TN 70: Cô Vợ Nhỏ Của Ông Trùm Tài Phiệt Ở Thập Niên 70 - Chương 609
Cập nhật lúc: 2025-12-19 08:30:26
Lượt xem: 29
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qOLJbNq84
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi thấy xưởng, ông sững ngay tại chỗ.
Ông ngờ ở nơi hẻo lánh nghèo nàn xây dựng một công xưởng quy mô chính quy đến thế. Không chỉ trại nuôi trai riêng, mà ngay cả thiết kế tòa nhà văn phòng cũng khiến trầm trồ. Phải rằng, xem ít xưởng ở Thâm Quyến, ông thấy nhiều nơi vị trí hẻo lánh, quan trọng hơn là chẳng chút khái niệm gì về an và vệ sinh, thẳng thì chúng chẳng thể gọi là công xưởng, cùng lắm chỉ là mấy xưởng thủ công nhỏ lẻ.
công xưởng mắt khác biệt với đám xưởng nhỏ , lòng ông Cao nguội lạnh một nửa lúc nãy bỗng chốc ấm áp trở .
Tuy nhiên, đối với cái gọi là ngọc trai chất lượng cao, ông vẫn dám ôm hy vọng quá lớn. Dù trình độ nuôi trai lấy ngọc trong nước ông cũng hiểu đôi chút, ông coi thường nội địa, mà cách thực tế rành rành đó.
khi thấy những viên ngọc trai trong phòng triển lãm, ông một nữa "vả mặt".
Số ngọc trai ông từng thấy nếu đến hàng triệu viên thì cũng vài trăm nghìn viên. Nhiều loại ngọc trai chỉ cần nhắm mắt dùng tay sờ nhẹ là ông thể vanh vách cấp độ và chất lượng. Vậy mà mẻ ngọc của xưởng Thái Hồng , bất kể từ hình dáng, kích thước cho đến độ bóng, đều thuộc hàng trung thượng đẳng, thậm chí những viên đạt cấp thượng đẳng.
Thấy ngọc trai chất lượng như , ông Cao mừng hơn cả thấy đẻ: Loại ngọc trung thượng đẳng các cô bao nhiêu? Có bao nhiêu lấy bấy nhiêu!
Nghe thấy lời , nhóm Tất Nhất Phàm năm đều hít một khí lạnh!
Mẻ ngọc nặng 12 kg, mua hết sạch thì dù đến hàng triệu cũng mất mấy trăm nghìn tệ, định ôm hết luôn , giàu đến mức nào ?
Thế nhưng Bạch Du định bán thẳng ngọc trai: Rất xin ông Cao, hiện tại ngọc sẵn trong xưởng chỉ 12 kg, xưởng chúng định chế tác bộ thành trang sức để tiêu thụ, vì tạm thời bán lẻ ngọc trai. Nếu ông đặt mua ngọc thô thì thể lên đơn ngay bây giờ, nhưng thời gian giao hàng khá lâu, mất một năm rưỡi đến hai năm.
Ông Cao thấy mua ngọc thì như dội gáo nước lạnh giữa mùa đông, buốt thấu tim gan. Ông chắc chắn sẽ đặt hàng, nhưng thời gian chờ đợi quá dài, ông chỉ ngọc hiện trong tay Bạch Du.
Ông tưởng Bạch Du giá, chê giá thấp, liền tăng giá thêm 1% so với giá thị trường, nhưng vẫn Bạch Du từ chối.
Chúng tăng giá, mà là chúng cũng cần mẻ trang sức để gây dựng thương hiệu cho xưởng. Nếu ông Cao ý hợp tác, thể xem qua bản vẽ thiết kế và mẫu trang sức của chúng .
Bán ngọc thô tuy kiếm tiền, nhưng lợi nhuận so với thành trang sức thành phẩm thì chênh lệch lớn. Hơn nữa Bạch Du dối, mẻ ngọc cô mục đích sử dụng lớn, nên dù đối phương trả bao nhiêu tiền cô cũng bán.
Ông Cao thấy Bạch Du giống như đang dối nên đành thôi. Về bản vẽ thiết kế và mẫu trang sức mà cô , trong lòng ông một nữa tin tưởng cho lắm.
Không ông khinh , mà hiện tại trong nước ngay cả tiệm trang sức cũng hiếm hoi, chỉ một vài nơi bán thì kiểu dáng cũng cực kỳ thời, thậm chí thể là chẳng thiết kế gì đáng .
dù cũng lỡ đến đây .
