Bạch Du đến mức trái tim bỗng chốc thắt . Một luồng gió mát thổi qua, một đóa hoa thu màu đỏ tím lìa cành, rơi đúng đầu cô, trông như cài thêm trâm hoa, càng tôn lên làn da trắng hồng, còn hơn hoa.
Giang Lâm thấy cảnh , khóe môi vô thức khẽ nhếch lên. Chỉ một động tác nhỏ thôi cũng đủ khiến những xung quanh liên tục phát những tiếng hít hà kinh ngạc.
Giữa bao ánh mắt đổ dồn, Giang Lâm bước đến mặt Bạch Du, giọng trầm thấp : Anh xin , đến muộn .
Bạch Du , đôi má ửng hồng: Không muộn , chỉ cần đến, lúc nào cũng muộn cả!
Mọi ngơ ngác, hóa lính hải quân trường mời đến, mà là của Bạch Du ?
Ngay đó, Minh Thư trong bộ váy đỏ rực lao tới, ôm chầm lấy chân bố hét lớn: Bố ơi, bố ơi con nhớ bố lắm!
Bố ư?
Mọi sững sờ thêm nữa. Hóa đàn ông trai đến mức khiến ghen tị là chồng của Bạch Du? Chuyện thật sự quá khiến ngưỡng mộ xen lẫn đố kỵ .
Ai cũng Bạch Du kết hôn và con, nhưng suốt bốn năm qua, ai từng thấy mặt chồng cô. Ngay cả những cùng phòng ký túc xá cũng bảo chồng cô trông như thế nào. Họ từng đòi xem ảnh nhưng đều Bạch Du tìm cớ thoái thác. Thậm chí cô hầu như nhắc đến chuyện chồng con, lâu dần bắt đầu xuất hiện những lời đồn thổi khó .
Có bảo chắc chắn Bạch Du lấy một lão già, vì chồng quá hổ dám đưa mắt nên mới bao giờ nhắc tới. Lại đoán chồng cô tuy là lính nhưng chắc chỉ là lính quèn, chẳng bản lĩnh gì, so với cô thì đúng là "vợ mạnh chồng yếu", chắc hẳn cô chẳng yêu thương gì chồng , nếu đến tấm ảnh cũng cho xem?
Mọi đều nghĩ hai vợ chồng sống mỗi một nơi, mà Bạch Du ưu tú như , e là khó bền lâu. Đặc biệt khi thấy trong ngày lễ nghiệp quan trọng thế mà chồng cô vẫn xuất hiện, họ càng khẳng định chắc nịch dự đoán đó.
Thế nhưng giờ đây, thấy con gái Bạch Du ôm chầm lấy đàn ông gọi bố, như thấy tiếng vả mặt bôm bốp. Đau mặt quá mất.
Giang Lâm bế bổng con gái lên, với nhạc phụ đang bên cạnh: Bố, phiền bố chụp cho cả nhà con một tấm ảnh ạ.
Trước đó, Nhạc Phi Bằng thấy Giang Lâm tới, vô tình thấy những lời bàn tán xung quanh nên trong lòng lo lắng khôn nguôi. Ông sợ tình cảm giữa con gái và con rể thực sự vấn đề, vì xa cách lâu ngày là điều dễ gây rạn nứt nhất. Giờ thấy Giang Lâm xuất hiện, tảng đá đè nặng trong lòng ông cũng rơi xuống, ông nở nụ nhẹ nhõm, gật đầu liên tục: Được , bố chụp cho các con!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-co-vo-nho-cua-ong-trum-tai-phiet-o-thap-nien-70/chuong-577.html.]
Tôn Tường Vi gia đình Bạch Du đang chụp ảnh, huých cùi chỏ đàn ông bên cạnh: Chẳng các đang nhiệm vụ bí mật ? Sao đột nhiên xuất hiện ở đây?
Tạ Húc Đông tháo chiếc mũ đại phong xuống, vuốt tóc: Tên Giang Lâm vì kịp về chúc mừng lễ nghiệp của vợ mà thành nhiệm vụ thời hạn đấy. Anh thế suýt thì khiến đám tụi mệt c.h.ế.t . Anh thấy nên cũng nhớ em và các con quá, thế là theo luôn.
