Minh Thư gật gật cái đầu nhỏ, hề vì thế mà lóc quấy nhiễu, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo thậm chí thấy một chút vẻ thất vọng nào.
Bạch Du cứ ngỡ vì con bé còn nhỏ, đối với chuyện đóng phim chỉ là hứng thú nhất thời, nên thử vai cũng chẳng . Sau khi báo danh xong, Bạch Du dắt hai chị em đến chờ bên ngoài phòng họp. Lúc họ đến, hành lang bên ngoài kín những đứa trẻ tầm tuổi Niệm Niệm và phụ , trong đó bé gái phần đông hơn bé trai.
Không hổ là qua vòng sơ tuyển, những đứa trẻ dù trai gái đều trông thanh tú, đơn giản là nhan sắc đều tương đối cao. Niệm Niệm thấy đông như thì lập tức trở nên căng thẳng, đôi môi đỏ hồng mím chặt thành một đường thẳng, đây là động tác con bé thường mỗi khi lo lắng.
Bạch Du tìm một chỗ xuống, đầu cháu gái, khẽ hỏi: "Niệm Niệm sợ ?"
Niệm Niệm chuyện gì cũng , ngoan ngoãn hiểu chuyện, thông minh quan tâm khác, nhưng lẽ do trải nghiệm bản , cộng thêm việc từ nhỏ bố bên cạnh nên con bé thiếu tự tin. Điểm nếu thể trung hòa với Minh Thư thì . Minh Thư là kiểu thường xuyên quá tự tin, thậm chí còn tinh tướng.
Còn Niệm Niệm rõ ràng , nhưng vô thức phủ định bản , cần bên cạnh liên tục khẳng định và cổ vũ. Cô và bà nội luôn hy vọng con bé thể sửa tính , nhưng những thứ bố đẻ, dù đến cũng thể thế , ví dụ như cảm giác an .
Những năm qua, thực cô từng từ bỏ ý định tìm kiếm trai thứ hai. Năm đó cái xác khuôn mặt biến dạng nghiêm trọng, thể khẳng định chắc chắn đó là trai cô, nên cô vẫn hy vọng một ngày nào đó thể tìm , để và Niệm Niệm cha con đoàn tụ. Chỉ là biển mênh mông, đến nay vẫn bặt vô âm tín.
Niệm Niệm c.ắ.n nhẹ môi , gật đầu: "Mọi đều mặc quần áo mới ạ."
Biết thế con bé cũng mặc quần áo mới tới . Bộ đồ con bé đang mặc tuy cũ, nhưng so với những bộ quần áo mới tinh của các bạn khác thì một cái là thấy khác biệt ngay.
Bạch Du ngờ con bé để ý chuyện , nhưng gần trường cửa hàng bán quần áo, mà thì giờ về về cũng kịp. Cô suy nghĩ một lát : "Lần bà Triệu chọn đồ , chẳng cũng nhiều bạn mặc quần áo mới tới , đó bà Triệu chọn họ ?"
Niệm Niệm thì mắt sáng lên, lắc đầu: "Không ạ, bà Triệu bảo bà tìm đồ là xem tay khéo léo , năng khiếu thêu thùa , và kiên trì nữa, liên quan đến việc mặc quần áo gì ạ."
Bạch Du : " thế đấy. Lần chọn diễn viên nhí cũng , họ sẽ vì ai mặc quần áo mới mà chọn đó . Hơn nữa, con xem ai cũng mặc đồ mới, chỉ con là mặc đồ mới, lúc đó nhớ kỹ con ngay lập tức thì ?"
Nhiều chuyện chỉ cần đổi góc , chuyện cũng thể biến thành chuyện . Niệm Niệm nghĩ tới điểm , khuôn mặt nhỏ phấn khích đến đỏ ửng: "Cô đúng ạ, như thế con sẽ trở nên đặc biệt nhất. Cô ơi, con thấy lo lắng lắm nữa , cảm ơn cô!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-co-vo-nho-cua-ong-trum-tai-phiet-o-thap-nien-70/chuong-569.html.]
