Tôn Tường Vi thấy cô đang bận bịu, vội dậy bảo: "Để mở cửa cho."
"Được." Bạch Du đáp lời.
Tôn Tường Vi lạch bạch chạy mở cửa, nhưng đến nơi, cô ngẩn . Chỉ thấy cửa đỗ một chiếc xe mới tinh, thấy cửa mở, cửa xe mới từ từ hé , một đàn bà bước xuống với vẻ ngoài suýt thì mù mắt cô.
Người phụ nữ đó đeo một chiếc dây chuyền vàng cổ, cổ tay đeo vòng vàng, mười ngón tay thì đeo tới bốn chiếc nhẫn vàng, tai còn đôi hoa tai lấp lánh cực kỳ. Cô đó là chất liệu gì, nhưng là đắt tiền và bóng loáng.
Khuôn mặt mụ trát loại phấn gì mà trắng bệch như c.h.ế.t, thế nhưng môi đỏ choét đến mức thể phớt lờ. Một đỏ một trắng, kiểu gì cũng thấy đau mắt. Thế mà mụ dường như mà tự , cứ ngỡ lắm, đưa ngón tay vân vê mái tóc uốn xoăn, liếc xéo cô hỏi: "Cô là ai?"
Tôn Tường Vi thấy ai hách dịch hơn , lập tức vênh mũi lên: "Thế bà là ai?"
Người đàn bà nhíu mày, cô từ xuống : "Cô Bạch Du nhỉ, mới mấy năm mà cô trở nên xí thế ?"
"..."
Tôn Tường Vi suýt nữa nhịn mà nhổ bãi nước miếng mặt mụ . Dù cô xinh bằng Bạch Du, nhưng dù gì ngày xưa cũng từng là hoa khôi của đoàn văn công, đàn ông theo đuổi xếp hàng từ đầu ngõ đến cuối ngõ, đàn bà dám chê cô !
" tất nhiên Bạch Du, nhưng đồ xí như bà tìm Bạch Du việc gì?"
Người đàn bà , tức đến mức nhảy dựng lên như hạt đậu nhảy Mexico: "Cô mới là đồ xí!"
Tôn Tường Vi vốn là thù báo ngay tại chỗ: "Bà chị , chị đeo lắm vàng thế chắc cũng chẳng nghèo gì, ơn mua cái gương mà soi dung nhan . Cái mặt trắng hơn c.h.ế.t ba phần, cái mồm như chậu m.á.u , chỉ sợ chị đường trẻ con thét thôi. Còn mấy nếp nhăn mặt chị xem, bốn mươi thì cũng năm mươi tuổi nhỉ. Làm ơn già thì đừng mặc màu mè lòe loẹt thế, xa cứ tưởng mụ yêu tinh già, gần đúng là mụ yêu tinh thật, đau cả mắt!"
Người đàn bà tức đến phập phồng cả mũi: "Cô..."
Bạch Du thấy Tôn Tường Vi mãi về, loáng thoáng còn thấy tiếng cãi bên ngoài, lập tức thấy gì đó . Cô cúi xuống thấy con gái và con trai nhỏ của Tôn Tường Vi đều đang ngủ say, nhất thời tỉnh ngay nên lau tay bước cửa. Chưa đến nơi thấy Tôn Tường Vi mắng kịp thở, còn mắng khó , cô khỏi méo miệng, chẳng kẻ đen đủi nào chọc cô nàng .
Rất nhanh, cô nhận : "Sao là cô?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-co-vo-nho-cua-ong-trum-tai-phiet-o-thap-nien-70/chuong-564.html.]
"Chị ba! Chị cuối cùng cũng , cái loại đàn bà vô học là nhà thế nào của chị ? Chị mau đuổi cô ngoài cho em!" Giang Hựu Hàm thấy Bạch Du như thấy cứu tinh, kéo tay cô đòi lấy công bằng.
Bạch Du gạt tay mụ : "Cô là bạn của . Còn cô, cô xuất hiện ở đây?"
Mà cái bộ dạng , đúng là quá đau mắt. Cứ như sợ tiền, hận thể dát vàng đầy , suýt thì cô mù mắt thật.
