TN 70: Cô Vợ Nhỏ Của Ông Trùm Tài Phiệt Ở Thập Niên 70 - Chương 573

Cập nhật lúc: 2025-12-19 05:16:12
Lượt xem: 22

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXGRFJvyi

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Rất nhanh đó, món Bạch Du gọi cũng bưng lên.

Con bồ câu vàng ươm, bóng loáng, lớp da màu nâu đỏ lấp lánh ánh đèn trông như pha lê. Hương thơm ngào ngạt xộc thẳng mũi, thơm đến mức khiến nuốt nước miếng ừng ực.

Minh Thư lúc nãy còn đinh ninh chắc chắn sẽ hối hận, nhưng giờ thấy đĩa bồ câu thì mắt cứ dính chặt , rời . Niệm Niệm cũng , lén lút nuốt nước miếng. Con bé cảm thấy em gái lừa , cái món Tây ăn , nó thấy mì Ý còn chẳng ngon bằng món mì trộn dầu sôi của cô . Còn đĩa bồ câu mắt, là thấy giòn rụm , thèm quá mất.

Bạch Du thu hết biểu cảm của hai đứa mắt, cố tình tiếng nào để hai nhóc tự nếm trải. Cô đeo đôi găng tay nhà hàng chuẩn sẵn, xé một cái đùi bồ câu, ánh chằm chằm đầy vẻ thèm thuồng của hai nhóc tì, cô thong thả bỏ miếng thịt miệng.

Da giòn thịt mềm, c.ắ.n một miếng là nước thịt trào , mềm đến mức thể cưỡng . Chấm thêm chút muối tiêu, là một hương vị khác.

Minh Thư thấy ăn đến mức híp cả mắt , lập tức cảm thấy miếng bít tết tiêu đen mặt chẳng còn ngon lành gì nữa. Con bé nếm thử món bồ câu gọi, chắc chắn là ngon lắm, nhưng nghĩ đến những lời mạnh miệng tuyên bố, nó thấy ngại dám mở lời.

Đến nuốt nước miếng thứ n của hai đứa, Bạch Du cuối cùng giả vờ nữa, cô xé thịt bồ câu bỏ đĩa cho hai đứa: "Ăn . Chính các con đòi mở mang tầm mắt mà, giờ thấy đấy, các con thấy đồ Tây ngon đồ Tàu ngon?"

Minh Thư ăn miếng thịt bồ câu ngoài giòn trong mềm, nịnh bợ: "Đồ Tây cũng , đồ Tàu cũng , nhưng đều ngon bằng món nấu ạ."

Niệm Niệm thì gật đầu lia lịa: "Cô nấu là ngon nhất."

Nụ lan tỏa khóe môi Bạch Du. Hai cái nhóc con , miệng lưỡi cứ như bôi mật .

Ăn xong, Bạch Du dắt hai đứa xuống thanh toán, ngờ nhân viên thông báo trả tiền giúp . Bữa ăn chẳng rẻ chút nào, ba con ăn hết mười đồng, tương đương với nửa tháng lương của một công nhân bình thường.

Ai trả tiền cho họ?

Bạch Du ngẩn , xác nhận nữa: "Anh nhầm ? quen đồng chí họ Kim nào cả."

Nhân viên phục vụ khuôn mặt trắng trẻo tinh tế của Bạch Du, đáp: "Không nhầm ạ, ông bảo nhận tranh của cháu gái chị nên đây là phí cảm ơn."

Tranh ư? Bạch Du lập tức nghĩ ngay đến đôi mắt lạnh lùng sâu thẳm lúc nãy: "Có mặc bộ vest màu xám bạc, đôi mắt đan phụng dài và hẹp ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-co-vo-nho-cua-ong-trum-tai-phiet-o-thap-nien-70/chuong-573.html.]

Nhân viên phục vụ nghĩ gì mà mặt đỏ hồng, gật đầu liên tục: " ạ, đồng chí họ Kim đó mặc vest xám bạc, mắt đúng như chị mô tả. Trước đây cứ nghĩ kiểu mắt híp dài thế là , nhưng mọc mặt đồng chí thì ."

