TN 70: Cô Vợ Nhỏ Của Ông Trùm Tài Phiệt Ở Thập Niên 70 - Chương 590

Cập nhật lúc: 2025-12-19 05:46:04
Lượt xem: 23

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8fM4AMHWOZ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tập Hiểu Đông vốn định đưa gia đình ở đảo Quỳnh Châu ăn Tết, thế nhưng nhận điện thoại từ ở Bắc Kinh gọi tới.

Ngô Hiếu Nghi gặp chuyện .

chính cô em gái sinh đôi của đ.â.m một nhát, dẫn đến đại xuất huyết sảy thai. Hơn nữa, nhát d.a.o đó còn đ.â.m thủng gan và lách, hiện tại tính mạng đang vô cùng nguy kịch. Nhà họ Ngô tìm đến nhà họ Tập, rằng Ngô Hiếu Nghi mặt Tập Lục Thừa cuối khi nhắm mắt.

"Lúc thì cái gì? Giờ sắp xong mới nhớ còn đứa con trai !"

Mẹ Tập để Tập Lục Thừa gặp Ngô Hiếu Nghi. Bà thực sự quá sợ hãi cả cái gia đình nhà họ Ngô đó , ai bọn họ còn thể chuyện gì điên rồ nữa . Bà thể để cháu nội mạo hiểm .

Tập Hiểu Đông rõ ràng cũng lường sự việc tồi tệ đến mức . Anh ngẩn hồi lâu mới sang con trai: "Con ?"

Tập Lục Thừa ngẩng đầu bố, đôi môi mím chặt thành một đường thẳng, lời nào. Không khí dường như đông cứng .

Mẹ Tập lên tiếng: "Anh hỏi đứa nhỏ gì, nó thì cái gì chứ. thấy nhất là nên . Ông nó ơi, ý ông thế nào?"

Bố Tập mấy ngày nay vẫn giường, hôm nay sức khỏe mới khá lên một chút. Nghe tin con dâu cũ xảy chuyện, ông cũng vô cùng chấn động: "Cứ đưa thằng bé , đừng để hối hận."

Ngô Hiếu Nghi dù tệ bạc thế nào thì vẫn là ruột của cháu ông. Nếu ngay cả mặt cuối cùng cũng cho thằng bé gặp, nhớ , nó sẽ oán hận họ.

Tập Hiểu Đông cũng lên tiếng lúc , bước tới nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của con trai: "Đi thôi, bố cùng con."

Bạch Du dù ưa gì Ngô Hiếu Nghi, nhưng cô cũng ngờ cô đột ngột sắp c.h.ế.t như . Khi cô vội vàng về, thấy Tập Lục Thừa đang bến cảng, gió biển thổi quần áo bé kêu phần phật, gương mặt thanh tú trắng bệch và đầy vẻ hoang mang.

Bạch Du bước tới ôm lấy , khẽ : "Đừng sợ, dì Bạch ở đây đợi cháu về."

Tập Lục Thừa từ lúc tin sắp mất vẫn luôn im lặng, lúc thấy lời của dì Bạch, bé nhào tới ôm chầm lấy eo cô.

"Dì Bạch, cháu thích bà , nhưng cháu... bao giờ c.h.ế.t..."

Chương 151: Bánh nếp đậu đỏ

Câu đó khiến Bạch Du xót xa trong lòng. Cô xoa đầu Tập Lục Thừa: "Dì Bạch mà, cháu luôn là một đứa trẻ ngoan. Đây của cháu. Nếu trong lòng thấy khó chịu thì cứ , hổ cả."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-co-vo-nho-cua-ong-trum-tai-phiet-o-thap-nien-70/chuong-590.html.]

Lời dứt, đôi tay nhỏ bé đang ôm eo cô càng siết chặt hơn. Giữa tiếng gió biển rít qua, cô thấy tiếng nức nở nghẹn ngào.

Sau khi tiễn Tập Lục Thừa , về đến nhà, Bạch Du con gái ôm chầm lấy. Trên mặt nhóc con là vẻ hoảng hốt và sợ hãi hiếm thấy. Bạch Du tưởng con gặp chuyện gì, vội vàng ôm hình nhỏ bé đang run rẩy lòng, liên tục hỏi: "Sao thế con? Có chuyện gì xảy ?"

Minh Thư oà lên nức nở: "Mẹ ơi, của con cả đời nhé. Mẹ giống của Lục Thừa , c.h.ế.t."