Giang Hựu Hàm tức giận vì Bạch Du về phía , nhưng mụ vẫn nhớ mục đích chuyến nên : "Em đến thăm chị ba mà, chị mời em nhà ?"
"Vào ."
Bạch Du thực lòng chẳng mời chút nào, nhưng Giang Lâm dù cho con nuôi thì về huyết thống vẫn là em cùng cha khác với Giang Hựu Hàm, hơn nữa mụ lặn lội đường xa đến Quảng Thành, cô chẳng lý nào đuổi thẳng cổ.
Giang Hựu Hàm bảo tài xế mang đống quà cáp t.h.u.ố.c bổ và trang sức vàng nhà, mở một hộp trang sức đẩy đến mặt Bạch Du: "Chị ba, chị xem em với chị . Sợi dây chuyền vàng em mang từ Hương Cảng về đấy, kiểu dáng tân thời nhất, tính cả mặt dây chuyền là nặng đúng 88 gram luôn. Giá vàng bây giờ đắt thế nào chẳng cần em chị cũng , chị xem em với chị !"
Một câu ngắn ngủi mà nhắc đến hai "chị xem em với chị ", đúng là sợ lòng.
Bạch Du nhướng mày: "Dây chuyền vàng cô cầm về , thiếu thứ . Có chuyện gì cô cứ thẳng."
Vô sự tự nhiên đ.â.m nhà , chẳng Giang Hựu Hàm mục đích gì. Nhắc đến thì Giang Hựu Hàm và Lương Thiên Vũ đúng là một cặp oan gia, vì nhà họ Giang phản đối nên Lương Thiên Vũ mất việc ở cơ quan, hai mấy năm trời sống dựa sự chu cấp của Lâu Tú Anh, mãi đến năm ngoái mới Lương Thiên Vũ bỏ việc nhà nước ngoài kinh doanh. Nhìn đống vàng Giang Hựu Hàm, lẽ nào phất lên ?
Giang Hựu Hàm cô một lượt từ xuống , thấy cô chỉ đeo một chiếc đồng hồ bên tay trái, còn là loại cũ đeo mấy năm , liền lộ vẻ khinh bỉ: "Anh ba từng là tiền đồ nhất nhà họ Giang chúng , nhưng chị ba , thời thế bây giờ khác , thông minh thật sự đều ngoài ăn hết. Chị Thiên Vũ nhà em mà xem, đúng là nhạy bén, đầy một năm mà tụi em mua cả nhà cả xe ở Thâm Quyến, còn đống trang sức em đây đều là mua cho cả, em bảo lấy mà cứ ép mua bằng ."
"..."
Tôn Tường Vi suýt thì nôn tại chỗ, nắm đ.ấ.m cũng cứng . Cô thấy ai giả tạo phát tợn đến thế, cô đang định là mụ khoe giàu nhầm đối tượng , Bạch Du hề thiếu tiền, đến căn nhà đang ở giá cả vạn tệ, còn khu đất thầu với công xã Phi Ngư, văn phòng và xưởng nuôi trai đang xây dựng nữa, vài vạn tệ thì đừng hòng nổi. Cô cứ ngỡ nhà họ Tôn giàu lắm , nhưng so với Bạch Du thì đúng là bì .
Bạch Du thản nhiên cắt bánh nướng lò thành miếng nhỏ, đưa cho Tôn Tường Vi một miếng tự bỏ một miếng miệng.
Giang Hựu Hàm thấy cô đưa cho , tức đến phập phồng cả ngực, nhưng ngửi thấy mùi thơm nức mũi, mụ vô thức nuốt nước miếng. Miệng mụ vẫn chê bai: "Nghe nhà mấy năm chị bắt đầu xây xưởng, bao nhiêu năm mà vẫn nghèo thế, ăn uống còn tự tay . Chị nhà em mấy giúp việc ? Ba đấy, một chăm bé Ninh Ninh, một việc nhà, một nấu cơm. Chị xem tay thô ráp bao nhiêu , ba tiền thuê giúp việc cho chị ?"