Bạch Du chẳng bận tâm đến thái độ mê trai của phục vụ, cô chắc chắn trả tiền chính là đàn ông cạnh đạo diễn. Họ Kim ở trong nước hiếm thấy.

"Đồng chí họ Kim đó và những cùng còn ở trong nhà hàng ?"

Nhân viên lắc đầu: "Họ mười phút ạ."

Bạch Du vốn trả tiền, nhưng đành thôi. Cô gọi thêm hai con bồ câu , nhờ phục vụ đóng gói mang về, một phần cho bà nội, một phần cho nhà Tôn Tường Vi.

Bước khỏi Thái Bình Quán, nắng ấm trải dài vai. Ba thong thả về phía bến xe buýt, đột nhiên Niệm Niệm ngước đầu hỏi nhỏ: "Cô ơi, cô thích chú họ Kim ạ?"

Bạch Du ngờ đứa trẻ bé bỏng nhạy cảm đến thế: "Không thích, chỉ là bèo nước gặp , chúng nên nhận ơn huệ của lạ."

Niệm Niệm kịp gì, Minh Thư gật đầu vẻ hiểu chuyện: "Mẹ , 'tất cả những món quà định mệnh ban tặng đều âm thầm định giá sẵn', bữa trưa miễn phí thường là bữa trưa đắt nhất đấy."

Niệm Niệm ngơ ngác: "?"

Bạch Du bật , nhéo cái mũi nhỏ của con gái: "Câu đó , là của một nhà văn Áo trong cuốn 'Hoàng hậu c.h.é.m đầu'. Minh Thư đúng đấy, nhiều thích ham rẻ, cuối cùng khi chịu thiệt thòi lớn."

Thực tế bữa chỉ mười đồng, tính cả hai con mang về là hết tận hai mươi đồng, bằng cả tháng lương công nhân. Cô đàn ông họ Kim là ai, nhưng cứ nghĩ đến đôi mắt là cô vô thức giữ cách. Giờ nên trả tiền cũng chịu, đành đợi đến lúc phim khai máy xem .

Khi hoa Thu Anh nở rộ nhất, nhóm Bạch Du cuối cùng cũng đến ngày nghiệp. Suốt bốn năm qua, cùng ăn cùng ở, cùng học tập, cùng mua vé xem phim, nhạc Đặng Lệ Quân, thỉnh thoảng lén tiểu thuyết Quỳnh Dao, so kè điểm , ghen tị, mâu thuẫn nhưng niềm vui vẫn là nhiều nhất. Gắn bó bốn năm, giờ sắp mỗi một ngả, ai nấy đều bùi ngùi.

Cả phòng ký túc xá của Bạch Du rủ ăn một bữa chia tay. Trên bàn ăn, Trịnh Linh Linh thường ngày hoạt bát nhất bỗng im như thóc, cả buổi chẳng câu nào, chỉ cúi đầu ăn. Mọi cứ ngỡ cô buồn vì sắp xa bạn bè, nào ngờ lúc sắp tính tiền, cô bỗng "òa" lên nức nở:

"Đới Lôi bảo chia tay với , hu hu hu..."

Mọi xong, bất ngờ thấy mấy ngạc nhiên. Thời học đại học xong là nhà nước phân công việc , mà phân thì khi kết quả chẳng ai . Có thành phố lớn, điều về quê, lên tận huyện nghèo vùng sâu vùng xa. Đơn vị thì đều nhưng đãi ngộ thì một trời một vực.

Những ngày , trong sân trường thỉnh thoảng thấy những đỏ hoe mắt. Có vì nơi phân công như ý, vì đôi lứa sắp chia ly. Những đôi chia tay như Trịnh Linh Linh, mười đôi thì đến chín đôi như thế. Vì phân về những nơi khác , cách trở cả mấy tỉnh, đến với quá khó khăn, nên chi bằng lý trí một chút, chặt đứt ngay từ đầu.

Loading...