Cuối cùng, Bạch Du chọn hai cảnh gia đình khó khăn nhất trong mấy chục ứng viên. Một là dì Lâm, chồng dì liệt giường, con trai câm nên học cũng chẳng tìm việc , cả nhà sống chật vật.
Tuy nhiên, khi dì Lâm đến phỏng vấn, dì ăn mặc gọn gàng, tóc tai sạch sẽ, mùi lạ, qua là yêu sạch sẽ và cần cù. Biết chọn, dì Lâm vui mừng đến mức rơi nước mắt ngay tại chỗ.
Người là dì Thẩm. Dì và chồng chỉ một mụ con gái, khi chồng mất dì cũng bước nữa. Chẳng ngờ phận con gái dì cũng lận đận y như , chồng mất sớm khi tuổi đời còn quá trẻ, để một đứa con thơ. Nhà chồng độc ác mắng con gái dì là loại " chổi" khắc c.h.ế.t chồng đuổi cả hai con khỏi nhà. Giờ đây ba thế hệ bà cháu, con nương tựa , sống cảnh rau cháo qua ngày.
Lần dì Thẩm đến cũng chỉ định thử vận may. Hai năm nay trong huyện bắt đầu vài nhà hàng tư nhân, hai con dì sẵn sàng thuê quét dọn rửa bát, nhưng các chủ tiệm chuyện nhà dì đều thấy xui xẻo, sợ ảnh hưởng đến việc kinh doanh nên ai nhận.
Dì vốn lo Bạch Du cũng sẽ kỳ thị , ngờ cô chẳng những bận tâm mà khi con gái dì bằng trung học, cô còn bảo cô đến phỏng vấn vị trí trợ lý. Dì Thẩm mừng phát , những ngày khổ cực cuối cùng cũng thấy ánh sáng.
Sau một buổi sáng, Bạch Du tuyển hai dì lao công với mức lương hai mươi tệ một tháng, chịu trách nhiệm dọn dẹp khu nuôi trồng và tòa nhà văn phòng. Sau công việc nhiều hơn cô sẽ tính chuyện tuyển thêm.
Về phía thiết kế, lương của dì Triệu Ký Thu là một trăm tệ một tháng, còn Ngũ Hiểu Đường là hai mươi tệ. Ban đầu dì Triệu khăng khăng lấy lương cho Hiểu Đường, nhưng cuối cùng lay chuyển Bạch Du nên đành thỏa hiệp nhận mức hai mươi tệ. Bạch Du hứa khi sản phẩm thiết kế chính thức, cô sẽ tăng lương cho Hiểu Đường .
Hai vị trí trợ lý lượt giao cho Dư Tiểu Kiệt và Lại Mỹ Thanh – con gái dì Thẩm. Lại Mỹ Thanh nghiệp trung học, lúc khôi phục kỳ thi đại học thì chồng cô bệnh nặng nên cô thể dự thi. Sau chồng mất cô cũng định thi nhưng nhà chồng ngăn cản, thế là lỡ mất hai cơ hội.
Lại Mỹ Thanh giống hệt , tính tình trầm , ít nhưng việc cực kỳ cẩn thận. Nhiều việc Bạch Du chỉ cần qua là cô nắm bắt ngay, giúp Bạch Du đỡ chạy đôn chạy đáo khắp nơi. Cô dự định để Dư Tiểu Kiệt phụ trách các việc chạy bên ngoài, còn Lại Mỹ Thanh ở bên cạnh giúp cô xử lý các công việc hành chính. Cả hai đều một tháng thử việc với mức lương mười lăm tệ, khi chính thức sẽ điều chỉnh tùy theo năng lực.
Những chọn đều thất vọng, nhưng Bạch Du sẽ còn tuyển thêm thì họ mới vui vẻ trở , dành cho cô bao nhiêu lời mới về.
Đám đông tản thì của xưởng điêu khắc vỏ sò kéo đến. Gần như cả xưởng đều mặt, dẫn đầu là bí thư Âu Dương Văn Kiệt và thầy Ngũ, theo là Mã Tái Nam và các công nhân. Người thì xách trứng gà, kẹo bánh, bưng chậu cây cảnh, mấy thanh niên còn khiêng một bức hoành phi phủ vải đỏ kín mít.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-co-vo-nho-cua-ong-trum-tai-phiet-o-thap-nien-70/chuong-585.html.]
Bạch Du đầy ngạc nhiên: "Dì Triệu trưa nay qua, nhưng cháu ngờ đông thế !"
Âu Dương Văn Kiệt : "Mọi cảm ơn cháu vì mang xưởng điêu khắc về công xã Phi Ngư, mang cuộc sống ấm no cho , nên ai cũng đòi đến chúc mừng."
Cả đám đông lập tức gật đầu hưởng ứng. Chủ nhiệm Vương tiếp lời: "Nếu đây ai bảo công xã Phi Ngư sẽ trở thành nơi đáng ghen tị nhất vùng, đ.á.n.h c.h.ế.t cũng tin. từ khi Bạch Du đến, thứ thành sự thật!"
Kể từ ngày Bạch Du đưa quy định chỉ thu mua vỏ sò từ những gia đình bạo hành, phong khí đ.á.n.h vợ ở công xã biến mất hẳn. Các nữ công nhân kiếm tiền nên tiếng trong nhà cũng trọng lượng hơn, chồng và bố chồng còn dám động tay động chân như . Nhờ phong khí xã hội , chủ nhiệm Vương cũng lãnh đạo huyện khen ngợi nhiều , thậm chí còn định điều bà lên huyện nhưng bà nhường cơ hội đó cho con dâu.
Khương Huệ Quân cũng xúc động: "Chuyện của chắc ở đây đều rõ. Nếu năm đó giám đốc Bạch và chủ nhiệm Vương đến cứu kịp thời, con giờ chắc chẳng còn mạng." Cô thường bảo các con học tập Bạch Du, chỉ cần các con chịu học, cô sẽ liều mạng lụng để nuôi chúng ăn học đến nơi đến chốn. Trong mắt cô, Bạch Du chính là sinh con cô thứ hai.
Mọi tranh lời cảm ơn, khiến Bạch Du thấy lòng ấm áp vô cùng: "Cảm ơn . Công xã Phi Ngư ngày hôm nay công lao của riêng cháu mà là của tất cả chúng . Bí thư Âu Dương chịu áp lực để vay vốn, thầy Ngũ và dì Triệu thiết kế điêu khắc dạy học trò, họ đều là những công thần!"
"Cả chủ nhiệm Vương, Mã Tái Nam và mỗi chị em công nhân ở đây nữa. Mọi đều nỗ lực, nhất là những ngày đầu mới thành lập, học trò lương, ngoài thì bàn tán nhưng vẫn kiên trì bám trụ. Không thì xưởng thể vận hành !"
Những lời khen ngợi của Bạch Du chạm đúng lòng , ai nấy đều thấy mát lòng mát như uống bát nước đường ướp lạnh giữa ngày hè oi bức.
"Khai trương thì lời cát tường! nhé, chúc nhà máy trang sức Thải Hồng của giám đốc Bạch ngày càng phát triển, trở thành đơn vị đầu trong ngành!"
" nữa! Chúc nhà máy Thải Hồng khai trương đại cát, tài lộc dồi dào, ngày càng mở rộng quy mô!"
"Chúc xưởng ngọc trai đơn hàng về như tuyết rơi, sản phẩm bán chạy khắp cả nước và vươn tầm thế giới!"