"Bé con , tất nhiên của con cả đời . Mẹ sẽ , sẽ luôn ở bên cạnh con."

Lần gần nhất Minh Thư to như thế là năm hai con rời đảo Quỳnh Châu lên Quảng Châu học. con bé còn t.h.ả.m thiết hơn cả đó, những giọt nước mắt lớn như hạt vàng rơi xuống lòng Bạch Du tan nát.

Sinh lão bệnh t.ử là một bài học cuộc đời quá nặng nề. Trước đây cô và Giang Lâm thấy con còn nhỏ nên bao giờ nhắc đến từ "cái c.h.ế.t", nhưng giờ xem đến lúc từ từ cho con .

Hai năm qua, sức khỏe của ông cụ Giang lúc lúc . Dù bên cạnh giúp việc và bác sĩ riêng, nhưng già, nhiều bộ phận trong cơ thể còn hoạt động nữa. Đầu năm nay ông nhập viện một , Giang Lâm túc trực bên giường bệnh suốt hai ngày hai đêm. Dù cuối cùng cũng tai qua nạn khỏi, nhưng đều một phen hú vía.

Mấy ngày ông cụ Giang gọi điện tới hỏi năm nay họ về . Dù ông , nhưng Bạch Du vẫn đành lòng. Cô dự định dù năm nay Giang Lâm kỳ nghỉ, cô cũng sẽ cùng bà nội đưa hai đứa trẻ về Bắc Kinh. Đối với già, mỗi gặp mặt là bớt một , cô ông cụ thất vọng, cũng để nuối tiếc.

Minh Thư đỏ cả mắt. Những ngày đó, con bé như thời kỳ còn là trẻ sơ sinh, lúc nào cũng bám dính lấy Bạch Du. Cô con bé theo đó, giống như một cái đuôi nhỏ thể dứt .

Niệm Niệm thấy em gái thương tâm như thì tìm đủ cách để dỗ dành. Con bé đem cả những miếng bánh quy nỡ ăn cho em, còn hứa khi nào học thêu hai mặt sẽ tặng món đồ đầu tiên cho em gái. Vẻ hiểu chuyện đó khiến ai cũng thấy mềm lòng.

Lúc mới đến đảo Quỳnh Châu, Niệm Niệm vẫn thỉnh thoảng nhắc đến bố . Có đồ gì ngon con bé cũng lén giấu một nửa, tiền lớn cho cũng tiêu mà cất kỹ . Ban đầu Bạch Du thấy lạ, mới con bé giữ những thứ nhất cho bố. Hai năm nay Niệm Niệm lớn hơn một chút, nhắc đến bố ít dần, dường như con bé lờ mờ đoán điều gì đó, chỉ thói quen giữ một nửa những thứ thích là vẫn còn giữ mãi.

Bạch Du vẫn luôn nhờ tìm kiếm tung tích trai thứ hai của . Dù còn sống mất, cô đều hy vọng một câu trả lời cuối cùng để gia đình và Niệm Niệm thanh thản.

Để an ủi Minh Thư, Bạch Du quyết định bếp món bánh nếp đậu đỏ mà con bé thích nhất.

Bạch Du cho một lượng sữa tươi đủ bột nếp, khuấy đều. Sau đó cô láng một lớp dầu chảo đổ hỗn hợp bột nếp . Sau khi dàn đều một lớp mỏng đáy, cô rắc đậu đỏ sên đường lên , đổ phần bột nếp còn . Chiên cho đến khi hai mặt vàng ruộm là thể vớt . Bánh nếp đậu đỏ bên ngoài giòn rụm, c.ắ.n một miếng tiếng "rắc" giòn tan trong miệng, bên trong mềm dẻo, ngọt lịm vị đậu, thơm đến mức cưỡng .

Sau khi ăn đến tròn cả bụng, Minh Thư cuối cùng cũng nở nụ , để lộ hàm răng nhỏ như hạt lựu.

Tại Quảng Châu, trong phòng hồi sức cấp cứu của bệnh viện.

Gương mặt Ngô Hiếu Nghi trắng bệch, trắng đến mức dường như m.á.u trong rút cạn. Đồng t.ử cô dãn , đôi mắt vô hồn chằm chằm lên trần nhà. Trước đây bao nhiêu từng với cô một câu: "Hiếu Nghi, cô ngốc thế, đối xử với con trai ruột của cung phụng một đứa con gái do đẻ , cô sẽ hối hận cho xem."

Loading...