Bạch Du xoa đầu con bé: "Không gì con."
Trong phòng họp thỉnh thoảng vang lên tiếng hát hoặc tiếng thơ, vẻ đều chuẩn kỹ càng. Lần đợi cô hỏi, Niệm Niệm chủ động nhắc tới: "Cô ơi, lát nữa con thể biểu diễn vẽ tranh ạ?"
Con bé hát bằng em gái, thơ thì nhưng ai cũng thơ , nó thấy như thế đặc biệt nữa. Bạch Du gật đầu: "Tất nhiên là ."
Nghe , đôi môi mím chặt của Niệm Niệm cuối cùng cũng giãn . Niệm Niệm đến đây mang theo cặp sách, bên trong vở vẽ và bút màu. Cô bên trong đủ kiên nhẫn đợi Niệm Niệm vẽ xong một bức tranh , nhưng theo cô, chọn quan trọng, quan trọng là bồi dưỡng năng lực xử lý vấn đề cho con bé. Giống như , con bé thể tự đề xuất vẽ tranh, điều cô thấy còn giá trị hơn cả việc trúng vai .
Chờ hơn một tiếng đồng hồ, cuối cùng cũng đến lượt Niệm Niệm. Lúc Niệm Niệm chuẩn , Minh Thư đột nhiên nắm chặt nắm đ.ấ.m nhét tay chị. Niệm Niệm đón lấy nhưng chẳng thấy gì cả, vẻ mặt đầy hoang mang.
Minh Thư năng hùng hồn: "Chị ơi, em đưa cho chị là lòng dũng cảm của em đấy. Chị 'ăn' lòng dũng cảm của em là sẽ sợ nữa ."
Niệm Niệm vô cùng cảm động, quả nhiên động tác nuốt chửng, nuốt cả một nắm khí bụng, bảo: "Cảm ơn em, giờ chị sợ nữa ."
Minh Thư vẻ bà cụ non vỗ vỗ vai chị: "Đi , ngoan nhé, em ở ngoài chờ chị."
Bạch Du: "..." Nhất thời cô cũng nên cảm động cạn lời nữa.
Niệm Niệm tự bước phòng họp, Bạch Du dắt Minh Thư ở cửa chờ đợi. Đây là đầu tiên Bạch Du rõ những bên trong. Có bảy tám , nhưng chính giữa chỉ hai . Một đàn ông đầu trọc tầm bốn năm mươi tuổi, dáng vẻ và khí chất, Bạch Du đoán ông chắc là đạo diễn.
Ngồi cạnh ông là một khác. Từ góc độ , Bạch Du chỉ thể thấy góc nghiêng của đối phương, đường xương hàm rõ rệt, sống mũi cao, lông mày đậm, những lọn tóc trán rủ xuống tự nhiên che bớt xương chân mày. Người đàn ông mặc một bộ vest màu xám bạc, chất liệu , loại vest hiện tại trong nước Bạch Du từng thấy qua, nên cô đoán đối phương thể đến từ Đài Loan hoặc Hương Cảng.
Không do ánh mắt cô quá rực cháy do đàn ông quá nhạy bén mà khẽ cử động . ngay khi định đầu , Niệm Niệm bước lên bục, dùng giọng trong trẻo giới thiệu bản , bao gồm tên tuổi và sở thích. điều đó lạ, lạ ở chỗ khi xong bằng tiếng Trung, con bé dùng tiếng Anh để giới thiệu một nữa.
Điểm ngay cả Bạch Du cũng ngạc nhiên. Vì Niệm Niệm đó hề nhắc tới chuyện sẽ giới thiệu bằng tiếng Anh, nhưng cách rõ ràng hiệu quả, những bên trong lập tức con bé thu hút. Đạo diễn vẻ mặt đầy ngạc nhiên hỏi: "Cháu tiếng Anh ?"