Cái việc chơi mà thành nghĩ cho thế , chỉ cảm xúc cao vút con bé học của ai nữa? cuối cùng cô vẫn đồng ý.
Ngày hôm , cô dọn dẹp ít quần áo đơn giản, dẫn Minh Thư cùng trợ lý nữ Lại Mỹ Thanh Quảng Thành. Đến nơi, cô mới Cảnh Anh ốm . Mà còn ốm nặng.
Lúc Bạch Du tìm Cảnh Anh, tới cổng khu tập thể quân đội nơi chị ở thì gặp Cảnh Phỉ tới từ hướng khác.
Cảnh Phỉ thấy cô thì lộ vẻ ngạc nhiên: Sao cô ở đây? Không cô về đảo Quỳnh Châu khởi nghiệp ? cô nuôi Trân Châu Vương đấy.
Lần đầu xưởng chạm khắc vỏ sò tham gia Hội chợ Quảng Châu giúp cô thấy điểm sáng của Bạch Du, còn ghen tị với cô nữa. Tuy nhiên, lẽ vì tính cách nên hai vẫn thể trở thành bạn . Dù thiết nhưng cô thật sự nể phục năng lực của Bạch Du. Ở trường cô là nhân vật tầm cỡ, chỉ học giỏi mà còn tạo dựng sự nghiệp riêng. Sau khi nghiệp, cô từ chối việc phân công để tự khởi nghiệp. Thực tế lúc đó nhiều tin tưởng, ai ngờ đầy nửa năm, cô nổi tiếng một nữa.
Ngay cả một quan tâm đến ngành ngọc trai như cô mà mấy ngày liền đều thấy tin về Bạch Du và Trân Châu Vương báo. Trên đó còn nhiều thương nhân nước ngoài tranh đặt hàng, tranh cướp ngọc như thể đồ miễn phí. Nghe cô mới quyên góp năm vạn tệ cho công xã để đường.
Từ lúc đến Bạch Du, cô luôn nỗ lực hết để vượt qua đối phương, nhưng dù đuổi theo thế nào vẫn bắt kịp, thật sự quá mức thất bại. Tuy nhiên, cô sẽ bỏ cuộc !
Bạch Du gật đầu: , chủ yếu vẫn là nhờ viện nghiên cứu và các chủ nhiệm kỹ thuật ở xưởng bỏ nhiều tâm huyết. Lần đến Quảng Thành xử lý chút việc, tiện thể ghé thăm chị Cảnh Anh, chị ở Quảng Thành ?
Nghe , Cảnh Phỉ lắc đầu, buồn bã : Chị họ nhà, chị ốm .
Bạch Du sững , lập tức quan tâm hỏi: Chị Cảnh Anh ốm , nặng ?
Cảnh Phỉ c.ắ.n môi, khựng một hồi lâu mới gật đầu: Khá nặng đấy. Cụ thể bệnh gì thì cô đừng hỏi , phép . qua đây lấy ít đồ cho chị, lát nữa bệnh viện ngay, cô cùng ?
Bạch Du vội gật đầu: Được, cùng cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-co-vo-nho-cua-ong-trum-tai-phiet-o-thap-nien-70/chuong-616.html.]
Lần đến Bạch Du mang theo khá nhiều đặc sản đảo Quỳnh Châu, nhưng phần lớn đều chế biến mới ăn . Cô gửi những đồ ăn ngay ở nhà Cảnh Anh, đó xách hai quả dừa và một túi bánh quy gà tự tới bệnh viện.
Vừa bệnh viện thấy Cảnh Anh, Bạch Du giật . So với gặp , Cảnh Anh trông gầy trông thấy, sắc mặt nhợt nhạt, hai má hóp , cảm tưởng như chỉ một cơn gió cũng thể thổi bay chị.
thấy Bạch Du, chị lập tức nở nụ : là nhắc Tào Tháo là Tào Tháo đến ngay. Chị mới nhắc đến cô xong thì cô tới , xem ông trời vẫn thương chị, chị đang thèm đồ cô .
Bạch Du thấy chị vẫn còn tâm trí đùa thì thầm thở phào: Muốn ăn đồ em thì gì khó . Em mang hai quả dừa với bánh quy gà tới đây, chị ăn gì cứ lên danh sách, em sẽ cho chị.
Nghe , mắt Cảnh Anh sáng bừng lên: Thế thì quá! Bây giờ chị liệt kê danh sách luôn, chị ăn cho khi phẫu thuật, chứ chẳng ăn uống tùy tiện .
Bạch Du mím môi, nên hỏi chị bệnh gì . Cảnh Anh dậy tìm giấy bút trong túi, liếc thấy dáng vẻ của cô liền bảo: Muốn hỏi gì thì hỏi , ấp úng phong cách của cô.
Bạch Du: Em Cảnh Phỉ tình hình của chị vẻ khá nghiêm trọng...
Lời cô còn dứt thì cửa phòng bệnh đột ngột đẩy mạnh từ bên ngoài, một đàn ông mặc sơ mi trắng phối với bộ vest đen chỉnh tề xông .
Người đàn ông , trong mắt chỉ thấy mỗi Cảnh Anh, lao thẳng tới nắm lấy tay chị: Anh hết ! Nếu em vì bệnh tật mà đòi chia tay với , tuyệt đối đồng ý!
Bạch Du ngẩn . Đây là tình huống gì ?
Nhìn dáng vẻ thâm tình của đàn ông , rõ ràng quan hệ với Cảnh Anh hề bình thường. Chỉ là cô nhớ ở kiếp , chồng của Cảnh Anh , mà là một đàn ông lớn hơn chị chục tuổi. Chồng chị hy sinh vì tổ quốc, còn chị thì bao giờ tái hôn nữa.
Kiếp , ngoài việc ca ngợi năng lực ngoại giao xuất sắc của chị, đời còn ca tụng chuyện tình cảm thắm thiết của hai vợ chồng chị. Ai cũng Cảnh Anh tình sâu nghĩa nặng với chồng, nhưng cô luôn cảm thấy gì đó gượng gạo, vì Cảnh Anh hiếm khi nhắc đến chồng , chuyện tình cảm của họ càng ít khi đề cập đến.
Hơn nữa, nếu Cảnh Anh thực sự yêu chồng kiếp của đến thế, đàn ông mắt là ai? Chẳng lẽ là mối tình đầu của tiền bối Cảnh Anh?
Dù là thích hóng chuyện như Bạch Du, nhưng đối diện với chuyện tình cảm của thần tượng, trong lòng cũng khỏi bùng lên ngọn lửa tò mò.
Cảnh Anh xưa nay luôn giữ dáng vẻ của một phụ nữ mạnh mẽ, nhất là kiếp khi tuổi, gương mặt nghiêm nghị chút nụ khiến nể sợ. Vậy mà lúc mặt chị hiếm hoi lộ vẻ thẹn thùng của một con gái, gương mặt nhợt nhạt cũng hiện lên một vệt hồng nghi hoặc: Tô Lệnh Thâm, buông tay !
Người đàn ông những buông mà còn nắm chặt hơn: Tiểu Anh, quan tâm chuyện em thể sinh con . Chúng quen bao nhiêu năm , chẳng lẽ con thế nào em còn hiểu ? Anh cần con, chỉ cần em thôi!