Nói xong, Giang Khải Bang mặc kệ tiếng ú ớ của Lâu Tú Anh, bỏ thẳng.
Số tiền Kim Tiểu Bảo lấy trộm tuy lớn, nhưng nó đầy chín tuổi, vẫn thuộc diện trẻ vị thành niên. Sau khi kết thúc vụ án, nó đưa trại giáo dưỡng dành cho thiếu niên để giáo d.ụ.c cải tạo.
Lâu Mạn Lệ khi khỏi nông trường, cứ ngỡ chị gái sẽ giúp chăm sóc con trai út cho t.ử tế, nào ngờ bà chăm sóc con tận trại giáo dưỡng, tức đến mức bốc hỏa. Bà chạy đến Bắc Kinh để hỏi tội, thấy chị gái liệt cũng chẳng mảy may tha thứ, mà còn tát cho bà hai cái cháy má thề đoạn tuyệt quan hệ chị em.
Lâu Tú Anh chọc tức đến mức xuất huyết não nữa. Bà mạng lớn, một nữa cứu sống, nhưng đến tiếng ú ớ cũng chẳng phát nổi. Cả chỉ còn đôi con ngươi là cử động , tứ chi mất cảm giác, chuyện đại tiểu tiện mất tự chủ xảy như cơm bữa.
Giang Khải Bang thấy càng thêm chán ghét, ông thuê một căn nhà quê tống Lâu Tú Anh về đó. Tuy bảo mẫu bên cạnh chăm sóc, nhưng thấy Giang Khải Bang chẳng bao giờ thèm về thăm lấy một , bảo mẫu cũng dần dà chẳng còn tận tâm nữa.
Lâu Tú Anh đại tiện cả quần, động đậy , miệng , mà bảo mẫu thì chạy mất hút. Bà hận thể c.h.ế.t quách cho xong, nhưng với tình trạng , ngay cả cái c.h.ế.t cũng trở thành chuyện bất khả thi.
Đến khi bảo mẫu chơi về, thấy bà bẩn giường chiếu quần áo, lập tức mắng c.h.ử.i xối xả, lúc đồ còn nhẫn tâm ngắt nhéo lên bà mấy cái đau điếng. Những ngày tháng đối với Lâu Tú Anh mà , đúng là sống bằng c.h.ế.t.
đó là chuyện về .
Trong nhà nhiều đồ hộp đào vàng, ăn mãi cũng ngán, cứ thấy đồ hộp là sợ. những nhà cần tặng thì cũng tặng hết , để nhiều thế ăn, nhỡ hết hạn thì lãng phí quá. Thế là khi thỉnh giáo đại sư phụ Diêu, Bạch Du chạy cửa hàng cung ứng mua hai gói bột rau câu.
Về đến nhà, cô lấy đào vàng cắt thành miếng nhỏ, đó cho đường và bột rau câu nước khuấy đều. Đun lửa nhỏ đến khi sôi thì đổ một nửa chậu, pha hồng hãm trộn cùng, dùng đũa khuấy nhanh tay. Khi rau câu đông , cô một phần thạch hiệu ứng như bầu trời .
Cuối cùng, cô trộn nốt chỗ rau câu còn với vụn đào vàng đổ lên . Đợi đông hẳn, món bánh pha lê đào vàng tinh tú mắt ngon miệng thành.
Minh Thư và Niệm Niệm vốn sợ ăn đào hộp, nhưng thấy món bánh pha lê trong suốt thì thích mê tơi. Bánh ăn dai giòn sần sật, ngọt lịm tim, hai chị em cứ thế ăn tì tì đến mức bụng nhỏ căng tròn.
Thế nhưng đang ăn, Bạch Du bỗng phát hiện điều bất thường.
