TN 70: Cô Vợ Nhỏ Của Ông Trùm Tài Phiệt Ở Thập Niên 70 - Chương 614

Cập nhật lúc: 2025-12-19 08:54:57
Lượt xem: 23

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4VWVGFfrJj

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thật đúng là!

Bạch Du cũng cái tính của con bé là giống ai. Những bé gái khác sợ sâu bọ, sợ gián, còn con bé thì chẳng sợ tí nào. Trên đảo thường mấy nhóc bắt gián dọa các bạn nữ, mấy bé gái khác dọa đến mức thét lên, nhưng đến lượt Minh Thư thì là con bé bắt ếch với sâu róm đuổi theo lưng đám con trai, đòi nhét sâu với ếch miệng bọn chúng.

Bên nước nóng chuẩn xong, Bạch Du theo lời bà nội, thấm ướt tóc Minh Thư, đó rạch mật lợn , xoa thứ nước màu vàng lên tóc và da đầu con bé, dùng một chiếc khăn khô quấn kín .

Niệm Niệm đỏ hoe mắt: Bà cố ơi, gội mật lợn xong là hết chấy thật ạ?

Bà cụ Bạch: , cứ quấn thế đừng động đậy, quấn đủ một tiếng mới tháo , lát nữa chấy sẽ tiêu diệt hết sạch.

Nghe , Niệm Niệm mới nín mỉm .

Minh Thư thở dài như bà cụ non: Bị g.i.ế.c sạch , thế thì từ nay con bắt chấy giúp chị nữa .

Bạch Du: ...

Phải rằng, nhà già như báu vật, phương t.h.u.ố.c của bà cụ Bạch cực kỳ hiệu quả. Hai tiếng , chấy đầu hai chị em quét sạch còn một mống. Bạch Du thấy da đầu sạch sẽ của con gái, cuối cùng mới thở phào nhẹ nhõm.

Đơn hàng bay tới tấp như bông tuyết, trại nuôi trai còn đủ dùng, Bạch Du bảo Dư Tiểu Kiệt tìm địa điểm mới.

Chưa đợi tìm mặt bằng mới thì một tin vui truyền đến.

Lãnh đạo Hội chợ Quảng Châu khi chuyện Bạch Du hiến tặng Trân Châu Vương cho viện nghiên cứu, còn quyên góp tiền khổng lồ năm vạn tệ để đường, phá lệ đưa xưởng trang sức Thái Hồng danh sách tham gia hội chợ tháng Tư.

Thời gian thu hoạch ngọc trai khá muộn, lúc xong hàng mẫu thì quá hạn đăng ký hội chợ. Bạch Du vốn định đợi đến tháng Mười mới xin, ngờ tin mừng từ trời rơi xuống. là cầu ước thấy!

Đã xác định tham gia hội chợ thì lượng mẫu thiết kế hiện tại ít. Bạch Du nghĩ bụng bảo hai con Triệu Ký Thu thiết kế thêm vài mẫu nữa, đôi chân đạp xe cũng nhanh thêm vài phần.

lúc , lùm cây bên cạnh đột nhiên truyền đến tiếng sột soạt. Bạch Du lập tức chú ý, cô cứ ngỡ là rắn chuột, nhưng ngay đó, một bóng từ trong bụi rậm nhảy .

Người đó tóc tai rũ rượi, mặt mũi bẩn thỉu, đôi tay bấu chặt lấy tay lái xe của cô, nài nỉ: Bạch Du, cầu xin chị, cầu xin chị giúp với!

Bất thình lình nhảy từ bụi rậm, Bạch Du sợ đến mức hồn vía lên mây. Đến khi kỹ , cô mới nhận mặt ai khác, mà chính là Giang Hựu Hàm vốn luôn kiêu ngạo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-co-vo-nho-cua-ong-trum-tai-phiet-o-thap-nien-70/chuong-614.html.]

Chỉ là Giang Hựu Hàm xuất hiện ở đây? Lại còn nông nỗi ?

Bạch Du lo đây là âm mưu của vợ chồng Giang Hựu Hàm và Lương Thiên Vũ. Con đường dẫn đến công xã tuy hẻo lánh nhưng cũng chẳng nhộn nhịp gì, nhất là tầm sáng sớm thế , qua thưa thớt. Nếu hai vợ chồng họ gì cô ở đây, chắc cô chống trả nổi.

