"Cá hồng tiêu hôm qua c.h.ế.t , em và chị đều đau lòng. Chị bảo chôn nó ở trong vườn hoa, nhưng dì Anh thổ táng bằng hỏa táng, thổ táng sẽ kiến và sâu bọ ăn thịt. Em cá hồng tiêu sâu ăn nên em hỏa táng nó. Em và chị dùng lửa nướng nó lên, nhưng nướng xong thơm quá nên em và chị chia ăn hết ."
"..."
Bạch Du dùng từ gì để diễn tả cảm xúc lúc lá thư đó.
"Cá Hồng Tiêu" là một con cá diếc. Có cô trạm thực phẩm mua hai con cá diếc, Minh Thư thấy thì đòi nuôi, thế là cô để một con thú cưng cho nhóc con nuôi trong nhà. Cô bảo con tự đặt tên, nhóc con nghĩ mãi chốt cái tên "Cá Hồng Tiêu". Lúc đó Bạch Du thấy cái tên vẻ "chính đạo" cho lắm, nhưng thấy con thích nên gì, giờ mới thấy linh cảm của cô đúng thật.
Lần đó cô dạy về thấy khóe miệng hai đứa nhỏ nhem nhuốc, con cá trong bể thì biến mất. Hai chị em bảo cá c.h.ế.t và "hậu táng". Cô vạn ngờ cái gọi là hậu táng là táng trong bụng.
Tập Lục Thừa đúng là một đứa trẻ ngoan, bé nhớ kỹ sinh nhật của từng trong nhà cô, năm nào cũng gửi quà chuẩn chu đáo.
"Lục Thừa, cháu lớn quá, suýt chút nữa là dì nhận ." Nhìn Tập Lục Thừa giờ dáng một thiếu niên nhỏ, Bạch Du mỉm , cô sang chào hai lớn: "Bác Tập, Tập, lâu gặp!"
Tập Lục Thừa chân tay dài hẳn, chỉ cao đến eo cô, giờ cao đến vai . Tóc bé cắt ngắn kiểu đầu đinh, lộ những đường nét thanh tú. Nghe Bạch Du , bé để lộ hàm răng trắng tinh, bẽn lẽn gọi một tiếng: "Dì Bạch."
Tập Hiểu Đông khẽ gật đầu, khóe miệng nhếch lên: "Chào cô Bạch, lâu gặp. Chúng tự ý ghé qua báo , thật sự là phiền quá. Lần chủ yếu sang để khảo sát thị trường Thâm Quyến, nơi đó giờ định hướng là đặc khu phát triển nên kỳ vọng. Vừa trường học nghỉ đông, Lục Thừa nên đòi cùng bằng , bảo là sang thăm ."
Bạch Du tiếp lời: "Rất hoan nghênh, Tập đúng là mắt , cũng tin sự phát triển của Thâm Quyến ."
Mẹ Tập bổ sung thêm: "Đường xá xa xôi thế một chuyến dễ. vốn định cùng , nhưng năm nay Bắc Kinh lạnh quá, đến tháng mười hai mấy trận tuyết lớn, chân tay ông nhà tái phát nốt cước vì lạnh. Thừa Thừa bảo nhiệt độ bên mùa đông cũng mười mấy độ, ấm áp lắm, nên đề nghị cả nhà cùng nghỉ dưỡng luôn, đợi hết Tết mới về."
Bạch Du gật đầu: " là , mùa đông ở đây dễ chịu, nếu đợt khí lạnh thì trung bình mười bảy mười tám độ, chỉ cần mặc một hai chiếc áo mỏng là . Mọi tìm chỗ ở ?"
So với ba năm , Tập Hiểu Đông càng thêm phần trầm , ăn thong dong như thể việc đều trong tầm kiểm soát. Nụ của cũng chuẩn mực, lịch sự nhưng phần xa cách, toát lên khí chất của một thương nhân nho nhã.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-co-vo-nho-cua-ong-trum-tai-phiet-o-thap-nien-70/chuong-587.html.]