Và ...
Ông Cao một nữa "vả mặt"!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-co-vo-nho-cua-ong-trum-tai-phiet-o-thap-nien-70/chuong-609.html.]
Đây... đây là do xưởng các cô tự thiết kế ?
Mắt ông Cao trợn ngược như hai cái chuông đồng, bàn tay cầm bản thiết kế run bần bật.
Thiết kế đừng ở Hương Cảng, ngay cả ở Nhật Bản Âu Mỹ ông cũng từng thấy qua, thật sự quá tinh tế!
Ông thể tưởng tượng , mẻ trang sức một khi tung thị trường chắc chắn sẽ vét sạch, và chắc chắn sẽ mang cho ông lợi nhuận khổng lồ.
Giám đốc Bạch, kiểu , kiểu , còn kiểu nữa... lấy hết!
Ông Cao vung tay một cái, lập tức đặt đơn hàng trị giá ba mươi vạn nhân dân tệ.
Ba mươi vạn tệ! Một đơn hàng mà tận ba mươi vạn tệ!
Năm nhân viên bán hàng của nhóm Tất Nhất Phàm kinh ngạc đến ngây . Các công nhân khác trong xưởng tin cũng há hốc mồm, mãi một lúc lâu khép .
Thương nhân giống như ông Cao hề ít. Ban đầu họ chỉ mua ngọc thô, mua trang sức, nhưng khi xem bản thiết kế và mẫu trang sức Bạch Du cung cấp, họ lập tức đổi ý.
Ngọc trai chất lượng thượng hạng như thế , thiết kế trang sức xuất sắc và độc đáo như thế , đặt hàng đúng là kẻ ngốc. Loại trang sức một khi mang thị trường chắc chắn sẽ lập tức cháy hàng.
Các thương nhân thi rút tiền đặt cọc, chỉ sợ đặt chậm là ngọc sẽ hết, chờ thêm bao lâu nữa.
Xưởng bán ngọc trai thiếu, chỉ ở Trung Quốc mà nhiều nước khác cũng , nhưng luôn trong tình trạng cung đủ cầu. Hơn nữa ngọc thường giá mà hàng, khó kiếm. Bây giờ khó khăn lắm mới gặp mẻ ngọc thế , dĩ nhiên tay để chiếm ưu thế.
Cảnh tượng đừng là khác ngờ tới, ngay cả Bạch Du cũng lường .
Ban đầu cô định đợi trang sức xong, giống như đồ chạm khắc vỏ sò năm xưa, sẽ nộp đơn đăng ký Hội chợ Quảng Châu, từ đó từng bước tìm kiếm khách hàng, từng bước lớn. Ai ngờ một viên Trân Châu Vương xuất hiện chấn động, chỉ viên ngọc đó nổi tiếng mà kéo theo cả xưởng trang sức của cô cũng phất lên theo.
Hiện tại tạm thời lo thiếu khách, mà là khẩn trương nuôi thêm ngọc.
Bạch Du dẫn dắt năm nhân viên bán hàng, gần như cầm tay chỉ việc dạy họ cách giới thiệu ngọc cho khách, cách đàm phán giá cả, cách thuyết phục khách lên đơn. Sau khi khách , Bạch Du bốc thăm chia khách hàng cho năm để họ theo dõi đơn hàng.
Vì những khách do họ tự tìm về mà là khách tự tìm đến xưởng nên tính là khách của riêng họ. Tuy nhiên, việc theo dõi đơn hàng vẫn hoa hồng, chỉ là mức hoa hồng bằng một nửa so với khách tự tìm .
Dù hoa hồng chỉ còn một nửa, nhưng đối với năm nhóm Tất Nhất Phàm, đây là món tiền từ trời rơi xuống .
Trước đó họ đón Tết còn chẳng yên lòng, lo rằng Tết khi ngọc về mà tìm khách thì gay. Bởi lẽ thời đại cần mua ngọc trai ít t.h.ả.m hại, như những xung quanh họ lẽ cả đời cũng chẳng bao giờ mua ngọc trai mà đeo. Họ cũng từng nghĩ đến việc tìm đến các công ty d.ư.ợ.c phẩm, cục ngoại thương công ty xuất khẩu đồ thủ công mỹ nghệ, nhưng những đơn vị đó thường xưởng hợp tác lâu đời, chèo kéo khách về chuyện dễ dàng.