Hôm nay Niệm Niệm tết hai b.í.m tóc sát da đầu, nên khi một con côn trùng xuất hiện da đầu bé, Bạch Du liền thấy ngay. Cô lập tức quát: Đứng yên đó!
khi cô bước tới thì con sâu đó lủi mất. Bạch Du cũng để bụng, nhưng đến tối, cô thấy côn trùng da đầu Niệm Niệm nữa, mà còn tận hai con. Cô còn phát hiện thêm một chuyện, đó là Niệm Niệm cứ chốc chốc gãi đầu, Minh Thư cũng , tần suất gãi đầu của hai chị em cao đến mức đáng sợ.
Bạch Du nghĩ đến một khả năng, vội tóm lấy Minh Thư, tháo b.í.m tóc và vạch tóc bé . Giây tiếp theo, cô suýt nữa thì hét toáng lên.
Mẹ ơi, trong tóc chi chít những trứng sâu màu trắng, còn ít chấy đang bò loăng quăng cực nhanh da đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-co-vo-nho-cua-ong-trum-tai-phiet-o-thap-nien-70/chuong-613.html.]
...
Nếu sợ hai đứa trẻ hoảng loạn, chắc chắn cô hét lên . Cả cô nổi hết da gà da vịt.
Ngay đó, Minh Thư bắt đầu vặn vẹo: Mẹ ơi, da đầu con ngứa quá, gãi giúp con với?
...
Câu trả lời dĩ nhiên là !
Bạch Du chẳng cần suy nghĩ từ chối thẳng thừng, vội vàng tìm bà nội.
Thực thời nhiều chấy, cô nhớ hồi nhỏ cũng từng , nhưng bao nhiêu năm thấy, vả bình thường cô chú trọng vệ sinh cho hai đứa nhỏ, cô nghĩ đến việc hai chị em chấy.
Bà cụ Bạch Bạch Du Minh Thư và Niệm Niệm chấy thì còn tin lắm: Sao mà chấy , hai đứa nhỏ sạch sẽ lắm mà. Thời tiết ở đây nóng, chúng nó gội đầu gần như mỗi ngày, gội đầu hàng ngày thì thể chấy .
Bạch Du nghĩ đến những con chấy bò lổm ngổm đầu con gái, cảm giác da đầu cũng ngứa theo: Bà tin thì tự mà xem.
Dạo cô bận công việc, việc tắm rửa gội đầu bình thường đều do bà giám sát, chải tóc cũng là bà . Hai chị em chắc do còn nhỏ nên gội đầu sạch, bà tuổi cao, mắt kém nên lúc chải tóc chú ý thấy chấy, thế mới khiến mái tóc hai đứa thành ổ cho chấy sinh sôi.
Bà cụ Bạch , lôi chiếc kính lão vốn ít khi dùng đeo . Kết quả một cái, đúng là chấy thật, mà cả hai chị em đều .
Dù bà cụ Bạch vẫn là kinh nghiệm, thấy chấy hề cuống cuồng như Bạch Du mà bình thản : Cháu đun một nồi nước nóng, cửa hàng cung ứng mua một cái lược bí và một chai giấm trắng, nếu trạm thịt mật lợn thì cũng mua lấy mấy cái về.
Lược bí và giấm trắng thì Bạch Du hiểu, nhưng mật lợn? Bạch Du hiểu lắm, nhưng bà nội quân sư, cô quyết định theo tất cả.
Vận may của cô khá , trạm thịt thực sự bán mật lợn. Nghe đại sư phụ bán thịt , mật lợn là phương t.h.u.ố.c trị chấy nhất, ngày nào cũng đến mua. Bạch Du , lấy luôn cả hai cái mật còn .
Minh Thư và Niệm Niệm lúc chuyện đầu chấy. Niệm Niệm mếu máo, cứ nghĩ đến việc đầu bao nhiêu là sâu bọ là bé sợ đến mức rơi nước mắt.
Trái ngược với Niệm Niệm, Minh Thư chẳng những sợ mà còn vạch tóc chị giúp bắt chấy. Thấy về, bé còn hào hứng khoe: Mẹ , con bắt cho chị bao nhiêu là chấy nhé!
Bạch Du theo hướng tay bé chỉ, thấy một đống xác chấy nhỏ xíu bên cạnh, cô một cái là da gà nổi lên rần rần.