Trở đảo Quỳnh Châu, thấy biển xanh ngăn ngắt như gột rửa, mấy đứa trẻ vui mừng reo hò ầm ĩ. Ngay chiều hôm đó, chúng xách xô nhỏ bãi biển bắt hải sản.
Chẳng bắt gì khác, ngược đào ít ốc mũ quân đội.
Bạch Du rửa sạch ốc, đặt từng con ngửa bụng lên đĩa, đó trải tỏi băm ướp gia vị lòng mỗi con ốc. Chờ nước sôi, cô cho đĩa nồi hấp cách thủy ba bốn phút.
Cách đơn giản giữ tối đa hương vị nguyên bản của ốc. Khi thịt và vỏ tách rời cũng chính là lúc cảm giác khi ăn đạt đến độ ngon nhất.
Ốc mũ quân đội theo kiểu thịt dai giòn sần sật, mùi tỏi nồng nàn khử sạch mùi tanh nhưng át vị ngọt lịm của hải sản.
Mọi ăn đến mức thể dừng , nhưng một vui quá hóa buồn.
Đó chính là Tôn Thương Vi. Cô ăn quá nhiều một lúc, khi rời chỗ Bạch Du về nhà vẫn còn thèm thuồng. Cách món ốc đơn giản, đến kẻ mù mờ bếp núc như cô cũng , thế là cô hấp thêm hai đĩa nữa một đ.á.n.h chén sạch sành sanh. Ăn xong đầy một tiếng, bụng cô bắt đầu kêu lục bục.
Tối đó cô chạy nhà vệ sinh mười mấy , cuối cùng mệt đến lả , suýt nữa thì ngã nhào trong đó.
Sau chuyện , cô thề suốt đời sẽ bao giờ đụng món ốc mũ quân đội nữa!
Lần trở về, Bạch Du mới nhà chị Lôi sắp , lệnh điều động của chồng chị .
Chị Lôi là đầu tiên đối xử với cô khi cô mới đến căn cứ hải quân , nên Bạch Du lưu luyến. Trước khi họ , cô nhiều món ngon để gia đình họ mang theo ăn đường.
Tiễn gia đình chị Lôi xong thì phía nhà máy cũng công.
Bạch Du chọn một ngày hoàng đạo tuyên bố nhà máy trang sức Thải Hồng chính thức khai trương.
Sở dĩ dùng chữ Thải trong khai thác vì chữ Thái trong màu sắc là vì lấy ý nghĩa ngọc trai cần nuôi cấy và khai thác. Hơn nữa trong bài thơ Bình Đài của nhà thơ Trần Di đời Minh hai câu: Hải khí sinh hoa thận, thiên quang lạc thải hồng.
Thế nhưng chẳng mảy may quan tâm đến lý do cô đặt tên như . Điều họ chú ý nhất lúc là nhà máy xây xong thì sắp tuyển ?
Bản lĩnh của Bạch Du, trong bốn năm qua ai mắt đều thấy rõ.
Trước đây công xã Phi Ngư nổi tiếng nghèo nàn nhất vùng, nhà máy, dân cư thưa thớt tội nghiệp. Nhiều cô gái trẻ ở các công xã khác gả về đây, còn gặp mặt, giới thiệu đối tượng là công xã Phi Ngư từ chối ngay lập tức.
Con gái trong công xã cũng chẳng lấy cùng nơi vì quá nghèo. Điều khiến đàn ông ở đây lấy vợ cực kỳ khó khăn. kể từ khi xưởng điêu khắc vỏ sò dựng lên, công xã Phi Ngư đổi nghiêng trời lệch đất.
Hiện tại công xã Phi Ngư mỗi năm tham gia hai kỳ hội chợ Quảng Châu. Trừ một phần nhỏ đơn hàng trong nước, còn đều là đơn hàng nước ngoài đổ về như tuyết rơi, túi tiền của dân cũng theo đó mà căng phồng lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-co-vo-nho-cua-ong-trum-tai-phiet-o-thap-nien-70/chuong-581.html.]