Mẹ Tập đáp: "Tìm , chúng ở nhà khách. Ông nhà vốn định cùng sang đây chào hỏi nhưng vì huyết áp cao nên đang nghỉ ngơi bên đó."
So với , Tập béo lên một chút, nhưng lẽ do đường vất vả nên tiều tụy, quầng thâm mắt hiện rõ. Không do Bạch Du nhạy cảm , nhưng cô cứ cảm thấy cả nhà họ đột ngột chạy đến đảo Quỳnh Châu đơn giản như .
đối phương thì cô cũng tiện hỏi. Sau khi hỏi thăm qua một hồi, Bạch Du đề nghị mời họ ăn ở tiệm cơm quốc doanh. Vào bữa ăn, Tập bắt đầu cởi mở hơn.
Hóa cả nhà họ Tập cùng xuất hiện, ngoài việc Tập Hiểu Đông khảo sát thị trường thì còn một việc cực kỳ quan trọng khác: đó là đến cầu hôn nhà gái cho Tập Hiểu Đông. Nói cách khác, Tập Lục Thừa sắp kế .
Đối tượng mới của Tập Hiểu Đông là đảo Quỳnh Châu, năm nay mới 23 tuổi, kém đúng tám tuổi. Cô đang học tại Đại học Sư phạm ở Bắc Kinh, tháng sáu năm sẽ nghiệp.
"Con bé đó và ông nhà đều ưng lắm. Không chỉ xinh mà còn điều, mỗi đến nhà là đợi chúng bảo xông dọn dẹp nấu nướng . Biết viêm khớp, con bé còn nhờ vả khắp nơi tìm bài thuốc. Với Thừa Thừa nó cũng tâm huyết, nào qua cũng mua bao nhiêu đồ ngon cho thằng bé. Cô xem, bộ quần áo Thừa Thừa đang mặc cũng là nó mua đấy."
Mẹ Tập liến thoắng, nếp nhăn nơi khóe mắt tít như hoa nở, rõ ràng là vô cùng hài lòng với cô con dâu tương lai .
Tập Hiểu Đông ăn cùng mà dặn nhà hàng món riêng để mang về nhà khách ăn cùng bố . Chính vì Tập Hiểu Đông mặt ở đây nên Tập chuyện mấy kiêng dè.
"Con bé đó cũng là sinh viên như Bạch Du đấy, học thức lắm. Mà nghiệp là trường sẽ phân phối đơn vị công tác ngay, chẳng lo chuyện việc . Quan trọng là việc chủ kiến, giống cái cô đây, chỉ tuổi mà chẳng đầu óc, gì cũng lơ ngơ lác ngác..."
Nghe đến đây, Bạch Du khẽ liếc Tập Lục Thừa. Cậu bé cúi đầu, ánh đèn màu cam hắt lên sống mũi, hàng mi dài dày che khuất đôi mắt nên ai rõ tâm trạng lúc .
Bạch Du thở dài trong lòng. Nhớ ba năm trong bệnh viện, Tập Hiểu Đông thề thốt sẽ bỏ việc để tự tay chăm sóc con trai, mà mới qua vài năm bên cạnh mới. Cô cũng đoán sẽ tái hôn, nhưng cô cứ nghĩ sẽ đợi con trai lớn thêm chút nữa, như dù thêm đứa con thứ hai thì vị trí của Lục Thừa trong nhà cũng đe dọa.
Mẹ Tập vẫn ngừng kể Ngô Hiếu Nghi. Bạch Du cũng chẳng thích gì cô , nhưng dù cô tệ thế nào thì vẫn là ruột của Lục Thừa. Mẹ Tập nên mạt sát Ngô Hiếu Nghi mặt đứa trẻ, càng nên kiểu "dìm để tâng " như thế.
Có lẽ nhận cái của cô, Tập Lục Thừa ngẩng đầu lên chạm ánh mắt của Bạch Du. Cậu bé khựng một giây nhếch môi, nở một nụ thản nhiên, như : "Cháu dì Bạch, dì đừng lo."