Giang Hựu Hàm Bạch Du đang nghĩ gì, lúc như một con thú nhỏ hoảng loạn, ánh mắt và gương mặt đầy vẻ hãi hùng: Bạch Du, cầu xin chị, cần chị giúp đỡ!

Dứt lời, từ trong bụi rậm đột nhiên vang lên tiếng trẻ con , tiếng yếu ớt, như tiếng mèo kêu.

Giang Hựu Hàm kịp cầu xin Bạch Du nữa, chạy bụi rậm. Một lát , cô bế một bé gái sơ sinh từ trong đó .

Bạch Du nhướng mày: Con gái cô ?

Nước mắt Giang Hựu Hàm lập tức lã chã rơi xuống: , là Ninh Ninh con gái . Lương Thiên Vũ cái thằng khốn nạn đó, nghiện ngập đành, còn định bán cả hai con . Bạch Du, cầu xin chị, cầu xin chị cứu lấy con !

Bạch Du liếc trong lòng cô , xác nhận đứa trẻ trong tã là Ninh Ninh: Cô gọi điện về Bắc Kinh ?

Hồi ở Bắc Kinh cô từng gặp bé gái hai . Có lẽ do sinh non nên con bé trông nhỏ thọt hơn những đứa trẻ khác, nhưng thể phủ nhận Giang Hựu Hàm dành nhiều tâm sức cho đứa con hơn hai thằng con trai ở kiếp . Đồ mặc đồ dùng đều là loại nhất, con nhỏ đại tiểu tiện cô cũng hề lộ vẻ chê bai ghê tởm. Ngược là Lương Thiên Vũ, từ đầu đến cuối bao giờ thẳng con gái lấy một , ngay cả khi con bên cạnh, cũng như điếc, mảy may cử động.

cô sẵn lòng tin rằng Giang Hựu Hàm của kiếp sẽ lấy con gái mồi nhử.

Giang Hựu Hàm dỗ con gật đầu: Có gọi , nhưng bố thấy giọng mắng c.h.ử.i thậm tệ, còn bảo c.h.ế.t rấp ở ngoài đừng vác mặt về!

còn hết câu cúp máy, gọi thì ai nữa. Sau đó cô cũng thử gọi thêm vài , nhưng bao giờ gặp máy.

Bạch Du: Bố đẻ còn chẳng thèm quan tâm đến cô, cô lấy tư cách gì nghĩ là sẽ cứu cô? Dựa cái mặt dày của cô, dựa việc cô từng tặng con gái kẹo chứa heroin?

mà! Sao thể chuyện đó ... Giang Hựu Hàm sững sờ, vẻ mặt đầy hoang mang, nhưng nửa chừng cô bỗng nhớ điều gì đó: Chắc chắn là Lương Thiên Vũ! Chỗ sô-cô-la đó là Lương Thiên Vũ bảo mang cho con gái chị, thực sự gì cả, nếu chắc chắn bao giờ thế!

, cô ghét Bạch Du, cực kỳ ghét là đằng khác. Trước đây Bạch Du cái gì cũng bằng cô , mặt cô mắng như ch.ó cũng dám phản kháng. chẳng từ ngày nào, Bạch Du đổi, chỉ xinh hơn mà còn thông minh hơn, quan trọng nhất là cô gả cho ba, còn ông cụ yêu quý. Căn nhà tứ hợp viện ông cụ tặng cho Bạch Du khiến cô ghen tị đến đỏ mắt. Còn cả ba nữa, đây đối xử với cô cũng , nhưng từ khi cưới Bạch Du, chẳng thèm lấy một cái, vì thế cô vô cùng ghét Bạch Du.

ghét thì ghét, cô tuyệt đối bao giờ dùng ma túy để hại đối phương, đến việc miếng kẹo đó là cho trẻ con ăn! Cô đúng là chẳng hạng lành gì, nhưng cô độc ác đến mức đó!

Thấy Bạch Du im lặng, Giang Hựu Hàm sợ cô tin : thực sự trong kẹo ma túy, thể thề với trời, nếu dối thì cứ để trời đ.á.n.h thánh đâm, c.h.ế.t thây!

Loading...