Trước đó, ba công xã xung quanh từng bắt chước Phi Ngư mở xưởng điêu khắc vỏ sò, nhưng trụ nổi ba tháng tuyên bố phá sản.
Ban đầu họ cứ ngỡ mở xưởng dễ lắm, Bạch Du là phụ nữ còn , chẳng lẽ ba đàn ông là bí thư công xã như họ thua một đàn bà?
thực tế tát cho họ một cú đau điếng.
Để cạnh tranh với công xã Phi Ngư, ngay từ đầu họ tuyên bố thu mua vỏ sò rầm rộ nhằm cắt đứt nguồn nguyên liệu của đối thủ. Để thể hiện đẳng cấp, họ trả giá một tệ một hào cho mười cân vỏ sò và giới hạn lượng.
Xã viên của ba công xã tin nhà thu mua vỏ sò thì gần như cả công xã đều đổ xô nhặt. Chưa đầy hai ngày, họ thu về mấy nghìn cân vỏ sò, vỏ suýt nữa nhấn chìm luôn văn phòng công xã.
Mới hai ngày mà mấy trăm tệ , ba vị bí thư bấy giờ mới nhận thấy gì đó sai sai, vội vàng lệnh dừng thu mua. vấn đề vẫn còn ở phía : những đó vỗ n.g.ự.c cam đoan điêu khắc, đến khi thực hành thì sản phẩm khiến ba ông bí thư chỉ c.h.ử.i thề.
Làm cái thứ gì !
Cứ dùng keo dán chúng với mà gọi là điêu khắc ? Những thứ đó những hình thù gì mà còn nhem nhuốc đầy vết keo và dấu tay. Loại đừng là đem hội chợ bán cho nước ngoài, ngay cả cho cũng chẳng ai thèm lấy!
Ba vị bí thư tức đến mức suýt đứt mạch m.á.u não, bấy giờ mới hiểu thợ tay nghề quan trọng đến nhường nào. Thế là họ nảy ý định đào góc tường, kéo vợ chồng thầy Ngũ và Triệu Ký Thu về phía .
Tục ngữ câu, chỉ cần cuốc vung đủ khỏe thì góc tường nào đào đổ.
Họ tự tin đầy , cho rằng chỉ cần trả lương đủ cao, đãi ngộ đủ là sẽ kéo vợ chồng thầy Ngũ về. Ngờ , họ nếm mùi thất bại một nữa.
Ngay cả khi họ nâng mức lương lên một trăm năm mươi tệ mỗi , vợ chồng thầy Ngũ vẫn giữ nguyên thái độ từ chối.
Họ rằng họ ngày hôm nay nhờ Bạch Du. Nếu cô, gia đình ba họ lẽ cả đời ngày đoàn tụ, họ cũng thể lâm bệnh qua đời vì nhớ thương con gái .
Vì , dù trả lương cao đãi ngộ đến , họ cũng bao giờ phản bội Bạch Du.
Không đào thợ chính, họ định đào thợ phụ. Những như Khương Huệ Quân thể độc lập điêu khắc, nếu kéo về cũng .
Thế nhưng!
Họ tiếp tục từ chối. Lý do vẫn chỉ một: họ sẽ phản bội Bạch Du.
Ba vị bí thư lý do nhiều đến mức ê cả răng, nhưng cũng đến lúc họ mới buộc thừa nhận một sự thật là Bạch Du thực sự giỏi giang hơn ba đàn ông họ cộng .
Không đào thì xưởng hoạt động , nhưng thợ vẫn đang tuyển, chi phí mỗi ngày vẫn chi mà sản phẩm và đơn hàng thì con . Cuối cùng, ba đành kịp thời cắt lỗ, lủi thủi đóng cửa cái gọi là Nhà máy điêu khắc vỏ sò một đảo Quỳnh Châu.
Nói chuyện công xã Phi Ngư, từ khi xã viên trở nên giàu , đây phụ nữ gả về, nay tranh gả . Bởi vì chỉ gả đây thì mới cơ hội tham gia tuyển dụng việc trong xưởng vỏ sò.