Tôn Tường Vi thấy nhắc đến cả các con thì trong lòng ngọt lịm như nếm mật: Thế còn máy bay trực thăng và biểu ngữ lúc nãy cũng là do Giang Lâm sắp xếp ?
Tạ Húc Đông gật đầu: Giang Lâm liên hệ với bên trường võ Hoàng Phố, là để cổ vũ khóa sinh viên đại học đầu tiên trường, còn thêm một tràng đạo lý nọ nữa, nhưng thấy thực chất chỉ vợ bất ngờ thôi.
Tôn Tường Vi thầm ngưỡng mộ, tay khẽ chọc vòng eo săn chắc của chồng, nhỏ: Sang năm em nghiệp, đến tham dự ? Liệu giống như Giang Lâm, cho trực thăng bay đến trường em treo biểu ngữ ?
Nào ngờ Tạ Húc Đông liền sang cô một cái: Em nghĩ gì thế? Em tưởng trực thăng ngày nào cũng rảnh rỗi chỉ để đợi treo biểu ngữ ? Lần thuyết phục là vì khóa của Bạch Du là khóa đầu tiên khi khôi phục cao khảo, mang ý nghĩa lớn, nếu thì dù Chính ủy Tôn mặt cũng vô dụng thôi! Còn chuyện em nghiệp đến thì còn xem lúc đó rảnh ... Á á...
Lời còn dứt, bên eo truyền đến một cơn đau nhói. Nhìn xuống thì Tôn Tường Vi đang cấu một miếng thịt nhỏ eo xoay đúng một vòng đồng hồ. Anh đau đến hít hà khí: Cái cô gì ? Đang yên đang lành lật mặt là lật mặt ngay thế?
Cái đồ đầu lợn ! Không đến thì thôi, em cũng chẳng thèm đến !
Tôn Tường Vi giận đến mức suýt thì phụt lửa từ lỗ mũi. Chẳng lẽ cô trực thăng để đem trò đùa ? Cô thế chẳng qua là vài lời âu yếm dỗ dành thôi. Chuyện đến còn tùy thuộc nhiệm vụ cô còn lạ gì, nhưng cô chỉ rằng sẽ tìm cách để đến, giống như cách Giang Lâm cho Bạch Du . Tức c.h.ế.t !
Tạ Húc Đông ngơ ngác chẳng hiểu đầu đuôi tai nheo gì cả. thấy vợ dậm chân bỏ chạy mất, chẳng kịp nghĩ ngợi gì vội vàng đuổi theo, nếu tối nay lo chẳng nổi cửa nhà mất. Còn ba đứa con ở nhà nữa, tuy nghịch đến mức khiến đ.á.n.h đòn nhưng cực kỳ bênh . Nếu mà dám nặng lời với chúng, ba thằng nhóc đó chắc chắn sẽ liên quân mà tẩn một trận. Nghĩ đến vị thế trong gia đình ngày một xuống, Tạ Húc Đông bỗng thấy sống mũi cay cay.
Ngày hôm , chụp ảnh tập thể, trao những lời chúc nghiệp và thông tin liên lạc, hẹn khi nào thời gian nhất định tụ họp. Thế nhưng trong lòng ai cũng hiểu rõ, cuộc chia ly mỗi một ngả phương trời, lẽ cả đời cũng chẳng còn cơ hội gặp .
Không từ vang lên lời bài hát "Ly Biệt": Ngoài đình xa/ Bên đường cổ/ Cỏ thơm liền trời xanh/ Gió chiều thổi/ Tiếng sáo liễu tàn/ Hoàng hôn núi ngoài núi... Hỏi chuyến bao giờ trở / Lúc đến xin chớ ngập ngừng...
Mọi hát , ngày hôm hầu như ai cũng đến đỏ hoe cả mắt.
Dưới gốc cây đại thụ đằng xa, Tần Yến Bạch Du đang đỏ mắt, đàn ông cạnh đang cẩn thận lau nước mắt cho cô. Anh bó hoa mang theo, liền nhét đại tay vị giáo sư già bước từ nhà vệ sinh, bỏ .