TN 70: Cô Vợ Nhỏ Của Ông Trùm Tài Phiệt Ở Thập Niên 70 - Chương 592

Cập nhật lúc: 2025-12-19 05:47:37
Lượt xem: 23

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qOLJbNq84

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tạ Chí Minh cũng chẳng tin lời Ngô Hiếu Ngọc, thế nên cũng đến mặt cô cuối.

Lần gặp Tập Lục Thừa, Bạch Du thấy bé càng thêm trầm mặc, cũng gầy trông thấy. Trạng thái của Tập Hiểu Đông cũng chẳng khá hơn bao nhiêu. Nghe Tập kể, hồi xưa họ vốn tán thành lấy Ngô Hiếu Nghi, chẳng qua lúc đó như bỏ bùa mê t.h.u.ố.c lú, một mực đòi cưới cho bằng , họ lay chuyển nổi con trai nên mới đành tặc lưỡi gật đầu.

Nghĩ thì chắc hẳn từng thực lòng yêu Ngô Hiếu Nghi, giờ vật đổi dời, cũng còn, trong lòng chắc chắn hề dễ chịu. Gia đình họ Tập đảo Quỳnh Châu lâu, lẽ vì sợ cảnh cũ , hoặc cũng thể đổi môi trường khác nên họ nhanh chóng rời . Trước khi , Minh Thư mang món đồ chơi thích nhất tặng cho Tập Lục Thừa.

Gia đình họ Tập , Bạch Du vùi đầu công việc. Nuôi ngọc trai nước ngọt nhanh nhất cũng mất hơn một năm, loại còn cần tới ba bốn năm. Nếu cứ đợi mẻ trai mua về thì nhà máy thể vận hành nổi. Vì , từ hai năm , Bạch Du đặt một mẻ trai với viện nghiên cứu, qua Tết là mẻ thể thu hoạch .

Có ngọc thì việc tiếp theo là bán hàng, thế nên chuyện tuyển nhân viên kinh doanh thể trì hoãn thêm nữa. Bạch Du tạm thời chỉ tuyển năm , phân biệt nam nữ nhưng yêu cầu cao về khả năng giao tiếp. Không nhất thiết năng hoa mỹ, nhưng chắc chắn ngại giao tiếp, nếu gặp khách chẳng thốt nên lời thì mà tiếp thị sản phẩm?

Thế nhưng, khi cô công bố điều kiện tuyển dụng, một làn sóng xôn xao nổi lên.

"Trước xưởng công nhân ký hợp đồng, trộm đồ phạt một nghìn tệ thấy vô lý lắm , ngờ cái vô lý hơn còn ở phía !"

"Chứ còn gì nữa, nhà máy mà còn nguy cơ đuổi việc, thế thì gì!"

" đấy, lương cơ bản gì mà ít thế, nếu bán hàng chẳng lẽ mỗi tháng chỉ nhận mười tệ ? Chừng đó tiền nuôi nổi cả nhà, định bắt hít khí trời chắc?!"

Lương cứng mười tệ thì thà chịu khó nhặt vỏ sò còn hơn, nhặt mười cân là mười tệ , nếu may mắn nhặt vỏ sò lạ còn bán giá cao hơn. Nếu là vài năm , lẽ thấy mười tệ là nhiều, nhưng những năm gần đây túi tiền của ai cũng rủng rỉnh hơn, nên với mức lương cứng , chỉ ba chữ: Không thèm chấp!

Điều khiến khó chấp nhận nhất chính là trong quan niệm của họ, nhà máy nghĩa là "bát cơm sắt". Chỉ cần phạm nguyên tắc thì coi như cái nghề nuôi cả gia đình, chỉ cả đời mà còn truyền cho con cháu, nếu nhà thì vẫn thể bán suất đó . ở chỗ Bạch Du, chẳng những cả đời, thành nhiệm vụ còn sa thải, gì đến chuyện truyền cho , khéo hết ba tháng đuổi thẳng cổ .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-co-vo-nho-cua-ong-trum-tai-phiet-o-thap-nien-70/chuong-592.html.]

Mọi phản đối dữ dội vì thể chấp nhận tư duy . Tiếng la ó vang lên khắp nơi. Có dù thấy yêu cầu quá đáng nhưng cũng nhà máy của Bạch Du là doanh nghiệp tư nhân chứ của nhà nước, nên c.h.ử.i vài câu thôi, nộp đơn nữa. Dù tiền ít dễ mất việc, mà tranh giành.

cũng những kẻ cực đoan, kiểu " ăn thì đạp đổ". Thế là họ đơn tố cáo lên chỗ Âu Dương Văn Kiệt, bảo Bạch Du phạm tác phong tư bản chủ nghĩa, đang bóc lột nhân dân, cần lôi phê bình tố khổ!

Âu Dương Văn Kiệt nhận đơn tố cáo thì tức đến mức đập bàn một cái rầm, ném thẳng tờ đơn mặt mấy đó. Ông quát mắng dữ dội: "Tư bản chủ nghĩa? Lúc cô thu mua vỏ sò cho các bán, các bảo cô là tư bản, bảo cô bóc lột ? Làm lương tâm, Bạch Du thì các nghĩ giờ còn thể vênh mặt lên đây mà gào thét với thế ? Có khi cơm còn chẳng đủ mà ăn chứ!"

" cho các , Bạch Du thì công xã Phi Ngư ngày hôm nay. Đứa nào dám lén lút bày trò cũ rích đó là đang đối đầu với cả công xã ! Vả , từ năm 78 nhà nước tiến hành cải cách mở cửa , ngoài tư nhân mở xưởng tuyển đầy đó. Thời buổi giờ khác , còn chuyện ở một xưởng đến già . Nếu các cứ giữ cái tư tưởng cổ hủ đó thì cứ đợi thời đại đào thải !"

Cả nhóm Âu Dương Văn Kiệt mắng cho vuốt mặt kịp, đành lủi thủi về. Vẫn kẻ phục, bỏ qua Âu Dương Văn Kiệt để kiện thẳng lên huyện, kết quả đương nhiên là tốn công vô ích. Mọi hoạt động ở nhà máy của Bạch Du đều đúng pháp luật, bới lông tìm vết ? Đừng hòng.

Mấy ngày Bạch Du mới chuyện tố cáo, nhưng cô chẳng để tâm. Trước khi đưa điều kiện tuyển dụng cô lường phản ứng của . Chỉ điều, thực tế đúng là một vấn đề nan giải, vì thông báo dán lên cả tuần trời mà chẳng lấy một đến nộp đơn.

Vũ Bằng Hồng gãi đầu gãi tai: "Sếp Bạch, cô xem, chẳng ai đến ứng tuyển cả, sửa điều kiện một chút?"

Bạch Du nhướng mày: "Sửa cái gì mà sửa? Hôm nay họ thấy cái sửa, mai họ thấy lương ít sửa theo ý họ, thế thì họ là ông chủ là ông chủ?"

Theo cô, việc những đến nộp đơn chắc là chuyện . Tư tưởng của họ quá cũ kỹ, nhiều nhà máy chỉ việc cầm chừng hưởng lương. bán hàng mà nhàn hạ thì chẳng những kiếm tiền mà cả nhà máy cũng "hít khí trời" theo.

Vũ Bằng Hồng đến đỏ cả tai, gãi đầu: " nếu tuyển nhân viên thì ngọc thu hoạch xong chẳng lẽ cứ chất đống trong xưởng ?"

Anh đối đầu với Bạch Du mà thực sự lo lắng cho nhà máy. Bạch Du tốn nhiều tiền gửi nước ngoài, tiền đặt cọc ngọc ở viện nghiên cứu cũng là một khoản, còn tiền xây xưởng xây nhà máy, ước tính sơ sơ cũng gần mười vạn tệ .

Mười vạn tệ đấy! Có bán cũng chẳng chừng đó tiền! Mà tiền của Bạch Du đều là vay, chỉ lo nhà máy vận hành trơn tru thì cô lấy tiền trả ngân hàng.

Loading...